Cảnh Mãn Thương nói thêm vào một câu.
- Bả tổng kia cũng từng nói, vốn dĩ là muốn mua lương thực ở Tế Ninh Châu, nhưng giá thật sự quá đắt, số lượng cũng không đủ. Dù sao cũng là sau tai họa lớn, không còn cách nào đành phải đến đây.
Xem ra đến Nam Trực Lệ này kiếm lương thảo là bất đắc dĩ. Mọi người ngươi một câu ta một câu, nói ra kiến giải và ngờ vực của mình, phán đoán sau cùng vẫn phải để Triệu Tiến đưa ra.
Triệu Tiến nói như chém đinh chặt sắt.
- Bán cho bọn chúng.
Mọi người trong phòng đều sửng sốt, Cảnh Mãn Thương ở phía dưới liền vâng dạ. Như Huệ căn dặn một câu.
- Đem lương thực tồn trữ các nơi sang, lương thực mới thì nhập vào kho.
Vương Triệu Tĩnh trầm giọng nhắc nhở một câu.
- Đại ca, Văn Hương giáo muốn dấy lên một cuộc đại loạn đấy.
Triệu Tiến không giải thích, chỉ lặp lại câu nói.
- Bán cho bọn chúng.
Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, không nói gì nữa. Cảnh Mãn Thương đáp lời.
Sau khi Cảnh Mãn Thương cáo từ rời khỏi, trong phòng có chút yên lặng. Triệu Tiến nói.
- Có lẽ Sơn Đông biết chúng ta biết, nhưng bọn chúng cũng biết chúng ta biết rồi, cũng vẫn bán lương thực cho bọn chúng.
Lời nói giống như khẩu lệnh này không làm khó những người trong phòng, nhưng mọi người đều không lên tiếng, tình cảnh trở nên ngưng trọng. Triệu Tiến lại cười, có chút suy tư, nói.
- Từ Hồng Nho này rất là tự tin.
Lời này của Triệu Tiến lại khiến Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ trầm ngâm suy nghĩ. Triệu Tiến lại không tiếp tục nói những lời sắc bén nữa, mà vỗ vỗ lên tay vịn của ghế, nói.
- Truyền tin cho Đại Thăng, bảo đệ ấy bây giờ dẫn đội về, sau khi đệ ấy về, ta dẫn đội đi đến chỗ Thạch Đầu và Băng Phong một chuyến.
Vương Triệu Tĩnh liền vâng dạ. Trước kia Triệu Tiến đều luân phiên trấn thủ hai nơi Từ Châu và cửa sông Thanh Giang, nhưng năm ngoái sau khi ngăn sông, mới bắt đầu thường trú ở Từ Châu đến hiện tại.
Đã có người đi sắp xếp, Triệu Tiến lại nói một câu không đầu đuôi.
- Không biết bên chỗ Hậu Sinh thế nào rồi?
Bất kể là nhìn từ thân tình giữa Từ Hậu Sinh và Triệu Tiến, hay là nhìn từ việc làm của Từ Hậu Sinh, Dư gia đều cực kỳ coi trọng người này.
Đối với hành trình từ bắc chí nam của Từ Hậu Sinh, Dư nhị công tử Dư Trí Viễn tự mình sắp xếp, không dám có một chút sai sót. Cả Dư gia cũng biết tầm quan trọng của chuyện này, không ai dám chậm trễ một khắc nào.
Vốn dĩ Từ Hậu Sinh xuôi theo đường thủy đi thẳng một mạch xuống phía nam, vào Trường Giang sau đó đến phủ Tùng giang, sau đó theo an bài của Dư gia lên thuyền tiếp tục nam hạ đến Áo Môn (Macao).
Người trên biển biết nơi sống quần cư của người Phiên, nhưng nơi thuộc vương thổ Đại Minh cũng chỉ có Áo Môn này, còn những nơi khác như Mã Ni Lạp (Manila), Ba Đạt Duy Á (Jakarta ngày nay), đều là nơi lạc hậu. Thế lực người Phiên quá lớn, những nơi đó vạn nhất gặp phiền phức gì, muốn lập tức động tay chân đưa lễ thông quan cũng khó.
