- Có lẽ không cần phải đánh, đến lúc đó đại pháo vừa nổ, đám lưu manh Từ Châu còn không sợ đến vãi cả đái ra, quỳ lậy dập đầu xin tha ấy chứ. Có người nói lớn một câu, mọi người đều cười to, ngay cả Lỗ Khâm cũng không nhịn được cười.
Tiếp đó, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm vẻ mặt nghiêm nghị, cất giọng nói.- Chúng tướng nghe lệnh, toàn quân tiến nhanh về phía trước, kỵ binh hộ vệ xung quanh, đề phòng quân địch đánh lén. Tối nay các doanh thay phiên canh gác, phòng quân địch bí mật đánh úp doanh trại. Đợi đến sau trận này, ta sẽ tấu công cho các vị, trọng thưởng xứng đáng.
Các tướng dạ rang. Lỗ Khâm sau khi phân phó xong lại chậm rãi dặn dò.- Lần này xuất binh, chính là Ngụy công trông coi, mọi người nếu muốn sau này thăng tiến cần phải nỗ lực vào.
Mọi người càng lớn tiếng vâng dạ, đại đội quan quân hành quân làm bụi mù bốc lên ngày càng lớn, cả đội hình như một con rắn lớn, tăng nhanh bước chân tiến lên phía trước.
Thật ra, Triệu Tự Doanh càng phòng bị nghiêm ngặt hơn so với quan quân, hơn nữa Triệu Tự Doanh lúc nào cũng lo lắng Từ Châu vốn phòng thủ mỏng sẽ bị đánh lén, cửa sông Thanh Giang làm phản, nhưng may mắn là hết thảy đều rất bình yên.
Cục diện như vậy khiến Triệu Tiến khoan khoái một chút. Điều này nói lên rằng trong triều đình và bản thân mình có ước hẹn ngầm, phân rõ mạnh yếu, phán đoán trước khi tiêu diệt Từ Châu phải trả giá đắt, mọi người đều không muốn làm lớn.
Phán đoán của thám mã quan quân không quá giống như vậy. Dựa theo suy tính của Triệu Tự Doanh, một hoặc nửa canh giờ trước chính ngọ ngày mai, Triệu Tự Doanh và đối phương phải gặp nhau. Sở dĩ đến trước so với dự đoán của đối phương là bởi bước chân hành quân của Triệu Tự Doanh vượt xa quan quân triều đình. Việc thao luyện, tích lũy lúc bình thường cũng không phải là chuyện đùa.
Trong đêm tối đại quân không làm được gì, ban đêm đại đội di chuyển hơi không cẩn thận sẽ dẫn đến binh lính đào ngũ, thậm chí là tan vỡ đội ngũ, hơi có quấy nhiễu chính là phiền toái lớn, huống chi ban ngày hành quân mỏi mệt, ban đêm tiếp tục hành động sẽ tiêu hao sức lực quá lớn, binh mã mỏi mệt hiển nhiên sẽ không làm được quá nhiều.
Khả năng duy nhất là dùng một cánh binh mã tinh nhuệ đánh lén đối phương, nhưng tầm vóc hai bên đều không được coi là nhỏ, muốn làm đối phương lung lau cũng phải điều động sức mạnh đầy đủ, điều này cả hai bên đều không làm được. Huống chi, trong thời điểm này, thám mã của cả hai bên đều đã tản ra ngoài, đối phương hơi có động tĩnh, bên kia khẳng định nhận ra trước.
Lúc này, trong quan quân đã không còn ai nói trinh kỵ của phản tặc là vô dụng, bởi vì ngày càng có nhiều trinh kỵ của quan quân bị chết bị thương. Kẻ trở về đều bẩm báo là thuật cưỡi ngựa bắn cung của quân phản loạn lợi hại, hơn nữa lại hung hãn không sợ chết, không ít thám mã trinh kỵ của quan quân không dám rời quá xa đại doanh. Sau một trận giằng co trở về thì bẩm báo nói hết thảy đều bình thường, ngược lại, đại đội binh mã của hai bên đối diện nhau mà có động tĩnh, lại là trong đêm tối, không mất bao nhiêu thì giờ, cũng sẽ không có dị động gì.
Sở dĩ như vậy là vì Triệu Tự Doanh đã nới lỏng trói buộc đối với kỵ binh. Trong lúc này và khoảnh cách này, tin tức đã trở thành thứ yếu, tạo ra nhiều thương vong với kẻ thù mới là trọng yếu, gia đinh mã đội nín nhịn đã lâu lúc này được buông bỏ tay chân, bản lãnh cung tiễn, cưỡi ngựa của gia đinh Mông Cổ liên thủ với những gia đinh khác và người giang hồ trở nên sắc bén dị thường.
