Giống với nhiều bá tánh Đại Minh lần đầu đến Áo Môn, Từ Hậu Sinh cùng đám người Nhiếp Hắc đầu tiền là trợn mắt há mồm, sau đó là tỏ vẻ ngạc nhiên.
Không nói chuyện khác, chỉ nói những chiếc thuyền lớn của người Phật Lang Cơ đậu trong cảng, đã khiến bọn họ không rời mắt, cao to hơn Phúc thuyền và Quảng thuyền của Đại Minh nhiều, cánh buồm mềm mại không cứng như buồm của Đại Minh, dây thừng cột buồm cũng hoàn toàn khác, còn có các loại hỏa pháo ở trên thuyền.
Đám người Dư Âu và Lý Lão Hải của Dư gia đều để ý thấy, Từ Hậu Sinh và đám hộ vệ của y cảm thấy rất là hứng thú đối với hỏa pháo này, dõi theo chăm chú không ngừng.
Áo Môn là một đảo nhỏ xa bờ, gắn liền với đất liền bằng một eo đất hẹp dài, trên cầu nối này không có quan ải, nhưng điều này cũng không nói rõ Áo Môn là lãnh thổ của người Phật Lang Cơ. Từng có bá tánh Đại Minh phạm pháp, Huyện thừa huyện Hương Sơn dẫn theo sai dịch đi thẳng tới bắt người đi trong thương quán của người Phật Lang Cơ, không ai dám can thiệp.
Đứng ở cảng nhìn toàn cảnh Áo Môn, điều khiến đám Từ Hậu Sinh chú ý hơn là chỗ yếu hại của cảng, còn có các nơi trên núi, lần lượt đều có pháo đài dựng lên ở đó.
- Nếu như pháo đó bắn đủ xa, thì cảng này hẳn phải hoàn toàn phong tỏa.
Từ Hậu Sinh nói một câu, khiến cho Dư Âu và Lý Lão Hải kinh ngạc. Một công tử trông như người đọc sách, không ngờ vẫn biết điều này.
- Từ công tử nói không sai, pháo này chính là để ngăn thuyền cập bờ đấy.
Khẩu âm Phúc Kiến của Lý Lão Hải rất nặng, may mà mọi người vẫn còn nghe hiểu.
Nghe gã giải thích mọi người mới hiểu. Vịnh Hương Sơn này, cũng chính là Áo Môn sau khi bị đám người Phật Lang Cơ chiếm được, còn có mấy đám người Phiên muốn đến chiếm đoạt. Một bên là một đảo quốc lớn ở phía tây, một bên thì là người phiên tóc đỏ chiếm cứ những đảo quốc Nam Dương Trảo Na, cưỡi thuyền lớn đến đây, hỏa pháo trên thuyền cũng rất lợi hại, làm thế nào cũng không sánh bằng hỏa pháo trên hỏa đài bắn xa bắn chuẩn ở cảng, bọn họ chỉ quấy rối rồi thoái lui, sau đó cũng không đến nữa, bắt đầu làm ăn buôn bán như bình thường.
- Ở đây gọi là Phật Lang Cơ, nhưng không cùng một lộ với Phật Lang Cơ của bên Lã Tống, vốn dĩ là hai nước, chẳng qua là Phật Lang Cơ bên Lã Tống lớn hơn, nên đã gộp chung với bên này, nhưng mà bên này từ đầu đến cuối đều không nhận. Hai nhà vẫn là địch quốc như trước.
Lý Lão Hải từng trải lão luyện, biết rõ rất nhiều điển cố. Đây cũng là nguyên do mọi người hòa hợp cùng đi trên một con đường, người bảo lãnh có bạc vào túi, nên mới bằng lòng nói thêm mấy câu.
