Lúc này ở dưới thành nhìn thấy được đầu thành, ở đằng sau lỗ châu mai không ít người thò đầu ra nhìn, cử động của Triệu Tự Doanh cũng không có giấu diếm được bọn họ. Cho dù ai cũng nhìn thấy binh mã Từ Châu đang đắp lũy đài đất, hao phí sức người sức vật đặt yên ổn một khẩu đại pháo lên trên. Đại pháo này thật lớn hơn rất nhiều so với hỏa pháo đại chiến ngày đó dưới thành, không biết uy lực sẽ có bao lớn. Nhưng khiến mọi người buồn bực chính là, pháo này không có chĩa tới đầu thành hoặc là cổng thành, họng pháo ngược lại chĩa hướng góc đông nam của tường thành. Bên đó chẳng qua là mấy cái đôn đài mà thôi, cũng không phải chỗ yếu hại như cổng thành, thật không biết vì sao.
Về phần tám khẩu hỏa pháo nhắm hướng đầu thành kia, mọi người tuy rằng lúc chiến đấu trên đất bằng bị pháo này bắn cho hoa rơi nước chảy, nhưng hiện giờ lại không sợ chút nào, tường thành cao ngất dày cứng, pháo cỡ này vốn dĩ không cách nào bắn xuyên qua, mọi người trốn ở đằng sau thì tốt rồi.
Đại đội Triệu Tự Doanh đã yên lặng dưới thành Tế Ninh mấy ngày lại bắt đầu triểu khai, đội nhân mã tăng mạnh số lần tuần tra thành trì, đoàn thứ nhất và đại đội thứ tư thì xếp hàng bắt đầu tiến lên. Điều này khiến cho quân thủ thành lại vô cùng bồn chồn, trong chiến đấu trên đất bằng binh mã Từ Châu này vô cùng lớn mạnh, không biết công thành sẽ như thế nào?
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều đang ngó chừng hỏa pháo kia, chỉ thấy Mạnh Chí Kỳ và Lộ Dịch ở nơi đó thúc giục bận rộn, sau đó Lộ Dịch quơ cờ xí, có người tiến lên châm lửa, sau đó tất cả mọi người ở gần hỏa pháo đều bịt kín lỗ tai.
Một tiếng nổ vang, thật giống như là sấm sét ngang mặt đất, tuy đã trải qua lần đại chiến mấy ngày trước đó, cũng sẽ không cảm thấy tiếng pháo này kinh người như thế. Chỉ có điều một phát pháo này rơi vào khoảng không, chưa có bắn trúng góc thành đông nam kia, chỉ là bay ra rất xa, nện trên mặt đất văng tóe lên bụi mù.
Phát thứ nhất không ngờ rơi và khoảng không, điều này làm cho mọi người Triệu Tự Doanh cõi lòng chờ mong có chút nhụt chí. Còn những quân thủ thành cúi thấp thân mình trốn tránh trên đầu thành thì trở nên hưng phấn, ở nơi đó la ó hoan hô, làm ra đủ mọi cử chỉ khiêu khích. Lộ Dịch và Mạnh Chí Kỳ ngược lại không đếm xỉa tới, hai người bọn họ đứng ở trên đài đất nhìn ngó chốc lát, lại trao đổi với gia đinh đo đạc, sau đó bọn gia đinh hỏa pháo lại bắt đầu bận rộn. Khẩu hỏa pháo mười hai cân tây này có cân nặng hơn ngàn cân ta trở lên, di chuyển rất là rắc rối.
Cát Hương và Từ Hậu Sinh ở bên dưới giải thích với Triệu Tiến, nói là giá gỗ và khung sắt này còn có xiềng xích, kiềm kẹp trên thân pháo đều là đặc chế vì khẩu hóa pháo này, cũng còn may Triệu Tự Doanh có nguồn mỏ sắt của Từ gia, bằng không trong lúc gấp gáo thật không biết làm thế nào.
Di chuyển hỏa pháo tiêu tốn thì giờ rất lâu, trong lúc đó quả thật có chút nhàm chán, Triệu Tự Doanh bên này trừ doanh hỏa khí toàn bộ chờ đợi sẵn sàn chiến đấu, gia đinh cưỡi ngựa không ngừng tuần tra những người khác đều thư thả nghỉ ngơi. Còn quân thủ thành khó có được lúc mặt mày hớn hở, cờ xí phấp phới, la ó khiêu khích. Bọn họ cảm thấy binh mã Từ Châu tiêu tốn công phu lớn như thế bày ra một khẩu hỏa pháo, phát thứ nhất lại đánh hụt, đây khẳng định là ăn quả đắng rồi.
Không quá lâu, khẩu hỏa pháo mười hai cân kia sẵn sàng, nhét vào đạn dược, châm lửa bắn ra. Phát pháo thứ hai này không có bắn hụt, chuẩn xác oanh tạc ở trên góc tường thành đông nam, đánh sụp hẳn một miếng, gạch đá của thành vỡ vụn rơi xuống, đất đệm bên trong cũng văng tung tóe khói bụi. Sau khi một phát pháo này bắn ra, quân thủ thành lập tức lặng ngắt như tờ, hóa ra uy lực khẩu đại pháo này lớn tới mức này.
