Theo tiếng hô "quan quân", "giết giặc", cả doanh trại lưu dân đều vùng lên. Bắt đầu từ hướng "đội binh mã quan quân" xông vào, cả doanh trại đều bắt đầu sục sôi xao động.
Mỗi người trên lưng ngựa đều cực kỳ căng thẳng, trong doanh trại loạn nháo nhào đều là lưu dân đang chạy tán loạn, nhưng có trời mới biết liệu có người đầu óc ngu muội đánh lén hay không, hơn nữa doanh trại mấy nghìn, mấy vạn người có lẽ sẽ có vài tên vũ phu tinh nhuệ, những người này thình lình động thủ khẳng định sẽ có nguy hiểm.
Cách ứng đối chính là tấn công, khiến doanh trại lưu dân hoàn toàn hỗn loạn, người chạy tứ tán, mặc ngươi bản lĩnh đến đâu cũng không ngồi yên được mà chỉ còn nước bị cuốn theo dòng người.
Cho dù người Triệu Tự Doanh vây rất chặt nhưng cũng không gặp phải bất kì nguy hiểm gì. Cho dù binh khí bọn họ không dính máu nhưng cũng đã tạo thành thương vong khổng lồ cho trại lưu dân. Phàm là nơi đội binh mã này đi qua, người chết khắp nơi, tử thương vô số, người giẫm đạp lên nhau tự giết lẫn nhau mà chạy.
Cứ như vậy nghênh ngang mà vào, đại đa số điền trang bị lưu dân chiếm đóng đều đã thành đống hoang tàn. Chỉ có những trạch viện vốn là chỗ ở của trang chủ xem như còn đỡ. Nơi đó đương nhiên là chỗ ở bộ hạ trung thành của đại đội lưu dân, lúc này đã có người đứng đầu tường, hướng về phía dưới khàn giọng hét lớn. Trong tay bọn chúng mặc dù cầm vũ khí nhưng đa số thì ngay cả y phục cũng chưa mặc xong, không biết ban đêm vui vẻ hoang lạc đến thế nào.
Binh mã Triệu Tự Doanh không tấn công nơi này mà chỉ đi vòng qua bên cạnh. Lúc đi ngang qua, phàm là người biết cưỡi ngựa bắn cung đều giương cung lắp tên.
Một trận mưa tên phóng qua, có người rớt thẳng từ nóc nhà xuống, có người thì không tránh kịp, trúng tên chết, đầu tường lập tức thiếu mất một người. "Kỵ binh quan quân" của Triệu Tự Doanh không chút nào chậm trễ, cứ như vậy xông thẳng ra ngoài, lần đầu tiên đánh xuyên thẳng qua đại doanh lưu dân này.
Cát Điền Phong bị cột trên lưng ngựa, có hai tên "kị binh quan quân" trông giữ nhưng gã vẫn vô cùng sợ hãi. Doanh trại nhiều người như thế, tự mình đi vào vạn nhất bị vạ lây chẳng phải xong đời à. Lưu dân như bọn họ, có đôi khị bị ép đến đường cùng quên cả sống chết, nhưng hầu như đều rất sợ chết, bằng không cũng sẽ không có kết cục này. Khiến cho gã không ngờ chính là quan quân lại cứ nghênh ngang xông vào như thế rồi lại nghênh ngang vọt ra, không thấy có ai bị thương, nhưng gã đã thấy lưu dân bên trong lại chết hẳn là không ít.
Không ngờ "kỵ binh quan quân" này lại dũng mãnh như thế. Cát Điền Phong có chút buồn bực, quan quân mạnh như vậy tại sao lúc đầu lại không đến. Nếu như thiện chiến như thế, ngày ấy dưới thành Tế Ninh, loạn quân Văn Hương Giáo chắc chắn không ngăn nổi rồi.
- Đại tướng gia, chúng ta phóng hỏa càng thuận tiện hơn. Có người hô lớn, Triệu Tiến lập tức gạt bỏ, mở miệng nói.- Bên trong quá loạn, sau khi phóng hỏa chúng ta bị cuốn theo thì làm thế nào? Đi theo ta xông lên từ phía khác. Nhớ rõ mấu chốt là phải xua tan bọn chúng, không cần ham chiến giết địch.
Phía dưới nhất tề tuân lệnh, đánh ngựa vòng qua đại doanh bên kia, lại tìm thấy một đường đi khác, cứ như thế xông vào. Trong lúc chạy vòng đã gặp một vài lưu dân đầu váng mắt hoa bọn họ chỉ muốn chạy trốn, không ngờ "kỵ binh quan quân" lại đổi hướng, vốn tưởng rằng tại vạ đến nơi không ngờ quan quân vốn dĩ mặc kệ bọn họ, phi thẳng qua, chỉ cần không cản đường là được sống.
