Tống đại nhân kia sau khi bị sỉ nhục một phen, bề ngoài xem ra không biến đổi trong lòng lại đang không ngừng mắng chửi. Binh bị đạo là quan văn tứ phẩm, Tổng binh thường thường là do võ tướng nhất nhị phẩm đảm nhận, phẩm trật tuy rằng không bằng nhưng địa vị lại cao xa hơn. Hơn nữa chức quan Binh bị đạo này chính là dính líu tới quân như, đây là chức quan bóp chặn yết hầu. Ngày thường Tổng binh không có thêm phẩm hàm tướng quân thấy Binh bị đạo đều phải chắp tay vái chào. Cử chỉ lời nói của Tổng binh Dương Quốc Đống này phải nói là cuồng vọng.
Chán ghét thì chán ghét, vị Tống đại nhân này lại không dám nổi quạu, ai mà không biết Dương Quốc Đống này đã là con nuôi của Ngụy công công đại thái giám của Ty Lễ Giám, Ngụy Trung Hiền quyền nghiêng đảo triều cương, phàm là kẻ đầu nhập vào đều thăng chức rất nhanh ai dám có điều ngỗ nghịch.
Hơn nữa lần đại loạn này tới quá đột ngột, nơi đất Sơn Đông này vừa có thiên tai tất nhiên dân loạn, đây đã thành lệ thường, cao thấp cũng đều có trù bị. Nhưng chốn quan trường Sơn Đông lại không ngờ được đột nhiên bộc phát ra loạn lớn như vậy, tầm cỡ kinh người thế này hơn nữa vô cùng có lớp lang và đích ngắm tới. Sau khi mấy tòa thành trì liên tục bị rơi vào tay loạn dân, lôi kéo theo đại đội lưu dân đi về hướng tim gan của Sơn Đông, đầu mối then chốt tào vận của cả thiên hạ.
Nếu như Vận Hà bị đoạn một khoảng tháng ngày dài như trước kia, nếu như Lỗ Vương và con cháu dòng dõi ông ta có tổn hại điều gì, hoặc là Khổng gia Khổng Thánh Công có gặp phải cái gì đó lây lan tới, không biết quan chức bao nhiêu người không giữ được, nói không chừng tới đầu cũng phải chuyển nhà.
Cho nên triệu tập binh mã lần này không có người nào cản tay, nhân mã tiêu doanh của Tuần phủ lập tức tới thành Lâm Thanh trưng thu lương thảo tàu thuyền, liều mạng đắc tội với những thân sĩ giàu có kia gom tới rất nhiều thuyền lương thảo. Lúc an bài Binh bị đạo sang làm Giám quân cũng dặn dò không cần đi tranh đoạt công lao, phải toàn lực phối hợp, đại loạn nơi đó không dẹp yên chỉ sợ mọi chuyện đều xong xuôi.
Có mấy điều kiện nhắc tới trước đó, trong mắt Dương tổng binh này không coi ai ra gì, Tống đại nhân kia cũng chỉ đành vuốt mũi nhận lãnh.
Đằng trước có người hét to truyền tin nói.- Người dẫn đường thành Tế Ninh tới rồi.
Đại đội lưu dân sau khi rời khỏi đã có vạn người trước sau cách thành hai mươi dặm chiếm cứ không đi, các đội vụn vặt lẻ tẻ cũng phân bố xung quanh ba bốn mươi dặm.
Điều này khiến cao thấp thành Tế Ninh đưa cho "tiền chuộc" rất là tức giận bất an, tức giận chính là những lưu tặc gian xảo này không giữ lời, bất an chính là không đi không rời như vậy rốt cuộc là vì cái gì.
Hiện giờ cổng thành đều là khép hờ, mỗi ngày chỉ mở không tới một canh giờ, dân tráng quan quân vẫn lên thành tuần tra phòng bị như trước không dám có chút thả lỏng.
Đại đội quan quân này vừa tới, từ trên xuống dưới đều thở ra nhẹ nhàng, lúc này có người dẫn đầu xuất ra một món lương tiền đi khao quân, chỉ hy vọng quan quân ra sức trút hết tức giận cho già trẻ thành Tế Ninh.
