- Mã xung Hạo, ngươi cũng là người đã từng làm việc trong thân quân, ngươi cho rằng xem ta thành con tin, là thoát khỏi đại quân tiêu diệt sao?
- Điều này ta rõ hơn ngươi, cũng không phải dùng ngươi làm con tin. Chỉ có điều mai sau vẫn phải để các ngươi đi chuyển lời. Nhưng ta hỏi cái gì ngươi tốt nhất nên trả lời cái đó. Ngươi ngang ngạnh ở đây, ngươi cho rằng ta không biết nhà ngươi ở đâu, không biết nhà ngươi có mấy người sao? Ngươi cho rằng ta ở kinh sư không giết nổi người sao? Mã Xung Hạo cười hỏi ngược lại mấy chuyện, sắc mặt của Loan Hồng chợt biến đổi, gã đương nhiên biết đối phương làm được.
- T iến gia, Bách hộ được phái sang này biết được không nhiều. Nhưng Vương lão thái gia đã bị trông coi nghiêm ngặt, muốn gặp một lần hoặc làm gì đó phải lấy được thẻ bài của Ngụy Tung Hiền mới được. Mà trong Cẩm Y Vệ có địa vị chức trách đều đang lo lắng, nói Vương lão thái gia rốt cuộc dính líu đến việc gì, không ngờ Xưởng công đích thân tới nói phải khoản đãi, trông coi nghiêm cẩn.
Sau khi hỏi xong, Mã xung Hạo dùng khoái mã trở về Hà Gia Trang, bẩm báo kết quả dò hỏi với Triệu Tiến.
- Cái tên hoạn quan điều động Xưởng Vệ bắt người kia bị giam cầm rồi, cũng thấy bị giải vào trong đại lao, nghe nói còn bị dùng hình. Người mà phủ Lỗ Vương phái về kinh thành cũng bị bắt lại rồi.
Nghe được những bẩm báo này, thần sắc của Triệu Tiến không có gì thay đổi, chỉ là gật đầu nói rằng.- Xem ra những lời của chúng ta chuyển lên trên, ít nhiều cũng theo ý chúng ta mà làm.
Mã xung hạo nói thêm vài câu.- Tiến gia, tên Ngụy Trung Hiền đó làm việc được bao năm như vậy, khẳng định là một người tỉ mỉ cẩn thận. Những việc Tiến gia nói nguy hiểm quá lớn, ông ta chưa chắc dám đi gánh vác. Hơn nữa ông ta vừa lên được cái ghế Xưởng công của Ty Lễ Giám, chính là lúc phải lộ rõ được bản lãnh của mình. Cho dù là đánh bại bình định Từ Châu chúng ta hay là chiêu an, chung quy cũng là công lao của ông ta. Nhưng mà nơi này nguy hiểm cực lớn, chúng ta một bước không thận trọng chỉ sợ lập tức sẽ có phiền phức lớn.
Lúc bẩm báo chuyện này, Vương Triệu Tĩnh cũng không có mặt ở đây, Triệu Tiến trầm ngâm chốc lát, rồi mở miệng nói.- Nếu kinh thành bên kia thực làm vậy, chỉ e phái tới không chỉ một đội Đông Xưởng này thôi, hẳn là có người đi hướng cửa sông Thanh Giang rồi. Chúng ta ở bên kia không ngừng phòng ngự, người chúng ta phái đến kinh thành, chỉ sợ đã có người theo dõi rồi, việc này cũng phải cẩn thận. Tuy rằng tất cả không sợ chết, nhưng không đi chịu chết vẫn là tốt hơn.
Lúc nói ra những lời này, Triệu Tiến đã mặc xong giáp trụ, trong ngoài Hà Gia Trang đều là tiếng nhân mã vang trời, bận rộn khác thường. Vào hôm nay, đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai Triệu Tự Doanh cùng đội Thân Vệ bắt đầu qua sông lên phía bắc, Hà Gia Trang bên này là do đại đội Lý Ngũ trấn giữ, Bi Châu bên kia thì là do đại đội Lý Hòa.
Vẻ mặt Mã Xung Hạo kính cẩn, trong lòng lại đang lầm bầm. Giao thiệp với Triệu Tiến đã lâu, cảm thấy vị tiểu gia này rất xem thường các vị lão đại Kinh Thành, mới đầu theo đó cảm thấy Triệu Tiến này rất ngông cuồng, nhưng sau này nghĩ lại, những vị ở kinh thành kia giống như một món hàng, không có khả năng khiến cho người ta coi trọng được.