Mọi người đều rất tập trung tinh thần. Xưng hô Đại Minh đối với người Tây Dương rất mơ hồ, cũng rất hạ thấp. Những người qua lại đầu tiên là nhà truyền giáo và thương nhân Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, hai nước này đều bị gọi là Phật Lang Cơ, gọi Tây Ban Nha là Đại Phật Lang Cỡ, Bồ Đào Nha là Tiểu Phật Lang Cơ. Còn có một kiểu xưng hô hoang đường, hai nước đều gọi là Đại Lã Tống, cho rằng bọn họ và thực dân Lã Tống là cùng một giuộc. Sau đó người Hà Lan vẫn chưa tìm được cơ hội để buôn bán, cũng không qua lại được nhiều với Đại Minh, được gọi là người Phiên tóc đỏ. Cách gọi này mang theo khinh bỉ, cũng bởi vì người Hà Lan lúc nào cũng làm hải tặc và tơ tưởng đến những hòn đảo của Đại Minh. Nhưng ở bên phía Nam Dương, thế lực của người Hà Lan lại lớn nhất. Mấy đảo quốc lớn nhất Nam Dương đều bị bọn họ chinh phục, xét về ý nghĩa nào đó, người Hà Lan xem như là một trong những chủ nhân của Nam Dương.
Chủ nhân khác của Nam Dương chính là chúa biển Đại Minh, một cường hào trên biển của Đại Minh huy động được lực lượng hơn ngàn thuyền mấy vạn bộ chúng. Trước mặt một thực lực như vậy, đám người Tây Dương chưa có thuyền tốt pháo mạnh đến mức ưu thế tuyệt đối thì cũng phải cúi đầu.
Đến hiện tại, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đã xác nhập được một khoảng thời gian rồi, nhưng Bồ Đào Nha giàu có trên dưới vẫn có mâu thuẫn rất lớn. Ở bản thổ Châu Âu còn nỗ lực duy trì, còn ở Áo Môn mâu thuẫn này đã trở nên gay gắt, qua lại giữa Áo Môn và Lã Tống không khác gì địch quốc.
Hộ vệ Từ Châu đi theo, cảm khái nói.
- Nơi này nhỏ hơn Tiêu huyện rất nhiều, so với Hà Gia Trang của chúng ta cũng nhỏ hơn không ít.
Sau khi bọn họ xuống thuyền, trên thuyền lập tức có người chạy vào trong thành Áo Môn tìm người dẫn đường. Dư gia quan biết móc nối quan biết, mặc dù chưa đến Áo Môn, nhưng tìm được người đáng tin, từ ngoài cảng vào trong thành, sau đó lại dẫn người chạy về, tổng cộng vẫn không vượt quá non nửa canh giờ, Áo Môn này quả thật là rất nhỏ.
Tuy nói không biết là quen biết gì, nhưng sau khi người dẫn đường kia đến, thì khách khí kính cẩn vô cùng, nhất định Dư gia đã bỏ ra không ít tiền vốn.
- Tiểu nhân An Khắc Bảo, nhân sỹ Hương Sơn, đã lăn lộn ở Áo Môn nhiều năm, cũng coi như là dân bản địa rồi. Mấy vị đại gia muốn xem gì thì cứ việc nói, tiểu nhân đều sẽ giúp sắp xếp.
An Khắc Bảo này có bộ dáng giống người Quảng Đông, nhỏ gầy da ngăm đen, nhưng tiếng quan thoại nói rất lưu loát.
Mọi người đều nhìn về phía Từ Hậu Sinh, Từ Hậu Sinh ngẫm nghĩ một hồi, chỉ nói:
- Đi trước xem sao.
- Không dối gạt vị công tử này, Áo Môn này quá nhỏ, đi xem thử thì cũng không cần đến hai nén hương, cũng chỉ có đường phố Thập Tự có chút đáng xem, đều là nhà của Phiên nhân. Đi đến phố Đức Tự, thì không khác gì Đại Minh nữa. Nhắc đến những cái tốt của Áo Môn, một là rượu thịt của người Phật Lang Cơ, có một hương vị riêng, hai là nữa nhân phiên bang, cũng có phong vị khác, công tử gia yêu thích cái nào, tiểu nhân sẽ dẫn đường.