Nhìn thấy kết quả oanh tạc, Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều lộ ra nét tươi cười, Triệu Tiến khẽ nâng cao chút giọng nói.- Cứ oanh tạc sang như thế, không cần phải vội chậm rãi bắn sang thì tốt rồi.
Sĩ khí của gia đinh hỏa pháo, bởi vì một phát pháo này bắn trúng mà dâng cao, mệnh lệnh truyền tới, ai nấy thét to tuân lệnh, bắt đầu không ngừng bận rộn. Chuyện dặn dò kế tiếp không khó, số lần hỏa pháo bắn ra cao, rất dễ dàng khiến thân pháo quá nóng, mạo hiểm nổ nòng cũng tăng lớn. Huống chi loại đại pháo không có giá pháo này, sau mỗi một phát pháo khai hỏa khôi phục lại thân pháo chỗ đặt pháo cũng phải tiêu tốn thì giờ rất nhiều, nếu không để ý tới thì không nói tới cái gì chính xác. Còn mệnh lệnh của Triệu Tiến thì bảo bọn họ ung dung oanh tạc, vừa không mệt, lại có công lao trong tay, ai không muốn?
Sau khi nhìn thấy kết cuộc đạn pháo nện trúng tường thành, kế tiếp cũng không cần nhìn nữa rồi, Triệu Tiến và bọn huynh đệ trở về quân trướng. Lúc sắp tới lối vào trướng lại nghe thấy sau lưng truyền tới tiếng nổ vang cực lớn, nhìn về phía xa lại thấy góc tường thành đông nam Tế Ninh đã sụp xuống một mảnh.
Thạch Mãn Cường rất có lòng tin nói.- Cứ nã như vậy, tường thành góc đông nam bị oanh sụp hoàn toàn, sau khi sụp đổ có được một sườn dốc, đến lúc đó chúng ta công thẳng vào trong thành.
Triệu Tiến lại lắc đầu hỏi Cát Hương.- Thư kia bắn vào thành rồi chưa?
Nhìn thấy Cát Hương gật đầu, Triệu Tiến mới mở miệng nói.- Chúng ta chung quy vẫn là ít người, hơn nữa gia đinh Triệu Tự Doanh chúng ta bày trận trên đất bằng ưu thế rất lớn nhưng nếu như tiến lên công thành, ưu thế kia không thấy tăm hơi chỉ sợ chết sẽ không ít. Làm như vậy không đáng.
Không đợi đồng bọn nói chuyện, Triệu Tiến lại nói.- Đám lưu tặc bên trong thành kia cho rằng dựa vào tường thành liền yên giấc không lo. Chúng ta đánh sụp tường thành, bên trong thành hẳn trở nên loạn. Huynh muốn nhìn thấy trong thành Tế Ninh này sẽ có cục diện biến đổi hay không. Nếu như không có, lại dùng sức mạnh cũng không muộn.
Từ Hậu Sinh ở Áo Môn mua được pháo trên thuyền, đường kính lớn nhất chính là khẩu trước mắt này. Nếu như có đại pháo mười sáu cân tây hoặc là mười tám cân tây, phá hủy tường thành sẽ càng nhanh càng có hiệu nghiệp hơn một chút. Song khẩu pháo mười hai cân tây trước mắt này, đã tạo thành rung động thật lớn cho quân thủ thành Tế Ninh. Tiếng nổ rền vang bắn phá đã dọa người không ngã, nhưng nhìn góc đông nam tường thành một phát pháo đã sụp một mảnh nhỏ, lúc này mới khiến người ta kinh hồn khiếp vía.
Cao thấp loạn quân Văn Hương Giáo thế mới biết hỏa pháo tại sao phải nhắm thẳng vào góc này, bởi vì nơi đó là chỗ mỏng manh nhất, dễ dàng đánh phá sụp đổ nhất. Nếu như nhắm thẳng vào chính diện tường thành oanh tạc, một phát pháo oanh tạc nhiều lắm cũng chỉ là đánh vỡ mấy miếng gạch đá của thành, đất nện rơi vãi vốn dĩ không có tổn hại lớn gì. Nhưng góc tường thành thì khác biệt, hơn nữa nơi này cũng không có ủng thành gì, sau khi mở ra, phía trong chính là bên trong thành Tế Ninh rồi.
Triệu Tiến dùng pháo bắn phá thành ý đồ bức ép nổi loạn trong thành, tất nhiên cũng sẽ không lừa dối Từ Hậu Sinh và thuộc hạ. Lúc khẩu hỏa pháo mười hai cân tây kia còn đang oanh tạc, bọn tù binh còn chưa đi về hướng nam kia bị triệu tập ra ngoài đào đất xây dựng pháo đài mới, khiến quân thủ thành lòng mang sợ hãi chính là lại có đại pháo mới được kéo chở từ trên tào thuyền lên bờ. Đại pháo như thế đặt trên pháo đài cần phải có rất nhiều thì giờ, nhưng thấy góc tường thành đông nam kia đã sắp chống đỡ không nổi nữa, trong lòng ai cũng không còn ôm chờ may mắn.