Nói chẳng hạn như bọn Mã Lục ở kinh thành, bọn họ thông qua thư phường kia truyền đưa tin tức cho đầu não, sau đó cửa sông Thanh Giang gây chuyện lớn như vậy. Việc lớn bậc này, Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, cùng các đạo nhân mã kinh thành khẳng định sẽ để mắt tới bọn người Mã Lục. Nhưng Mã Xung Hạo cũng biết, với thói quan làm việc của nha môn các nơi trong kinh thành, tám chín phần sẽ khoanh tay đứng nhìn, cứ mập mờ như vậy cho qua. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, nếu như không có quan to hỏi tới, không có ý chỉ và công văn của triều đình, vậy thì không có chuyện gì xảy ra, bản thân mình làm nhiều sai nhiều.
Bất quá nghĩ đến nơi đây, Mã Xung Hạo dừng lại, chần chừ nói.- Tiến Gia nói không sai, nếu như lúc trước, bọn người Mã Lục tám chín phần mười là không có người để ý đến. Nhưng bây giờ Ngụy Trung Hiền cầm quyền, khuôn phép của Đại Minh này, hễ phàm là Thái giám hoặc là lão đại ra lệnh bắt giữ, người bên dưới thoải mái không được. Bởi vì bên trên không ngừng đốc thúc, không cho phép bọn họ cẩu thả, không do bọn họ tự mình làm chủ không làm là được. Tuy rằng làm nhiều sai nhiều, nhưng không làm sẽ có tội lớn.
Nói đến đây, Mã Xung Hạo nhìn Triệu Tiến một chút, nhận ra đối phương không tỏ ý khó chịu, mà kiên nhẫn lắng nghe, Mã Xung Hạo lại nói tiếp.- Tiến gia, dù lần này hay sau này, chúng ta cũng không thuận buồm xuôi gió giống như trước rồi. Ngụy Trung Hiền kia sẽ để mắt tới, hơn nữa sẽ huy động để mắt tới mọi mặt và động thủ. Tiến gia, chúng ta phải chú ý cẩn thận chút.
Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng nói.- Chúng ta làm lớn như vậy, vốn sẽ không thuận buồn xuôi gió như trước giờ nữa, phải gây xích mích với mọi phe mọi phái. Còn lần này, nếu như Ngụy Trung Hiền kia là kẻ không làm việc cẩu thả, tất cả mọi mưu kế sẽ thành công cốc. Không nói cứu không được người, chỉ sợ bây giờ phải trở mặt ra tay đánh nhau to rồi.
- Tiến gia thực không giống như ngoài hai mươi, mà giống như đã có mấy chục niên lăn lộn ở kinh khành. Mã Xung Hạo nghe kỹ những lời Triệu Tiến nói, bật trong giọng nói đều là kính nể.
Triệu Tiến vỗ vỗ lên vai Mã Xung Hạo, cất tiếng nói.- Làm việc thật tốt, ở chỗ này của ta, tiền đồ của ngươi so với Cẩm Y Vệ phế vật kia chắc chắn rộng mở hơn nhiều.
Mã Xung Hạo bên này kính cẩn hành lễ, Triệu Tiến bên kia đã bước nhanh ra khỏi phòng, Mã Xung Hạo đứng thẳng lên chỉ nhìn thấy bóng lưng của Triệu Tiến, trầm tư một lát, lại lắc đầu một cái.
Triệu Tiến đối với một lộ binh mã Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm suất lĩnh rất coi trọng, lần này hắn dẫn theo đội Thân Vệ cùng hai đoàn, sau khi đến Giang Bắc còn phải họp cùng đại đội Lỗ Đại, đoàn luyện thì trấn thủ nơi ấy, gia đinh hiệp trợ đi lại.
Vương Triệu Tĩnh cùng Như Huệ ở lại trấn giữ Hà Gia Trang Từ Châu, đại đội thứ nhất của Lý Ngũ hợp với đoàn luyện trấn giữ Từ Châu, Lưu Dũng đã đến Sơn Đông trước đó, ở bên kia đã bố trí tai mắt và nội ứng, đầu lĩnh đội Nội Vệ đi theo Triệu Tiến là Nhiếp Hắc.
Trước cả lúc Triệu Tiến lên đường, từng chiếc xe ngựa đã dùng thuyền đưa đến bờ Bắc Hoàng Hà trước, Vân Sơn cùng Từ gia ở Cảnh Sơn đều dốc toàn lực vận chuyển, hàng đống đồ đạc tập trung sẵn sàng.
