Đổi là người khác, chỉ sợ hiện giờ hai phần ba Sơn đông và một nửa Nam Trực Lệ đều phải thối nát. Trước hết thỉnh ý chỉ, đợi loạn dân kiêu ngạo lại tăng binh, binh mã khả năng được triệu tập có hạn, đoán chừng cũng chỉ có bốn nghìn đến sáu nghìn quan quân Sơn Đông và Nam Trực Lệ, nhưng đây vẫn thảm bại quay về như trước. Đến lúc đó tin tức biến loạn của Xa gia ở Tứ Xuyên truyền về, binh mã của triều đình không động thủ được, đến lúc đó lại chiêu an, chỉ sợ loạn dân được một bước tiến thêm một bước rồi, đến lúc đó tào lương cũng giống như vậy không cung ứng được đến kinh thành, cách phái người đi Tế Ninh, Lâm Thanh và Thiên Tân vơ vét lương thực này đoán chừng cũng nghĩ không ra, đến lúc đó đúng là không cứu vãn được nữa.
Mà Ngụy công công thì từ đầu đến cuối, những chuyện cực kỳ có chừng mực này làm thành công rồi, trên dưới đều tìm cach mập mở cho qua, điều này nói rõ lên tâm kế và thủ đoạn của ông ta.
Đối với hoàng đế Thiên Khải và những người xung quanh, Ngụy Trung Hiền lộ ra bản lĩnh như vậy, đáng giá được tin cậy phó thác. Chủ trì Ty Lễ Giám, đối với thế lực khác ở khắp nơi, làm được việc chu toàn như vậy, hạng người bố trí kín đáo như vậy, cũng không nên cố ý tùy ý xem thành kẻ địch được.
Địa vị Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy công công Ngụy Trung Hiền ở trong triều đình, một lần đã vững vàng rồi, bất kể là thân cận hay đối địch đều cho rằng Ngụy Trung Hiền có đủ thân phận ngồi trên cái ghế này.
Đương nhiên, chân tướng của sự việc thế nào, kẻ không biết chỉ nhìn thấy những biểu hiện bên ngoài, kẻ biết đều sẽ không nói gì.
Tên Đoàn An Bình mang từ chiến trường trở về được nghiệm chứng là kẻ đáng tin cậy. Điều đáng tin cậy này không phải sau khi gặp Mộc Thục Lan dập đầu khóc rống, mà là người nhà con cháu của gã gần như cùng đại đội của Triệu Tự Doanh về đến Từ Châu, sau đó trong thân tín bên cạnh Mộc Thục Lan có người xác nhận cả nhà Đoạn An Bình không phải giả mạo.
Loại tiểu nhân tuyệt tình chân chính làm việc không để ý đến vợ con, nhưng Đoạn An Bình hiển nhiên không phải, xuất thân của gã nơi này đều hiểu rõ, lại có người nhà làm con tin, coi như hoàn toàn đáng tin.
Vào tháng mười năm Thiên Khải đầu tiên, Triệu Tiến và bọn huynh đệ xem như đã có hiểu biết trọn vẹn kỹ càng về Văn Hương Giáo Sơn Đông và toàn bộ Văn Hương Giáo. Đây không phải công lao của một mình Đoạn An Bình, tin tức đa phần đều là lấy từ bọn tù binh, nghiêm hình tra tấn, uy bức, dùng lợi dụ dỗ vân vân không có kẻ nào có quyết tâm chết vì bản giáo không nói, cái gì nên nói đều nói ra hết.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ vẫn nghĩ rằng người người trong Văn Hương Giáo đều trung thành. Kẻ trung thành một lòng đông đúc, sát phạt trên chiến trận Văn Hương giáo có lẽ không phải là đối thủ, nhưng việc làm ngấm ngầm thì tạo ra rất nhiều phiền toái, tin tức mà Mộc Thục Lan đưa đến cũng như vậy. Nhưng lần này lại hiểu ra được những thứ khác.
Bọn Hội chủ và Hương chủ dưới trướng giáo chủ Từ Hồng Nho Văn Hương Giáo Sơn Đông, không ít người không có lòng dạ đi chiêu mộ rộng rãi giáo chúng mưu đồ đại sự, bọn chúng để ý nhất chính là hưởng thụ vinh hoa phú quý, làm sao để giữ chức vụ này truyền cho các đời sau, làm sao có được thân phận chốn quan phủ, quyên nạp không ít, cũng cung ứng không ít cho con cháu đọc sách.