Tuy nhiên, trong đêm những binh lính ra ngoài từng đôi chém giết, nói trắng ra cũng chỉ thương vong mấy người, mười mấy người, hai bên đều âm thầm tích tụ sức lực, chờ đến ngày mai chiến đấu, đây mới thực sự là trận chiến quyết định chân chính.
Đám gia đinh đi ngủ sớm, Triệu Tiến và bọn huynh đệ lại không ngủ sớm như vậy. Sau khi tuần tra doanh trại còn phải thay phiên trực đêm, kỵ binh của quan quân nếu tập kích đêm cũng là phiền toái lớn, nhất định phải có ứng phó.
Lưu Dũng ở trong doanh trướng mở miệng nói.- Trong hôm nay tổng cộng có ba nhóm tới đây, nhưng hơi thử một chút cũng biết là thám tử do Văn Hương Giáo phái ra. Theo chỉ bảo của đại ca đã giết tên cầm đầu, còn lại thì đuổi đi, chỉ có một tên vừa tới đã nói muốn gặp đại ca, còn kêu tên của Lan tỷ.
Triệu Tiến khoát tay nói.- Nếu không có những việc quân tình hỏa tốc thì giam vào trong doanh, sau trận chiến gặp mặt là được.
Lưu Dũng vâng dạ, Triệu Tiến lại nói.- Ngày mai dùng xe lớn cắm xuống làm doanh trại tạm thời, trong doanh chỉ có đoàn luyện và dân phu. Đệ mang theo người trong đội Nội Vệ của trông coi là tốt rồi.
Nói xong, Triệu Tiến liếc mắt về phía Cát Hương. Cát Hương vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng cẩn thận quan sát cũng nhận ra bất kể là biểu tình hay là động tác đều có chút căng thẳng. Triệu Tiến bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ Cát Hương nói.- Đệ đêm nay việc khẩn yếu nhất chính là đi ngủ, đừng để ngày mai ra trận lại ngáp ngủ.
Cát Hương cả người run lên, vội đứng bật dậy, tay chân quá mạnh, thiếu chút nữa làm lật ghế, có chút hoảng hốt nói.- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ nhất định đi ngủ.
Triệu Tiến và Trần Thăng liếc nhau, cười khổ nói.- Đệ khẳng định là không ngủ được. Lúc đệ nằm xuống hãy tự nói với mình, cái gì cũng không nghĩ, có lẽ sẽ mơ màng rồi ngủ được.
- Không riêng gì Đại Hương căng thẳng, đệ cũng có chút không hiểu rõ. Muốn nói ác đấu, đánh lén kỳ thật cũng không phải khó, chẳng qua chỉ là cứng rắn tiến vào chém giết là được. Nhưng trận chiến với đại quân bậc này, rốt cuộc phải đánh thế nào. Nghe người ta nói qua không ít, nhị thúc huynh từ trước cũng nói một chút, nhưng vẫn là không quá thông suốt. Trần Thăng mở miệng nói, Thạch Mãn Cường bên cạnh cũng gật đầu đầy ưu tư, Cát Hương bên kia trên mặt có chút hổ thẹn, y hiện tại là hưng phấn tới cực điểm, việc này vốn dĩ không có nghĩ đến.
Triệu Tiến trầm ngâm, cố ý thả lỏng, nói.- Lúc đệ dẫn đoàn của đệ đi đánh, đệ phải trói buộc đội ngũ chỉnh tề, phải mệnh lệnh cho sỹ tốt dùng trường mâu đâm giết. Nếu như lúc có vài đoàn, đệ phải coi mỗi đoàn là một sỹ tốt, giữa các đoàn cũng phải gióng thẳng hàng, cũng phải nghe lệnh, cũng phải biết liên thủ lẫn nhau.
Lời này nói rất nông cạn, Trần Thăng chậm rãi gật đầu, có chút thấu hiểu ra, nói.- Còn nhớ lần đó, dưới thành Từ Châu bình định lưu tặc, ba đội chúng ta là một hình chữ phẩm (tam giác), ba góc tự chiếu cố lẫn nhau, đầu đuôi nối tiếp, lần này cũng đánh như vậy sao?