An Khắc Bảo ân cần nói xong, đám người Từ Hậu Sinh đều cau mày. Vốn định tìm người dẫn đường, sau lại tìm đến một kẻ nhàn rỗi trên phố. Dư Âu đến nói với tay thủy thủ đi tìm người vài câu, quay đầu nói với An Khắc Bảo:
- Chỉ cần dẫn mọi người đi trên đường Áo Môn xem thử, hỏi gì thì nói nấy, không thiếu tiền thưởng cho ngươi.
- Công tử gia, đến đây chẳng lẽ là muốn bàn chuyện làm ăn, tiểu nhân làm việc trong thương quán, cũng có lề lối.
An Khắc Bảo giống như không nghe thấy lời Dư Âu nói, chỉ cười hỏi Từ Hậu Sinh, ngay từ đầu đã nhìn ra, người này là kẻ làm chủ.
Nhiếp Hắc đứng bên cạnh Từ Hậu Sinh ho khan, đi đến bên cạnh Dư Âu, hạ giọng nói.
- Người này không ổn, ngươi xem sau lưng gã có mấy tên.
Được chỉ điểm như vậy, Dư Âu cũng chú ý sau lưng An Khắc Bảo có mấy hán tử có vẻ là thủy thủ, không ngừng nhìn về phía này, vốn dĩ không phải từ các thuyền khác xuống.
Dư Âu mắng một câu.
- Con mẹ nó, thuyền của Dư gia chúng ta chỉ đến Phúc Kiến, Quảng Đông này thì lại là lần đầu, chẳng lẽ bị gài bẫy rồi.
Nhiếp Hắc lại thấp giọng hỏi.
- Không phải nói nơi này người Tây Dương quản rất nghiêm sao?
Dư Âu buồn bực nói.
- Có trời mới biết, cũng không thấy mấy người Tây Dương đi lại.
Đi đường biển ngàn dặm vạn dặm, không ai biết tình hình của ai, đồng thời sau này muốn truy cứu gì cũng vô cùng khó khăn, điều này khiến rất nhiều người gài bẫy để gạt người đoạt tiền tài thậm chí sát hại mạng cũng không kiêng nể gì.
Người quen Dư gia ủy thác, đội thuyền Dư gia lại chưa bao giờ đến đây, ít có ai tin tưởng được. Dư Âu cũng không muốn lằng nhằng, chỉ nói.
- Nếu đã như vậy, chúng ta tự mình đi thử, không làm phiền ngươi nữa.
Người nơi đất khách, khí thế sụt giảm mất ba phần. Dư Âu cũng là hạng người hung hãn từng thấy máu giết người, nhưng lúc này chỉ đành kiên trì chịu đựng mà nói chuyện.
- Vậy thì không được, vì nghênh đón quý khách, tiểu nhân đã hao phí mấy trăm lượng bạc, hao hụt này tính thế nào đây.
Trên mặt An Khắc Bảo tuy vẫn nở nụ cười, nhưng vẻ mặt lại trở nên lạnh lùng.
Quả thật đây là một cái bẫy. Lần này Dư gia mất thể diện trước mặt khách quý. Dư Âu cũng xem như là tâm phúc thân tín của Dư Trí Viễn, đương nhiên biết ý nghĩa của sự việc lần này. Từ Hậu Sinh trọng yếu, nhưng cục diện trước mắt, không chỉ là không xong, mà không khéo còn gặp phải nguy hiểm.
Dư Âu cũng lộ ra hung tính, hung hãn nói.
- Muốn cướp giữa ban ngày sao? Gia gia lần này trên biển chưa gặp sóng gió, trên đất lại sợ cộng long như ngươi à.
- Vị đại gia này sao nói vậy. Bổn phận của tiểu nhân là buôn bán làm ăn, hảo ý chỉ điểm. Chưởng quỹ và các lộ hào kiệt trên biển, còn có người Phiên ở đây tiểu nhân đều có giao tình không tệ, sao lại nói đến chuyện cướp đoạt.