Những người bị bắt đến đây thậm chí chưa có chịu nghiêm hình nào, cái gì cần nói cũng nói ra hết. Người một khi đã có gia cảnh, thì cũng không có lòng dạ quyết tâm liều mạng. Không ít người ngay tại chỗ phát lời thề độc, tình nguyện làm nội ứng cho Triệu Tự Doanh, cái gì cần nói đều nói. Do đáp ứng quá dễ dàng, một đám đội Nội Vệ của Triệu Tư Doanh thậm chí cảm thấy bên trong nhất định có lừa dối, Văn Hương Giáo sở trường nhất là thế.
Sau khi có được những khẩu cung này, hiểu biết thấu đáo của Triệu Tự Doanh đối với Sơn Đông cũng dễ dàng hơn nhiều, biết được nên đi nơi nào, cũng biết tìm ai đưa tin, so với trước kia chỉ như một điểm đen giữa hai mắt đã rõ rệt nhiều lắm. Trong đội Nội Vệ sau khi xác nhận khẩu cung không sai, lập tức phái thám tử đến Sơn Đông.
Hiểu thấu đáo với Văn Hương Giáo Sơn Đông rất hữu hiệu, điều này khiến cho Triệu Tiến và bọn huynh đệ thở phào nhẹ nhõm, đây thậm chí làm cho người ta vui mừng hơn thành công hơn cả chiêu an, duy trì cục diện với triều đình như nay. Thương đâm thẳng dễ tránh, phóng ám khí khó phòng, loại kẻ địch ẩn núp ở chỗ tối như Văn Hương Giáo này khiến người đau đầu nhất, không lúc nào được thả lỏng.
Nhưng sau khi phái thám tử được nửa tháng, đại đa số người đều chật vật trở về, bọn họ vốn dĩ không ẩn núp thẩm thấu đi vào được, những thứ tù binh kia khai ra kia đều mất hết hiệu lực rồi, người trở về được còn coi như may mắn, những người chưa về thì có đến tám chin phần là đã gặp bất trắc.
Kiểu biến hóa đột ngột này khiến cho trên dưới đội Nội Vệ trở tay không kịp. Lúc này có đề xuất đem bọn tù binh ra tra khảo lần nữa, xuống tay lúc này không có nương tình, đánh chết nhăn răng mười mấy người, nhưng khẩu cung thu được không khác gì so với lần trước, thậm chí ngay cả rất nhiều việc Đoạn An Bình nói ra cũng đã thay đổi rồi.
Cũng may mà có người đáng tin cậy như Đoạn An Bình này, đi chỗ của gã cai quản nghe ngóng an toàn hơn nơi khác, cẩn thận từng chút một mới có một số tin tức. Các địa bàn của Văn Hương Giáo Sơn Đông đều có đại biến động, các tầng đều đột nhiên thay đổi một đám người, hơn nữa cử động cũng thay đổi trở nên bí ẩn, không huênh hoang giống như trước đây, những Hội chủ Hương chủ bị bắt đi tất nhiên phải thay người mới, hơn nữa những người không bị bắt cũng bị đổi hết.
Trải qua lần thay đổi đột ngột như vậy, Văn Hương Giáo Sơn Đông đối với Triệu Tự Doanh không những không trở nên thấu suốt, mà ngược lại càng trở nên bí mật không chút sơ hở, uy hiếp cũng ngày càng lớn.
Thông qua những thứ nhìn thấy được và dấu tích để lại, Triệu Tiến và bọn huynh đệ ngược lại phỏng đoán được vài điều. Ví như Văn Hương Giáo Sơn Đông hẳn là mượn lần giao chiến của quan quân và Triệu Tự Doanh làm trong sạch nội bộ một lượt. Những tên bị bắt đi, giết chết thì không cần nói, những tên khác không có bè đảng phe cánh sức mạnh cũng yến dần, Văn Hương Giáo bây giờ hẳn là đã được chỉnh đốn từ trong ra ngoài rồi.
Hiện tại đối với Văn Hương Giáo Triệu Tự Doanh cũng có những hiểu biết nhất định. Bắc Trực Lệ, Hà Nam, Sơn Đông và Nam Trực Lệ đều có hàng loạt giáo đồ của Văn Hương Giáo, ở kinh sư và Nam Kinh cũng có không ít quan lớn quý tộc thậm chí là hoạn quan trong nội cung tin giáo, nhưng những điều này cũng không phải là một chuyện.