Triệu Tiến kiên nhẫn giải thích mấy câu.- Không, phải xem chiến trường ngày mai, dùng binh phải linh hoạt, mà không được quá dựa vào quy củ. Thoạt nhìn, Trần Thăng và Thạch Mãn Cường đồng dạng có chút nôn nóng, bất an, dù sao nghiêm túc mà nói, đây là lần đầu tiên Triệu Tự Doanh và quân đích chính diện chiến đấu trên đất bằng, hơn nữa còn là số lượng của quan quân còn nhiều hơn mình.
Mọi người gật đầu, Triệu Tiến quét mắt một vòng nhìn bọn huynh đệ, cười nói.- Không nói dối các đệ, chỉ sợ huynh tối nay cũng không ngủ được.
Mọi người sửng sốt, lập tức phá lên cười. Đến lúc này, mọi người mới chính thức thả lỏng đôi chút. Triệu Tiến cười nói.
- Mặc kệ trong lòng chúng ta rốt cuộc thế nào, bất kể chúng ta sợ hay không, trận này là phải đánh, vì thế nghĩ nhiều cũng vô dụng, việc phải làm chúng ta cũng đều đã làm rồi.
Nói thì nói như vậy, tới sáng hôm sau, toàn bộ Triệu Tự Doanh trù bị, nhóm lửa nấu cơm, sẵn sàng xuất phát. Triệu Tiến và huynh đệ ra ngoài tuần tra nhìn nhau, nhận ra đối phương đều vẻ mặt tiều tụy, trong mắt có không ít tơ máu, xem ra đêm qua đều ngủ không được ngon giấc.
Không chỉ có bọn họ như vậy mà chính ngay bọn gia đinh bên dưới cũng không sai biệt lắm. Lúc ăn điểm tâm cũng rất trầm mặc, duy nhất nhìn không có vẻ gì khác chính là những người luyện võ Từ Châu đi theo, lớn tuổi, từng trải hơn, khẳng định nhìn sự việc thoáng hơn.
Sau khi ăn điểm tâm xong còn phải chuẩn bị lương khô cho bữa trưa. Trên dưới Triệu Tự Doanh mỗi người đều phải tự mang theo, trong ống trúc và hồ lô cũng chứa đầy nước đun sôi để nguội, trên xe quân nhu cũng được dự trù nhất định, đợi đến lúc gặp quân địch, chỉ sợ sẽ không có thì igowf để ung dung dùng cơm nữa.
Mọi thứ sẵn sàng, những gia đinh và người giang hồ giỏi cưỡi ngựa nhất, tỉnh táo nhất đã sửa soạn xuất phát trước, Thái Hoa Quân cũng ở trong số đó. Các đoàn, các đội của Triệu Tự Doanh đều đã xếp thành đội ngũ chờ lệnh, mỗi gia đinh đều an tĩnh, tình cảnh có chút nặng nề.
Triệu Tiến trở mình lên ngựa, vừa muốn hạ lệnh xuất phát, nghĩ một chút lại dừng lại, phân phó cho Trang Lưu bên cạnh, nói.- Ta hô một câu, liên thứ nhất của ngươi hô theo một câu.
Trang Lưu bên cạnh vội vàng vâng lệnh. Triệu Tiến cất giọng nói.- Hôm nay, ta dẫn mọi người đi đánh trận, phần thắng nhất định thuộc về Triệu Tự Doanh chúng ta.
Nói ngắn gọn xong, liên thứ nhất của đội Thân Vệ cùng đồng thanh hô to lên, cả đội ngũ của Triệu Tự Doanh đều an tĩnh lại, cứ như vậy trầm mặc một hồi, không biết ai lớn tiếng hét lên "tất thắng", tất cả mọi người cùng theo đó hô to, không khí lập tức trở nên vô cùng sục sôi, toàn trường đều là tiếng hô tiếng quát náo động.
Triệu Tiến vừa lòng nhìn quanh, lúc này mới giục ngựa, vung tay về phía trước, toàn thể Triệu Tự Doanh ầm ầm chuyển động.
Đi được vài bước, Triệu Tiến quay đầu nhìn về phía Lỗ Đại. Đại đội trưởng của đại đội thứ nhất Lỗ Đại xem ra ngủ rất ngon, vẻ mặt lúc này đầy hưng phấn.
Triệu Tiến không nhịn được bật cười, nói với Lỗ Đại.- Ngươi thật sự tuyệt không lo lắng.
Lỗ Đại sửng sốt, vò đầu hỏi.- Đi theo Tiến gia, ta đây có gì phải lo lắng, chúng ta nhất định chiến thắng.
Triệu Tiến cười ha ha.