Dư Trí Viễn cũng không dám để Từ Hậu Sinh gặp bất kỳ mạo hiểm nào, cho nên chỉ ai bài cho Từ Hậu Sinh đi Áo Môn. Tuy nói người Phật Lang Cơ ở đó có Tổng đốc cũng có quân đội, nhưng nơi đó cũng là vùng quản hạt của Đại Minh, thuộc phủ Hương Sơn Quảng Đông Quảng Châu, quan lại Đại Minh vẫn còn cai quản được, dù sao thì cũng đảm bảo hơn nhiều.
Nếu như Từ Hậu Sinh đến phủ Tùng Giang rồi lập tức xuất phát, thì nội trong tháng giêng đã đến được Áo Môn, nói không chừng còn sẽ phải ở Áo Môn đón tiết Thượng Nguyên (Nguyên Tiêu). Nhưng sau khi Từ Hậu Sinh đi đến phủ Tùng Giang thì bị giữ lại, chiêu đãi như khách quý, mãi cho tới cuối tháng giêng mới lên thuyền xuất phát.
Men theo bờ biển xuôi nam, không cần lo lắng sóng gió, nếu thật sự gặp phải chuyện gì, thông thường cũng có thể nấp vào cảng hay bãi bùn ven bờ đi tiếp, mạo hiểm thật sự chính là hải tặc.
Trước đây thuyền của Dư gia xuôi nam vận chuyển hàng, phần lớn đều bình yên vô sự. Mấy đại thế lực trên biển Mân Việt, cũng đều biết Dư gia này có thể cung cấp muối cho Phúc Kiến không chút nào ngừng, còn có cảng không tồi ở phương bắc, vừa thu lấy hàng hóa vừa cung ứng hàng hóa. Người có khả năng như vậy mọi người đương nhiên phải nể mặt, nhưng cũng ngẫu nhiên có thuyền bị hải tặc cướp bóc, tổn thất cả người và của. Nhưng nhìn về tổng quan, tổn thất này cũng đáng giá để chịu đựng, giảm bớt hơn so với giao nộp tiền mua cờ nhận dạng trên biển.
Cái kiểu mua cờ nhận dạng này không chỉ trên đất liền mới có. Năm xưa Khổng gia trang Khổng lão Hổ chính là dựa vào cờ nhận dạng này mà ngồi không thu tiền. Từ thời Gia Tĩnh, giặc lớn họ Uông đã nổi dậy trên biển, đã bắt đầu có thủy kỳ, thuyền dân thuyền buôn trên biển phải mua cờ hiệu trong tay chúa biển, hàng năm đều đổi, hằng năm đều phải nộp mấy trăm mấy ngàn lượng bạc, đổi lấy bình yên trên biển. Treo cờ hiệu, thì hải tặc nhìn thấy sẽ không kiếm chuyện.
Nhưng cách làm này cũng không đảm bảo. Thế lực trên biển hỗn loạn, mua của nhà này, những nhà khác không nhận, mua của nhà lớn, nhà nhỏ không nhận. Nếu như một con đường biển do một nhà độc chiếm thì tốt, nếu như mấy nhà chém giết, thì thật sự không mua nổi cờ được nữa, chỉ đành đi vật lộn với hiểm nguy mà thôi.
Những lúc khác cũng nên mạo hiểm, nhưng lúc này thì lại không được. Lần này Dư Trí Viễn không dám có chút sơ suất. Trước tiên dứt khoát phái thuyền đi xuống phương nam, mua lấy toàn bộ cờ hiệu của các nhà, việc này đã tốn mấy ngàn lượng bạc, ngoài ra Dư Trí Viễn còn tốn năm ngàn lượng thỉnh một người đi theo bảo lãnh. Người bảo lãnh này về ý nghĩa cũng là một loại cờ hiệu. Người này sẽ đi theo thuyền, nếu như người trên thuyền có xảy ra chuyện gì, gã sẽ dùng mạng để giao phó, sau đó nơi xuất thân của gã sẽ báo thù cho gã.