Giáo đồ của Văn Hương Giáo ở Nam Bắc Trực Lệ đa phần đều có dính líu đến tào vận, thường thường chính là lũ vận đinh tào đinh kia. Bọn chúng thắp hương tin vào giáo phái, trừ việc cầu xin thần Phật phù hộ, đông hơn hết là kết bè phái tự bảo vệ mình, nhưng không có ý định chống lại quan phủ. Chỗ Hà Nam chiếm non phân nửa dính líu với tào vận trên Hoàng Hà, ngoài ra là hệ phái Từ Hồng Nho Sơn Đông thành một dòng riêng. Một bộ phận này mưu đồ cực lớn, thái độ không đội trời chung với quan phủ triều đình.
Những giáo đồ Văn Hương Giáo dính líu đến tào vận hiện tại có không ít người giao tế với Trệu Tự Doanh, mọi người đều là hùn hạp làm ăn, đám người này đối với đồng môn ở Sơn Đông Hà Nam lúc xa lúc gần, lúc làm ăn tốt thì xa lánh, lúc Triệu Tiến có phương hại đối với bọn chúng thì lại cấu kết với những người đó đến làm loạn.
Văn Hương Giáo ở trong phương viên Từ Châu Bi Châu ở phủ Hoài An lại luôn ở nơi heo hút, người ở lại hoặc là để hỏi thăm tin tức cho đội Nội Vệ hoặc là tín ngưỡng khó đổi, đối với việc chiêu mộ mở rộng tín đồ mới vào hội thì bị nghiêm cấm, song từ Mộc Lan đến giáo chúng bình thường bên dưới, tất cả cũng không hứng thú với truyền giáo này.
Sau khi định xong viêc chiêu an, Đàm Thành, Dịch Huyện, Đằng Huyện, Ngư Đài, Đơn Huyện, năm huyện này đã hoàn toàn mở rộng cổng chính đón nhận Triệu Tự Doanh, cửa hiệu và điền trang lệ thuộc vào Vân Sơn Hành cũng dần dần mở ra, ở trên đất đó vốn dĩ không có thế lực nào ra mặt ngăn cản, bọn họ cũng không dám ngăn cản.
Đến ngay cả bọn quản sự của phủ Lỗ Vương cũng không có mảy may không cam lòng chuyển nhượng cả điền trang, tất cả sản nghiệp mấy huyện của phủ Lỗ Vương đều ngoan ngoãn giao ra cho đối phương, nhân đinh đều rút khỏi. Ngay cả thân thích của hoàng đế đều phải cúi đầu như vậy, những người khác ai còn dám cứng đầu?
Nhưng thật ra ở Đằng huyện bên kia có gặp phải chút chuyện bất ngờ, có hai nơi của điền trang khúm núm sợ sệt cầu khẩn, sắn lòng nghe theo sắp xếp của Triệu Tự Doanh, nhưng rút khỏi thì lại không có khả năng, hai nơi thân phận cũng có chút khác biệt, chính là thôn trang của Mạnh gia Trâu Thành.
Cũng là đời sau thánh nhân, sản nghiệp của Khổng phủ Diễn Thánh Công rộng lớn, Mạnh gia còn kém xa, nhưng ở Trâu Thành và vùng lân cận cũng là nhà danh giá đệ nhất. Chỉ có điều Mạnh gia không so được với Khổng gia, càng không so được với phủ Lỗ Vương, cũng đành phải khúm núm. Đến nay phủ Lỗ Vương cũng đã cúi đầu, vậy mọi việc Mạnh gia làm cũng là để giữ lại cơ nghiệp nhà mình.
Tuy nhiên tiếng tăm của Mạnh gia trên đất này cũng rất tốt, các thân sĩ Đằng huyện khúm núm sợ sệt thực lực của Từ Châu lại dám lộ diện nói hộ. Phải biết, các nơi ở Sơn Đông, nơi chốn có sản nghiệp của Khổng phủ Diễn Thánh Công, đất đai đều bị vơ vét sạch trơn, không chỉ bọn dân chúng đói khổ, mà đến thân sĩ đều phải nghiến răng nghiến lợi, nhưng Mạnh gia thì không như vậy.