Trong Văn Hương Giáo tôn thờ Di Lặc Phật Tổ và Vô Sinh Lão Mẫu. Mặc dù là giáo lý lộn xộn, nhưng cũng thiên về Phật gia, hạng người đối nghịch tất nhiên là yêu ma nhất đẳng. Triệu Tiến sớm đã bị gán cho danh hiệu là "thiên ma", nhưng từ trên xuống dưới lại có thói quen gọi là ma vương, đây cũng bởi vì Triệu Tự Doanh giáo huẩn khiến Văn Hương Giáo thật sự rất thê thảm.
Vừa bày ra Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, sắc mặt của Từ Hồn Cử liền thay đổi, gã theo đó định vặn lại, nhưng giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho nhấp ngụm rượu vàng, mở miệng nói trước.
- Triệu Tiến sẽ không động.
Tạ Minh Huyền lập tức nóng nảy, đứng lên khản thiết nói.- Giáo tôn, đối với ma vương kia, bản giáo tuyệt đối không được khinh thường a.
Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho chậm rãi xoay chuyển bát rượu, thản nhiên nói.- Đống lương thực lớn như vậy từ Nam Trực Lệ lại đây, ngươi cho rằng Triệu Tiến sẽ không biết ai là người mua sao.
Tạ Minh Huyền thì thào nói.
- Cho dù là không biết, bọn họ cũng sẽ đi thăm dò. Chọn mua lương thực là do huynh đệ Từ gia đưa tin với bọn người giáo phái trên tào vận, gã cũng không tham dự quá sâu. Nhưng một điểm này đã bị giáo chủ Từ Hồng Nho trong thoáng chốc nghĩ ra chân tướng thông suốt như vậy, chỉ cảm thấy không rét mà run, tóc gáy đều dựng lên, kế tiếp chính là nóng vội
- Giáo tôn, vậy...
Không riêng mình y hoảng loạn, những người khác cũng lần đầu tiên nói tới việc này. Vốn dĩ nghĩ là may mắn mua được lương thực dễ dàng như vậy, nhưng hiện giờ vừa nghĩ lại thì không khỏi thất kinh. Hóa ra chuyện bí mật của mình, ma vương Từ Châu Triệu Tiến kia đã biết rõ.
Từ Hồng Nho buông bát rượu, nhìn quét qua mọi người, cười nói.- Lương thực Bả tổng kia mua chính là tìm tới thuộc hạ của Triệu Tiến, chẳng lẽ các ngươi không biết?
Mọi người đương nhiên là không biết, Từ Hồng Cử sắc mặt xanh mét, vẻ mặt dữ tợn nói.- Con chó già chết bầm, vì một chút của rẻ không ngờ lại dám bán đi đồng môn giáo chúng, thật muốn bắt y đến chém thành muôn mảnh.
Từ Hồng Nho cười lạnh một tiếng.- Nhưng kẻ chèo thuyền trên Vận Hà đó từ lúc nào nhận chúng ta là đồng môn? Lúc có ngân lượng sao? Mặc dù tào đinh vận binh cũng thắp hương tin giáo, cũng có phân biệt với Hương chủ, Hội chủ, nhưng bọn họ cũng lại tự thành một thể. Mặc kệ là Vương gia Loan Châu, hay là Từ Hồng Nho Vận Thành đều không có cách nào hạ lệnh kiềm chế.
Tất cả mọi người nhìn về phía Từ Hồng Nho, đều khẩn trương lạ thường. Từ Hồng Nho cũng rất thản nhiên thoải mái, tiếp tục nói.- Ngày đó biết tin tức này, bổn tọa cũng cả kinh. Thậm chí đại sự này cũng phải lui về sau, nhưng từng thuyền lương thực lại đây, mọi người biết hắn muốn gì rồi phải không?
Mọi người đang ngồi, Tạ Minh Huyền cũng kịp nhận ra, sắc mặt khó coi nói.- Hắn muốn cho chúng ta náo loạn lên. Ma vương này muốn cho chúng ta làm đại sự ngồi làm ngư ông đắc lợi.
- Chúng ta đánh nhau chết đi sống lại, hắn muốn tới nhặt lợi? Tạp chủng vô liêm sỉ! Từ Hồng Cử thô lỗ chửi mắng, đưa tay muốn đập bàn, lại bị Hạ Trọng Tiến ngăn cản.
- Bổn toạ hiểu lòng dạ của Triệu Tiến, hiện giờ hắn tạo được thế cục lớn lại không tự mình khơi mào nhiễu loạn. Nếu chẳng may loạn lên thì quan quân Đại Minh sẽ tiêu diệt, nói không chừng binh mã cả thiên hạ này cùng chung sức tiêu diệt. Đây chính là hoạ lớn, so với giặc Kiến Châu còn đáng sợ hơn. Cho nên thằng nhãi này mới lmuốn khiến cho khắp nơi loạn lên trước. Tốt nhất là những chỗ gần Từ Châu loạn trước, hắn sẽ đục nước béo cò. Tay người Từ Châu đã giơ tới Sơn Đông. Nếu chúng ta bên này đại loạn chính là chỗ tốt lớn nhất.
Thẩm Trí lo lắng hỏi.- Giáo tôn, nói như vậy, đại sự của chúng ta muốn làm há chẳng phải là đưa sính lễ cho Triệu Tiến sao?