- Thật con mẹ nó, liều mạng cùng cẩu quan. Bất cứ chỗ nào cũng sẽ có kẻ lỗ mãng, huống chi loạn cục như thế này, đã bức nhiều người tới đường cùng chỉ nhìn thấy một gã đại hán tay cầm trường mâu, hung tợn lao về phía đội nhân mã, sau lưng gã là mười mấy tên đồng bọn đang hô la hoảng hốt điên cuồng.
Nếu cây trường mâu này ở trên tay Triệu Tiến hoặc đồng bọn, cho dù là bộ tốt chống lại kỵ binh, một chọi một Triệu Tiến cũng sẽ nắm được bảy tám phần thắng đánh rơi tên kỵ binh kia, nhưng tên đại hán này rõ ràng là chưa bao giờ dùng qua trường mâu.
- Lão gia, để ta dùng phi phủ.
- Không cần, để ta. Triệu Tiến ngăn lại cử động của Ngưu Kim Bảo. Ở đây chật chội, nếu dùng phi phủ sẽ rất dễ gây sai lầm. Triệu Tiến đánh ngựa phi tới, né cũng không thèm né. Đợi tới trước mặt, người nọ toàn lực đâm tới, Triệu Tiến dùng trường đao trong tay vung ra phía ngoài. Hắn dùng lực không lớn nhưng chiêu thức này lại có thế xông tới của thú cưỡi tăng thêm, chạm phải binh khí đối phương cũng có khí lực mạnh mẽ rồi. Đại hán kia cho dù là hai tay nâng trường mâu cũng bị run lên bần bật, thân hình lảo đảo. Triệu Tiến cũng không có vung đao chém xuống, chỉ là hơi chút nâng lên, xoay chuyển cổ tay, lưỡi đao của trường đao kia sượt ngang qua cổ của tên đại hán kia, cắt phá hẳn ra một lỗ lớn, máu tươi từ đó chảy ra.
Tên đại hán đó còn chưa ngã nhào đã bị ngựa đâm sầm vào, bị giẫm đạp thành thịt nát, đồng bọn sau lưng gã cũng cùng chung kết cục, có người bị trúng tên, có người bị trường đao xuyên vào thân thể. Còn có kẻ nhìn thấy kết cục của đồng bọn như vậy, làm gì còn tinh thần liều mạng, vứt vũ khí toan chạy trốn, nhưng người sao nhanh bằng ngựa được, chạy được vài bước đã bị kỵ binh phía sau thuận tay một đao kết thúc.
Tuy nhiên kỵ binh của Triệu Tự Doanh cũng không phải ai nấy đều có võ nghệ như Triệu Tiến, vài người dùng trường đao, đoản mâu đâm vào thân thể địch nhân cũng liền vứt bỏ, cầm lấy mã đao trong tay, còn những gia đinh cưỡi ngựa xuất thân Mông Cổ nhanh gọn cầm ngay lấy cung tiễn, cách vài chục bước chân cưỡi ngựa bắn cung vẫn chuẩn xác.
Lần thứ hai xông vào, cước bộ của đội binh mã cũng giảm xuống, vật cưỡi cũng có chút mỏi mệt, nhưng cũng biết thực hư loạn quân Văn Hương Giáo, tuy nói mấy ngàn, mấy vạn người đang tụ tập ở nơi này, nhưng cũng không cần phải vọt đến dồn sức đánh, đè ép đã đủ để ứng phó. Cái gọi là đại doanh Tảo Bắc Quân của Văn Hương Giáo còn có chút chống cự, nhưng sau khi liên tiếp mấy đội lao tới đều bị đánh tan, đã hoàn toàn sụp đổ.
Bọn lưu dân đã sớm mất hết nhuệ khí và dũng khí, giờ chỉ muốn trốn chạy, muốn sống tốt nhất đừng để cho mấy tên sát thần quan quân cưỡi ngựa nhìn thấy. Còn mấy căn trạch viện ở giữa cũng chính nơi đặt cái gọi là doanh trại cối lõi, sua khi bị bắn chết mười mấy người, hiện giờ ngay cả đầu cũng không dám ló ra, chỉ khiếp sợ nhìn đội nhân mã của Triệu Tự Doanh tung hoành qua lại, bọn họ sợ vừa ra ngoài đã bị giẫm thành đống thịt nát.