Lần này người được thỉnh đến họ Lý, vốn là họ Trịnh sau lại bái làm nghĩa tử của một đại hào nào đó nên theo họ Lý. Gã tuổi ngoài bốn mươi, cánh tay trái đã tàn phế, bất kể là khống chế buồm hay chém giết đều không tiện, cho nên chỉ làm người bảo lãnh. Gã này rất có máu mặt ở Phúc Kiến, Quảng Đông và Nam Đương, người trong nhà đều quen thuộc, hơn nữa mấy người đồng lứa của Lý gia và mấy vãn bối của Trịnh gia đều rất tài giỏi, ở trên biển cũng có danh hiệu, không ai dám tùy tiện trêu chọc.
Nhiều cờ hiệu treo trên thuyền như vậy, lại có nhân vật máu mặt như vậy, Dư gia lại còn tuyển chọn những thủy thủ thợ thuyền đáng tin cậy nhất, cuối cùng cũng coi như bảo đảm an toàn.
Dư Trí Viên và Từ Hậu Sinh rất gần gũi, tuổi tác cũng không sai biệt lắm, sau đó hai người đều xem như là xuất thân thương gia giàu có, càng có nhiều tiếng nói chung hơn, nói chuyện rất hợp. Dư Trí Viễn cũng không xem Từ Hậu Sinh này là người ngoài, về mặt tiêu dùng cũng không giấu diếm gì. Vừa nghe mình còn chưa lên thuyền mà phải tốn vạn lượng bạc, Từ Hậu Sinh lập tức hoảng hốt, rất là áy náy.
Tuy nhiên câu trả lời của Dư Trí Viễn lại khiến Từ Hậu Sinh càng ngạc nhiên hơn.
- Hiền đệ không cần lo lắng gì cả, mua nhiều cờ hiệu như vậy, năm nay chạy thêm mấy chuyến, chỉ cần vận khí tốt cũng kiếm về được, lời gấp bội cũng không phải không được.
Lúc trước Từ gia làm ăn quặng sắt, đã cảm thấy lợi nhuận không nhỏ, không ngờ buôn bán trên biển lại có món lãi kếch sù như vậy, thật khiến Từ Hậu Sinh chấn động.
Khi mọi thứ đều sửa soạn sẵn sàng, mới lên thuyền mành của Dư gia. Lần này trên thuyền cửa Dư gia, ngoài hàng hóa thay thế đá để ép thuyền xuống, còn lại đều không mang theo gì, một là món hời không lớn, các lộ hào kiệt nhìn thấy không kiếm chác được gì, hai là để Từ Hậu Sinh sống trên biển được hết sức thoải mái. Nếu như là thuyền đi biển bình thường, thì đám thủy thủ không ngủ trên boong thuyền thì sẽ ngủ ở nơi chứa hàng, đồ ăn thức uống trên biển càng tồi tệ không chịu nổi, con cháu nhà giàu như Từ Hậu Sinh làm sao chịu nổi.
Vì tháng ngày ở phủ Tùng Giang rất dài, nên Triệu Tiến cố ý đổi hộ vệ cho Từ Hậu Sinh một lần, là Nhiếp Hắc và năm tên Nội Vệ tinh cường đi theo Từ Hậu Sinh. Bản thân Dư gia cũng có an bài, Dư gia cũng có sáu người đi theo, một người trong số đó tên Dư Âu, là hải tặc được Dư gia thu nhận, võ nghệ cao cường, từng trải lão luyện, đủ để ứng phó nhiều chuyển xảy ra trên biển.
Những thứ cần chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong, nhưng chuyến hành trình trên biển này vẫn khiến Từ Hậu Sinh cùng đám người Nhiếp Hắc phải chịu nhiều cực khổ. Lúc tiết trời quang đãng thì đương nhiên là tốt, gió êm sóng lặng biển trời xanh một màu, ở trên thuyền cũng chỉ hưởng thụ, nhưng một khi có sóng gió, con thuyền sẽ lắc lư dao động, Từ Hậu Sinh cùng đám người Nhiếp Hắc sẽ nôn đến tối trời tối đất, khổ không tả nổi. Lúc sắp đến Phúc Kiến, mới xem như miễn cưỡng thích ứng được một chút.