Điển cố "sính lễ" này tuy nói mấy người bọn Từ Hồng Cử chưa chắc đã hiểu, nhưng đoán được ý tứ đại khái. Hạ Trọng Tiến sắc mặt xanh mét, cắn răng nói.- Chúng ta liều chết liều sống, chẳng lẽ lại để Triệu Tiến giành được lợi?
Giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho gõ nhẹ hai cái lên bàn, trong phòng lập tức an tĩnh trở lại. Từ Hồng Nho lại tiếp tục nói.- Mưu kế là hư đấy nhưng từng thuyền lương thực kia là thật, có được số lương thực đó, chúng ta có khả năng ở Sơn Đông đốt lên một trận lửa lớn, động tới hộ bá tánh không chịu được tức giận nữa đứng lên. Đến lúc đó, quát tan hết thảy những trở ngại trước mắt chúng ta, quan quân ngăn không được mà Triệu Tiến cũng ngăn không được.
Ảo não và khẩn trương trên mặt mọi người dần dần biến mất, Từ Hồng Nho còn nói tiếp.- Vào lúc quang cảnh tai họa lớn như vậy chúng ta sai khiến được mấy vạn, mấy chục vạn, trên trăm vạn thậm chí là ngàn vạn dân chúng. Đây là cái gì? Đây chính là nước lũ cuồn cuộn. Triệu Tiến kia tự cho là mình có bản lãnh bơi tuyệt hảo, khuấy động được nước dâng lên thủy triều. Nhưng trước mặt thế nước cuồn cuộn này, hắn chỉ còn nước bị chết đuối dưới đáy mà thôi. Chút lương thực kia của hắn, chút mưu mẹo kia đều là ban cho chúng ta đại ân.
Lời nói này khiến tâm tình mọi người kích động. Con số kia mặc dù chỉ là kể lể nhưng lại làm cho bọn họ cảm nhận được một sức mạnh to lớn không gì ngăn cản nổi. Không ở bên trong giáo phái nhất định sẽ không biết dân chúng có sức mạnh như thế nào, bình thường ngoan hiền như dê, nhưng lúc lâm vào cảnh tuyệt vọng lại trở nên vô cùng dữ tợn đáng sợ. Một người có lẽ chỉ nhe răng chuột nhưng mấy vạn mấy chục mấy ngàn vạn thậm chí nhiều người hơn nữa tụ tập lại thì chính là ác long, khiến cho trời sụp đất nứt không gì ngăn trở nổi. Bây giờ Sơn Đông chính là như thế, lao dịch triều đình, chăm ngựa ba phủ phía tây, đốt than ba phủ phía đông, sưu cao thuế nặng, hai bên bờ Vận Hà không được đào giếng tưới ruộng, quân lương và gần đây nhất chính là động đất liên tục đã khiến dân chúng Sơn Đông tuyệt vọng. Văn Hương Giáo gầy dựng ở nơi này đã sắp được hai mươi năm, đều sửa soạn kỹ càng cả rồi.
Tạ Minh Huyền nhắc nhở Từ Hồng Nho một câu.- Triệu Tiến kia tự cho là thông minh, cho rằng là diệu kế, giáo tôn lại tương kế tựu kế. Đợi tới khi đại cục đã định, chính là lúc ma đầu diệt vong. Nhưng bộ hạ Từ Châu của ma vương rất mạnh mẽ tinh nhuệ, giáo tôn nhất định phải thận trọng.
Giáo chủ Văn Hương Giáo hít sâu một hơi, bưng bát rượu đang đặt trên bàn lên, một hơi uống sạch rồi trầm giọng nói.- Nếu như biến thiên hạ này thành Tây Thiên tiên giới, cực lạc gia hương, vậy là tốt nhất. Nếu không thì chiếm cứ được Sơn Đông cũng là không tệ, Triệu Tiến chiếm lấy Từ Châu, tại sao chúng ta không ở Sơn Đông này tạo nên thế cục chứ?
Thân tộc Lý Tử Du thỉnh cầu Triệu Tiến thu nhận và giúp đỡ có mười ba người, trong đó có năm người xuất thân là quan quân Liêu Trấn, còn lại đều là trẻ em và nữ nhân yếu đuối. Lúc ủy thác, Lý Tử Du có nhiều tin tức không nói rõ, tuy nhiên vừa nhìn khí sắc thái độ của những người này, đã biết ở Liêu Trấn địa vị không thấp. Nếu như chỉ là quân tốt bình thường sao khoẻ mạnh như vậy, y phục trên người bọn con nít chính là tơ lụa dệt may cho dù Giang Nam phải là hộ giàu có mới mua được.
Năm người này lớn nhất là ba mươi, trẻ nhất là mười tám, là hai nhà thúc bá. Lớn là hai huynh đệ một nhà, nhỏ là ba huynh đệ nhà còn lại. Hai huynh đệ chính là Lý Tung, Lý Nhạc, ba huynh đệ thì là Lý Lâm, Lý Sâm và Lý Mộc. Chiếu theo cách nói của Lý Tử Du, mấy vãn bối này của gã đều bỏ đi một chữ trong tên họ coi như là ẩn đi danh tính.