Lần này xông ra, đội nhân mã Triệu Tự Doanh lượn một vòng tròn xa hơn mới vừa rồi, hiện giờ bọn lưu dân đều cố liều mạng thoát ra ngoài, khắp nơi đều rất hỗn loạn, muốn tìm lối vào tốt hơn nữa cũng không hề dễ dàng.
- Mọi người phải cẩn thận một chút. Người doanh trại loạn tặc này sẽ nhân lúc hỗn loạn sơ hở như thế này trốn ra ngoài. Bọn chúng dù sao cũng có chút bản lãnh. Triệu Tiến phát ra lời cảnh báo, người bên dưới lĩnh mệnh. Lần này đi đến chỗ đối diện, còn chưa đợi đội ngũ của Triệu Tự Doanh dàn trận hoàn chỉnh, đã nghe thấy trong đại doanh chợt ồn ào huyên náo, giống như có vật gì đó bùng phát ra.
- Bọn lưu tặc chó cùng dứt giậu rồi. Mọi người nhớ để tâm, chớ làm rối đội ngũ. Tiếng quát thét ước thúc liên tiếp vang lên. Triệu Tự Doanh sau khi dàn xong trận thế, cũng không lập tức xông vào bên trong, mà là bước chậm về phía trước, đánh giáp mặt với quân địch một trận sống mái.
Nhưng bọn họ chỉ thấy đám lưu dân đang thất kinh chạy trốn,. Những lưu dân đang xông về hướng đội nhân mã lại cấp tốc xoay người tránh né, có người còn quỳ hẳn trên mặt đất khóc hô.
- Tiểu nhân xin đầu hàng. Tiểu nhân không dám phản kháng nữa. Tiểu nhân bằng lòng trở về đường ngay nẻo thẳng.
Trong tình cảnh đột nhiên biến hóa như thế này, lại khiến cho đội nhân mã Triệu Tự Doanh có chút hồ đồ. Triệu Tiến nhanh chóng nâng trường đao trong tay, đội ngũ liền dừng tay, khiến đội hình nhìn qua có chút rời rạc. Gia đinh Mông Cổ tay cầm cung tiễn bắt đầu đánh ngựa tiến lên phía trước, nếu lưu dân muốn tấn công một lần bất ngờ, vậy thì dùng cung tên ngăn lại thế xông tới.
Triệu Tiến cầm trường đao chỉ vào tên lưu dân đang quỳ dưới đất xin tha kia hỏi.
- Làm sao đột nhiên lại rối loạn. Còn chưa đợi lưu dân kia trả lời, đã nghe thấy tiếng hô la ầm ĩ bên trong trang càng lúc càng lớn, trong loáng thoáng nghe thấy được là "đại đội quan quân đến rồi". Triệu Tiến lập tức xoay người nói.- Phái người đến dò xét, vẫn cần phải đề phòng chẳng may.
Lập tức có người vâng lệnh, đánh ngựa rời khỏi đại đội. Cát Điền Phong ở phía sau cũng nhẹ nhàng thở ra, tuy rằng ra ra vào vào như chém dưa thái rau thế này nhưng mấy trăm người cưỡi ngựa xông phá mấy vạn người, vẫn là khiến người ta thấp thỏm không yên, hiện giờ đại đội quan quân tới đây, vậy chính là đại cục đã định rồi. Gã cũng có để ý tới bọn kỵ binh quan quân bên cạnh đều có chút nhẹ nhàng thở ra, xem ra dù có là quan quân tinh nhuệ dũng mãnh gan dạ cũng không phải là không biết sợ. Không lâu sau, gia đinh dò la tin tức cũng trở lại, đến trước mặt Triệu Tiến bẩm bảo.- Tướng gia, người của chúng ta tới rồi.
Triệu Tiến ngồi trên ngựa gật gật đầu, lập tức phất tay nói.- Đại đội nghe lệnh, đi phương hướng đại đội tiến lên kia, đuổi người ra ngoài.
Đội nhân mã lại cử động, xông phá đám đông chạy trốn tán loạn ngoài đại doanh lưu đân đi về hướng đại đội tới đây, Nhìn thấy được ở phía tây cờ bay phấp phới, bụi tung mù trời, vừa nhìn chính là dáng vẻ đại đội quan quân, nhưng nếu nhìn kĩ lại, liền sẽ nhận ra bụi đất bay lên không khỏi có chút mỏng manh, thêm vào đó khoảng cách đôi bên quá xa. Vọng núi chạy chết ngựa, theo địa hình bằng phẳng này đứng ở đỉnh nóc nhà, đầu tường nhìn thấy được, ước chừng một hai canh giờ cũng chưa chắc đã đến trước mặt được.