Khác lần Mã Xung Hạo thống lĩnh hai nghìn kỵ binh bắc tiến, lần này người luyện võ Từ Châu mặc dù biết triều đình phái ra hai đạo quân nam bắc giáp công, nhưng vẫn đi theo hăng hắi như cũ. Tất cả các nhà phụ thuộc vào Triệu Tiến đều là có người ra người, có sức ra sức, không hề giữ lại một tí. Còn ngoài Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương, thậm chí là phủ Quy Đức, đều có những hạng người không ngại lăn lộn thích vũ đao lộng thương tìm đến đầu nhập. Chính ngay cả tam vệ từ Châu vẫn luôn tính toán nhỏ nhặt, con cháu Vệ sở lần này cũng đều vô cùng hăng hái, thậm chí còn có những người vốn là gia đinh thân vệ Tham tướng Từ Châu cũng muốn qua giúp sức.
Từ Châu và Bi Châu là tim gan của Triệu Tự Doanh, đưa ra lựa chọn như vậy rất bình thường. Mọi người cũng biết đến nước này, chỉ còn cách đi theo Triệu Tiến đến cùng, nói cách khác, không theo Triệu Tự Doanh mà có tâm tư khác, vật thì nhất định bị giết sạch. Đi theo Triệu Tự Doanh, nếu như chỉ còn lại quan quân triều đình, lấy sự tình Triệu Tiến làm ra lớn như vậy để suy đoán, ngày sau truy xét, những người từ Châu Bi Châu này có lẽ đều là đồng phạm theo giặc, cũng chạy không thoát kết cục tru di cửu tộc, cùng chung số mạng. Vậy không bằng liều mạng đi theo, nhiều năm như vậy, mọi người cũng có cùng chung một kết luận, điều bọn Triệu Tiến làm so với triều đình còn tốt hơn nhiều. Về phần những nơi ở bên ngoài, còn lại chỉ là những hạng người gan lớn bán mạng giành lấy giàu sang.
Kẻ ở ngoài Từ Châu Bi Châu, Triệu Tiến nhất mực từ chối. Hai nơi từ Châu và Bi Châu này, là những tinh nhuệ được tuyển lựa. Bất luận tuổi tác, xuất thân đáng tin, võ nghệ hơn người, cung mã thành thạo, dạn dày từng trải mới được chọn vào. Tuy là vùng Bi, Từ thượng võ, nhưng những người như thế này lại không nhiều, tổng cộng chọn được hơn một trăm năm mươi người, đều là con cháu của các gia đình trung thành.
Người chọn vào không tồi. Dù là Triệu Tiến trước mắt không hứa hẹn gì, nhưng mọi người cũng biết, sau này Triệu Tự Doanh nhất định sẽ không bạc đãi mọi người. Kẻ không được chọn vào cũng có chút không phục, nhất là không ít con cháu tam vệ Từ Châu, bọn họ càng thêm thân thuộc với Triệu Tự Doanh so với người bên ngoài.
- Võ nghệ và cưỡi ngựa bắn cung của bọn chúng còn không bằng ta, chúng cũng được làm gia đinh ở trong đội nhân mã. Bây giờ ta đến giúp sức, dựa vào cái gì lại không được chọn, không phải là nói bất luận tuổi tác sao.
Ngày trước Triệu Tự Doanh chiêu mộ gia đinh đoàn luyện, đối với tuổi tác vô cùng chặt chẽ. Dù sao thì Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng còn trẻ tuổi, nếu gia đinh đoàn luyện tuổi hơi lớn một chút, chỉ huy và mở rộng ngày sau cũng sẽ có chuyện. Nhưng lần này sự tình khẩn cấp, mọi người chỉ là tạm thời kéo sang bán mạng thôi, nhưng bây giờ vẫn không hợp cách, vậy thì thực quá khó hiểu rồi.
Đối với việc này, câu trả lời của Triệu Tự Doanh cũng rất đơn giản. Một gia đinh và ngươi một đối một, có lẽ gia đinh không phải là đối thủ, nhưng nếu mười gia đinh dàn trận đánh với các người, đánh mười người hoặc hai mươi người đều được. Kẻ tốt nhất đã chọn đủ rồi, kẻ không được chọn xin mời đến Hà Gia Trang bên kia chờ bố trí, biên vào đoàn luyện trấn giữ nơi này.