Triệu Tiến gật đầu, Trần Thăng trầm mặc, Cát Hương kiềm chế không được nét cười trên mặt, Như Huệ vẫn quan sát biểu hiện của mọi người. Ai nấy đều giống như ngày trước, nhưng lúc nhìn đến Cát Hương, Như Huệ không nhịn được mà rùng mình một cái. Y đột nhiên nhận ra, nét cười của Cát Hương là dữ tợn và khát máu.
Vương Triệu Tĩnh chậm rãi nói.- Đại ca, lần này cần điều động đoàn thứ nhất, thứ hai cùng đội Thân Vệ, đại đội thứ nhất Lỗ Đại, đội thứ tư Trương Hổ Bân, đều tham gia. Dựa tho ý tứ của đại ca, đoàn thứ ba Băng Phong cũng phải nhanh chóng di chuyển, tính cả dân phu theo quân, còn có đoàn luyện ở tại nơi đó, nghĩa dũng Từ Châu cũng tính cả, lần này phải điều động vạn người đó?
Nói đến con số "vạn người" này, tất cả mọi người trong phòng đều chấn động, tuy nói rằng tất cả mọi người đều tính ra, nhưng một khi quả thực nghĩ đến, lập tức cảm thấy khác biệt.
Triệu Tự Doanh từ lúc lập ra đến bây giờ, đại chiến ác liệt cũng đã từng, nhưng chưa từng có điều động thật lớn, bởi vì kẻ địch Triệu Tự Doanh đối mặt đều là hào bá tư binh trên đất này, quan quân triều đình trói tay trói chân.
Một lần duy nhất đánh lớn chính là quan quân tới tiêu diệt, nam bắc giáp công. Triệu tự Doanh xuất động toàn quân, nhưng lần đó cũng không phải là hợp sức, một đoàn Đổng Băng Phong bất ngờ đánh về hướng nam, Triệu Tiến dẫn theo hai đoàn cộng thêm đội Thân Vệ cùng chống lại một đội ở phía Bắc. Nhưng lần này là đánh từ một phương, Triệu Tiến định đưa cả chin thành gia đinh Triệu Tự Doanh. Ngẫm lại chiến lực Triệu Tự Doanh, mặc dù bọn họ thân ở bên trong đó cũng cảm thấy chấn động, đây rốt cục là cảnh tượng có bao nhiêu lớn, phải làm sự tình bao lớn.
Triệu Tiến còn tốt, mọi người trong phòng bao gồm cả Trần Thăng, trên mặt đều có vẻ phấn chấn, nhưng thần sắc Vương Triệu Tĩnh lại thận trọng nói tiếp.- Đại ca, Từ Châu, Bi Châu, còn có cửa sông Thanh Giang và các nơi khác, không nói được là bình chân như vại. Xung quanh vẫn có quan quân, cường hào vẫn còn lòng dạ của riêng mình. Ngày thường mạnh mẽ trấn áp còn tốt, nếu như chúng ta xuất toàn lực ra đánh, bên trong trống không, chỉ sợ sẽ khiến những hạng người tâm tư khó lường xung quanh nắm bắt cơ hội, có mưu đồ.
Triệu Tiến nói to.- Không có gia đinh, còn có đoàn luyện. Mệnh lệnh của ta vẫn chưa nói hết, hạ lệnh cho đại đội thứ hai Lý Ngũ, đại đội thứ ba Lý Hòa, đại đội tuần đinh cửa sông Thanh Giang của Lê Đại Tân, Thành Đại Hổ cùng Ngụy Mộc Căn, Lý Ngũ phải ở Từ Châu và Túc Châu phải luyện được ba ngàn người làm gia đinh đoàn luyện. Lý Hòa ở thôn trại bên bờ đông hồ Lạc Mã cũng phải luyện được ba ngàn người như vậy, sau đó ba ngàn tuần đinh ở cửa sông Thanh Giang bên kia phải nắm chặt thành đội.
Trong phòng có những tiếng khẽ kinh hô vang lên, con số này, chẳng khác gì là lại mở rộng lên vạn người. Trong họp nghị ngày thường, đoàn luyện cũng không được nhắc tới như sức mạnh trong biên chế, đoàn luyện dùng làm quân trú đóng, giữ trị an, làm gia đinh dự bị, nhưng mọi người cũng biết với huấn luyện cùng trang bị của Triệu Tự Doanh, cộng thêm được Vân Sơn Hành cung ứng đầy đủ đồ đạc, lôi bất cứ một đoàn luyện đơn lẻ ra đánh trận cũng sẽ không kém, ít nhất cũng trấn áp được toàn bộ những hương dũng cường hào cùng đội quân quan quân bình thường kia.
Nếu nói để cho bọn họ làm ga đinh, chính là sửa đổi huấn luyện cho bọn họ, hoàn toàn dựa theo gia đinh được võ trang như thế, đưa vào trong quản hạt của tướng lĩnh các cấp Triệu Tự Doanh.
Cước bộ hành quân không cần lo lắng, triệu tập đã tạo thành, chỉnh sửa ra một đội sức mạnh như thế, hiển nhiên không cần lo lắng phía sau không yên.