Đến khi nhập cảng ở Áo Môn, Từ Hậu Sinh và cả đám người trên thuyền đều đã quằng quại tới mức quen thuộc, mọi người chuyện trò với nhau đều không cảm thấy một lần khổ ải, ngược lại còn cảm thấy thoải mái tự tại.
- Lúc chưa gặp phải sóng to gió to, chưa gặp cảnh động đao nhảy thuyền, đây quả thật là thuận buồm xuôi gió, cũng là nhờ vận khí tốt của Từ công tử.
Lời nói này của Dư Âu khiến hiểu biết về cuộc sông trên biển của Từ Hậu Sinh càng nhiều thêm một chút.
Thuyền thả neo ở cảng Áo Môn, dỡ xuống hàng hóa mang theo, đều là đặc sản Giang Nam dễ tiêu thụ nhất, sau đó mua một lượng hàng hóa bằng chừng đó đặt vào khoang thuyền. Lúc bắt đầu đóng cửa khoang thuyền, chỉ còn mấy người trông coi trên thuyền. Người bảo lãnh họ Lý kia còn phải đi theo con thuyền này để quay trở về, nên liền theo đám người Từ Hậu Sinh xuống thuyền.
Người bảo lãnh xuất thân Lý gia này chỉ nói mình tên Lý Lão Hải, có lẽ không phải là tên thật, nhưng mọi người cũng có thể đoán ra phân lượng của người bảo lãnh này. Dư Âu kia có chút cứng đầu không chịu thuần phục, nhưng trước mặt Lý Lão Hải này lại rất là cung kính, hoàn toàn làm ra bộ dạng vãn bối đi sau.
- Cữu lão gia (cách xưng hô em vợ của gia chủ) cẩn thận một chút, Lý Lão Hải kia tuy không mở miệng nói, nhưng một khi quan sát cữu lão gia, xem chừng đoán ra được lai lịch của cữu lão gia.
Hộ vệ Dư gia phái đi đương nhiên biết thân phận của Từ Hậu Sinh, cũng biết hiện tại Dư gia phát triển được là nhờ ai, không dám chậm trễ, đám người Nhiếp Hắc cũng như vậy.
Lý Lão Hải là người có con mắt sắc bén, hiện tại trên biển tuy Dư gia không phải là cường hào nhất đẳng, nhưng thanh danh lại không nhỏ, ở vùng gần Vận Hà còn có cảng của riêng nhà mình, lại đưa đến Phúc Kiến rất nhiều muối, lại có một đội thuyền rất lớn. Thế lực như vậy, chúa biển các phương đều phải nể mặt.
Dư gia như vậy, lại vì một người trẻ tuổi bố trí ra một trường diện to lớn như vầy, cờ hiệu và người bảo lãnh đã tiêu phí hơn vạn lượng bạc trắng, hơn nữa hộ vệ của người trẻ tuổi này dẫn theo cũng không phải là kẻ đầu đường xó chợ, không chỉ là từng thấy máu mà khí độ sâm nghiêm đó trên giang hồ thật sự hiếm gặp. Lý Lão Hải thậm chí còn cảm thấy đối phương là con cháu đời sau của vị quan lớn quý nhân nào đó, những hộ vệ kia là quan sai nhất đẳng.
Tuy nhiên về sau phán đoán này đã bị phủ nhận. Hậu nhân của nhà phú quý sẽ không giản dị như vậy, người đi theo Từ Hậu Sinh đến đều là hộ vệ, đến người hầu kẻ hạ cũng không có. Từ Hậu Sinh hằng ngày đều tay chân vụng về chăm sóc bản thân, ăn gì dùng gì cũng đều giống với người trên thuyền, nhìn ra được y rất không quen.
Đủ loại phán đoán không phù hợp khiến Lý Lão Hải có chút tò mò, hơn nữa Từ Hậu Sinh nhút nhát thì có nhút nhát, nhưng lại không có ra vẻ, thích hỏi đông hỏi tây, thái độ lại khách khí, Lý Lão Hải cũng đã quen thói, còn kể với y về mấy điển cố trên biển.