An Khắc Bảo cũng đã thu lại nụ cười, vừa lạnh lùng nói, vừa ra dấu phía sau. Nhìn thấy y ra hiệu, mấy tên thủy thủ đứng xung quanh nhìn lập tức đi đến bên đây, trong tay đã có vũ khí, sau lưng mấy người này, không ngờ còn có trợ thủ. Điều này khiến Dư Âu lâm vào thế khó, quay đầu nhìn bên cạnh, phát hiện Nhiếp Hắc hộ vệ Từ công tử tay đã mò vào trong túi áo, những người khác cũng đều đã thủ thế.
Động thủ thì động thủ, chết người thì có làm sao, đối với Dư gia mà nói, lấy lòng Triệu Tiến mới là khẩn yếu nhất. Tuy nhiên từ trong miệng An Khắc Bảo nói gã vừa là chúa biển vừa là người Phiên, tuy nói có khả năng là nói ngoa để uy hiếp, nhưng nếu chẳng may là thật, những phiền toái sau đó thật sự sẽ không ít. Đành vậy! Lúc Dư Âu đang cắn răng, thì lại nghe thấy Lý Lão Hải sau lưng mở miệng, không phải nói tiếng Quan Thoại, mà là tiếng địa phương Mân Việt, dường như là tiếng Quảng Đông.
Dư Âu lăn lộn trên biển, tiếng địa phương Phúc Kiến và Quảng Đông từng nghe nhiều, cũng nghe hiểu vài câu. Nhiếp Hắc và đồng bọn thì mặt đầy vẻ hoang mang, một chữ cũng nghe không hiểu, nhưng trước mắt là lúc khẩn yếu, liền mở miệng thấp giọng nói.
- Lão Dư, nói gì vậy?
Dư Âu trả lời.
- Hình như là đang hỏi quanh co, hỏi tên tiểu tử khốn kiếp này đi theo nhà nào Lưu gia, Chư gia hay là Lý gia gì đó, còn nói mình là người của Lý gia, còn báo tên của mình ở Áo Môn.
Mọi người đều nhìn ra, Lý Lão Hải kia vừa mở miệng, An Khắc Bảo kiêu ngạo vô lại liền khép nép hơn rất nhiều. Đằng kia hỏi một câu, cả người An Khắc Bảo liền khom một chút, vẻ mặt thì sợ hãi, đến lúc hỏi xong, An Khắc Bảo vẻ mặt cầu xin quỳ xuống đất. Lần này thì gã dùng tiếng quan thoại mà nói chuyện, nói một câu thì tát mình một bạt tai.
- Là tiểu nhân mắt mù, ăn mỡ heo đến loạn tâm trí rồi, làm ra cái việc bại hoại tổ tông. Kính mong mấy vị đại gia đừng trách.
Sau khi nói xong liền quỳ đó dập đầu không ngừng.
Đám trợ thủ của An Khắc Bảo nhìn thấy đằng này quỳ xuống, liền sửng sốt muốn tiến lên phía trước. Hai người Nhiếp Hắc và Dư Âu chuẩn bị tiếp đón đám thủ hạ, không ngờ An Khắc Bảo ngẩng đầu quay ra sau hô mấy câu, cũng là tiếng địa phương. Đám người kia liền dừng bước, ngay sau đó xoay người bỏ chạy, vốn dĩ không thèm bận tâm đến tên đồng bọn bên này nữa.
Lý Lão Hải chầm chậm nói.
- Từ công tử, tiểu tử này là tên lưu manh chuyên môn lừa gạt người ở ngoài đến làm kế sinh nhai, lần này không có mắt làm loạn. Công tử muốn hai con mắt của hắn hay là muốn cắt hai cánh tay của hắn?
Lý Lão Hải chỉ xem Từ Hậu Sinh là người làm chủ trong đội ngũ. Lời này hỏi ra, Từ Hậu Sinh không kìm nổi rùng mình một cái, thầm nghĩ nhẹ nhàng bâng quơ như vậy, cũng phải móc mù mắt hoặc là chặt tay. Nhiếp Hắc và Dư Âu thì lại nhìn quá quen thuộc. Đám đại hào trong giang hồ lục lâm hay trên biển làm việc đều như thế, nói chuyện quyết định sinh tử thì không coi là gì cả.