Nơi khác tiêu tốn khao quân ban thưởng là gánh vác nặng nề, đối với thành Tế Ninh lại không coi vào đâu chỉ muốn quét sạch lưu tặc, khai thông sông thông thuyền bè, món tiền lương này chẳng qua là chín con trâu mất một sợi lông không đáng nói tới.
Lòng dạ chờ đợi quan quân tới đây diệt tặc tuy rằng nóng vội nhưng phòng bị nên có vẫn là phải có. Lương tiền cấp đủ quan quân muốn vào thành hạ doanh trại tuyệt đối không được. Dù sao lưu tặc đã không còn vây thành nữa, quan quân ra ngoài chiến đấu tiêu diệt giặc như thế là được rồi vào thành trú đóng thì không cần thiết.
Hiện giờ trên dưới Tế Ninh ngược lại cảm thấy may mắn canh giờ mở cổng thành không dài cho nên trước khi quan quân tới đây đã kịp đóng thật chặt cổng thành.
Đối với xử trí này của thành Tế Ninh, cánh binh mã của thống soái Tổng binh Dương Quốc Đống oán giận cực lón, nhưng cũng không cách nào tránh được.
Nhưng chân chính khiến cho Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống tức giận chính là, hơn vạn lưu tặc cách đó không xa sau khi nhìn thấy quan quân đã đến không ngờ không có chạy trốn, từ bốn phương tám hướng ngược lại có tiểu đội lưu tặc kéo lại tụ hội, hiện giờ đã có con số ba vạn. Những lưu tăc đó đầu óc hỏng rồi sao? Đám ô hợp này lại dám đối mặt với binh mã triều đình. Quan quân đánh với lưu dân đừng nói là lấy một chọi mười, lấy một chọi trăm cũng đều được, những người này không ngờ dám chiếm cứ không lùi.
Nổi giận thì nổi giận, khinh miệt thì khinh miệt, nhưng Tổng binh Dương Quốc Đống cũng là kẻ dẫn binh già dặn biết lưu tặc này dám làm như thế đầu óc hỏng mất có khả năng rất nhỏ, tất nhiên là có chỗ dựa vào. Nhưng thám mã trinh kỵ phái ra ngoài tra xét mới phát hiện thôn trang kia cũng không có địa thế hiểm yếu, cũng không có công sự đầy đủ.
Đó rốt cuộc là vì cái gì? Trinh kỵ thám mã rất nhanh đã nhận ra thường xuyên có xe trâu, ngựa chất đầy đồ đạc rời khỏi, phát hiện ra điều này lập tức khiến quan quân trở nên hưng phấn. Vốn hành quân tới được Tế Ninh mọi người mong muốn nghỉ ngơi mấy ngày mặc kệ Tống giám quân và trên dưới Tế Ninh thúc giục như thế nào tất cả mọi người không vội cử động, nhưng một khi có phát hiện này mọi người lập tức xoa tay nắn chân.
Lưu dân cướp đoạt nhiều châu huyện như vậy, Tế Ninh lại giao nộp ra nhiều "phí chuộc thành" như thế, nhưng lương tiền đó có lẽ trong lúc nhất thời chưa có mang đi được, đều lưu trữ ở nơi vận chuyển kia, không biết chừng còn có tiểu cô nương đánh cướp tới được.
Tổng binh Sơn Đông Dương Quốc Đống thốt ra lời hùng hồn.- Bổn tướng quyết ý xuất binh, sau khi càn quét lưu tặc mới nghỉ ngơi.
Già trẻ Tế Ninh cuối cùng thở phào một hơi nhẹ nhõm, áp lực quan quân hạ trại gần sát thành Tế Ninh không nhỏ hơn so với lưu tặc mấy ngày trước đó.
Trước tiên ra ngoài hai mươi dặm cũng không cần phải chuyển dời doanh trại, lương thảo cũng chẳng quá một ngày, con số này Tế Ninh gom ra rất dễ dàng, dân tráng vận chuyển lương thảo đồ đạc cũng được bố trí ra khỏi thành, đại đội cứ như vậy nhằm về nơi lưu dân chiếm cứ kéo tới.