Vương Triệu Tĩnh kinh ngạc thất thanh hỏi.- Phải mở rộng gấp đôi sao?
Triệu Tiến gật đầu, trầm giọng nói.- Bất kể là vì lần này, hay sau này, chúng ta đều phải mở rộng biên chế rồi. Mở rộng thêm gia đinh là bước đầu tiên, Vân Sơn Hành và phân điếm các cấp cũng phải mở rộng thêm, bằng không người của chúng ta không theo kịp, thành quả đánh hết lần này tới lần khác kia sẽ phải bị kẻ khác chiếm đi.
Hắn vừa nói xong những lời này, Vương Triệu Tĩnh lại có chút thất thần, hoặc nói là suy nghĩ mông lung. Toàn bộ trong phòng, bao gồm hai hộ vệ Triệu Tiến Ngưu Kim Bảo cùng Tôn Đại Lâm cũng như thế, mọi người đều bị tiền đồ mai sau mà Triệu Tiến nói thu hút.
- Đại ca rốt cục không phải là đợi ở Từ Châu, mà là hướng về phía... Vương Triệu Tĩnh nói một câu thì dừng lại.
- Đợi sau khi làm việc, một vùng Từ châu dựa theo quy củ châu thành bên kia, lập ra phòng nghị sự. Triệu Thập Nhất, Lý Ngũ, cùng với các vị trưởng bối bàn bạc chuyện khẩn yếu của Từ Châu. Do Như Huệ nắm lấy tổng vụ, Triệu Tĩnh phải đi cùng huynh, Mã Xung Hạo huynh cũng muốn mang theo. Triệu Tiến nói lời này không có lời nào phản bác, mọi người cũng biết tại sao phải mang theo Mã Xung Hạo.
Đúng lúc này, Như Huệ ho khan một tiếng, muốn mở miệng nói, do dự một hồi vẫn không nói được gì, chỉ cười cười.
Với thói quen làm việc của Triệu Tiến, sau khi sắp xếp xong, mọi người sẽ bận bịu việc của mình, chớ không cần nói gì tới hôm nay ở đây Triệu Tiến dặn dò bao nhiêu việc đại sự như thế.
Rất nhanh sau, mọi người đều rời đi, trên mặt Vương Triệu Tĩnh có vẻ thận trọng, nói là điều động đoàn thể gia đinh, nhưng lúc bắt đầu đợi bận rộn nhất lại là Vân Sơn Hành, nhất là lúc tiết trời hết xuân vào hạ như bây giờ. Giá lương thực đang cao, phân phát ra số lượng lớn đồ đạc cũng không dễ dàng, huống chi lại muốn tăng đoàn luyện tuần đinh mới, điều này cũng sẽ làm chậm trễ mùa vụ, mất đi lao động trồng trọt. Còn có đội thuyền bên trên Hoàng Hà cần sửa soạn nhiều hơn, người đồ đạc phần lớn đều phải chuyển qua bờ Nam Hoàng Hà, nếu như thuyền chuyển không kịp, sẽ trở ngại chuyện lớn của mình.
Vân Sơn Hành làm được rất nhiều chuyện lớn khẩn yếu, đều là do Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ ở nơi đó bàn bạc rồi định ra, lại gửi thư khẩn cho Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang, nếu không có lời nào, thì trên dưới sẽ thi hành.
Vương Triệu Tĩnh vừa nghĩ vừa đi, lúc đang muốn cùng Như Huệ bàn bạc, lại nhận ra Như Huệ còn ở trong phòng chưa đi ra, quay đầu nhìn xem thử, lại nhìn thấy hai người Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lôi cũng đi ra khỏi phòng, giữ ở trước cửa, xem ra là một mình bẩm báo rồi. Như Huệ rất hiếm có những lúc như thế, Vương Triệu Tĩnh sửng sốt chốc lát, sau tự mình rời đi.
- Lão gia, không lưu Mã Xung Hạo lại Từ Châu đúng là chiêu hay, người này tuy rằng lập được không ít công trạng, nhưng vẫn không khiến cho người khác hoàn toàn yên tâm được. Có trời mới biết vào lúc này, người ngoài nếu như hứa cho cái gì, ý sẽ bị lôi kéo hay không. Như Huệ mở đầu trước tiên là nói tới cái này.
Vừa rồi lúc Triệu Tiến nói ra điều này, mọi người ở trong phòng đều hiểu được sắp xếp này. Triệu Tiến biết rằng đây chỉ là lời dẫn, Như Huệ sẽ không đến chỉ để nịnh hót mấy cái sắp xếp tầm thường này, Triệu Tiến gật đầu cười nói.- Nhưng việc đại sự như thế này một khi bắt đầu, chỉ sợ Mã Xung Hạo sẽ tự thỉnh cầu xin theo quân. Người như y khẳng định đã nghĩ thông các mấu chốt trong đó.
- Lão gia quả nhiên là suy nghĩ chu toàn, thuộc hạ có việc không biết có nên nói không. Đây mới chính là chỗ mấu chốt.