Đám lưu tặc kia cũng có thám mã cưỡi ngựa chạy xung quanh, song hơn mười kỵ mã lại rất là tinh nhuệ cẩn thận, lính trinh sát điều ra ngoài mấy lần mới lấy được hai cái đầu. Nếu như đã có người thời khắc theo dõi đại đội quan quân điều động ép tới, lưu tặc chiếm cứ nơi đó lẽ ra hẳn phải náo loạn chạy tứ tán, nhưng khiến cho người ta không ngờ tới chính là, lưu tặc không những không có chạy tứ tán hoặc là kinh hoảng phòng bị mà là ra ngoài thôn trang bày trận.
Biểu hiện này thật sự là không hợp với lẽ thường tuy nhiên mọi người rất nhanh đã nghĩ ra nguyên cớ. Sở dĩ không đi bởi vì trong thôn tran đó còn có hàng hóa khẩn yếu, hiện giờ đi còn có rất nhiều lợi lộc đáng kiếm.
Nghĩ tới điều này, từ Tổng binh Dương Quốc Đống trở xuống ai nấy vui mừng ra mặt. Bán mạng đánh giặc là vì cái gì, còn không phải là để phát tài vui vẻ sao, con đường này vui vẻ rồi, mắt thấy sắp được phát tài.
Bị ý niệm như thế trong đầu khuấy động, tất nhiên trên dưới dồn sức vào, khí thế hành quân đi đường đều cực kỳ đầy đủ.
Quan quân dốc toàn bộ sức mạnh, từ trên xuống dưới thành Tế Ninh vừa thả lỏng vừa mong chờ đều hy vọng quan quân càn quét được lưu tặc, từ lúc lưu dân vây công thành tới bây giờ, quan viên thân sĩ cuối cùng cũng dám lên thành quan sát.
- Nghe nói những lưu tặc này không còn hình thù, như một nắm cát rời, tiến thoái náo loạn. Lại nhìn thấy đại quân của Dương tổng binh này quả thật là lẫm liệt nghiêm chỉnh. Ta dầu gì cũng từng đọc qua vài quyển binh thư, vừa thấy đã biết trận chiến này tất thắng, Tế Ninh không lo, Duyện Châu không lo.
- Không biết Dương tổng binh muốn bày Bát Môn Kim Tỏa trận hay là Nhất Tự Trường Xà trận. Chỉ sợ lưu tặc vừa thấy thiên binh tới khẳng định sẽ chạy tán loạn không chốn dung thân.
- Cũng không biết đến lúc bán tù binh sẽ là bao nhiêu văn một người. Hiện giờ phủ Duyện Châu bao nhiêu ruộng đất không người trồng trọt, chúng ta mua cũng phải tìm người đi trồng trọt.
- Tiểu cô nương dung mạo trẻ đẹp cũng là không ít xem chừng giá cả khẳng định cũng sẽ không cao.
- Ngươi lại không phải chưa từng mua qua, ngươi cho rằng người buôn bán trên chợ người mấy ngày trước kia là từ nơi nào tới.
Mọi người mồm năm miệng người bàn tán, tràn đầy thoải mái vui sướng chỉ có một vị thiếu niên ngồi ở một góc vẻ mặt rất thận trọng. Mặc dù thiếu niên này ăn mặc phục sức theo lối sĩ tử còn là loại quan viên mới mặc được kia, nhưng thiếu niên này thân thể cao lớn, thần sắc nghiêm nghị, hộ vệ xung quanh đều là hạng võ phu thoạt nhìn lại như quý tộc võ tướng.
Người bậc này đầu thành tất nheien rất chướng mắt. Tuy nhiên bọn thân sĩ cũng ít nhiều biết gốc gác của người này, nói là một vị quan kinh thành xuất thân Sơn Tây, làm quan ở Lại bộ, tuy nghe nói chỉ là cai quản một số việc nhưng đẫ định sẵn sắp thăng quan, đấy chính là quan to quyền quý của Lại bộ, tiền đồ vô lượng, nhưng năm nay lại từ quan nói muốn đi hiếu thuận với song thân, nghe nói người này không quen nhìn phe đảng hoạn quan chuyên quyền ở kinh thành, dứt khoát từ quan chạy lấy người.
Làm được quan to đã là chuyện kinh người, tiền đồ giàu sang cũng không cần có lẽ vì đánh cược thanh danh lớn hơn nữa và giàu sang trên người, đây cũng không có chút nào ngạc nhiên.