Trước nay xung phong bình loạn tiêu diệt tặc phỉ, loạn dân, phản loạn nhìn thanh thế to lớn hơn trước mắt cũng có, nhưng đều là hạng công tử bột, một khi ùa tới trước mặt, đã tán loạn trống trơ, cho dù tốt hơn chút cũng bất quá ngăn trở chốc lát.
Nhưng trải qua cuộc chiến mới rồi, loáng thoáng nhìn thấy trận thế trước mặt, trên dưới quan quân tự mình cũng không tin được. Nhưng làm sao bây giờ lúc này cũng chỉ có tin vào chính mình.
- Giết, giết giặc! Từ quân tướng tới binh tốt quan quân, ai nấy đều phát ra tiếng tru xé ruột xé gan, trên mặt làm ra dáng vẻ vặn vẹo dữ tợn, vung vẫy đao thương đi về phía trước, khí thế cũng làm đủ. Muốn dọa được kẻ địch phải hù được kẻ địch. Nhưng cũng không phải một tổ ong vỡ xông loạn lên, trên dưới quan quân còn biết giữ vững trận hình. Rất nhiều lúc, chính là trận hình nghiêm chỉnh này, áp bức kẻ địch chưa từng thấy qua quen mắt hỗn loạn, sợ tới mức tan tác.
Hỏa khí đã dừng khai hỏa, thuốc súng mới vừa rồi cũng không tràn ngập nữa, hai đội quân tiến gần vào nhau, rốt cuộc thấy rõ được đối phương rồi.
Sau khi thấy rõ trận thế của Triệu Tự Doanh, hàng ngũ đại đội quan quân sững sờ dừng lại chốc lát, vừa nãy còn muốn dùng trận thế phe mình ép người, ai ngờ được rằng trận thế của "loạn dân phản loạn Từ Châu" lại nghiêm chỉnh như thế, nhìn thật giống như tường đồng vách sắt, giữa trận hình vuông vức những súng hỏa mai và cung tiễn kia đều tích tụ sức lực chờ bùng phát.
Càng nghe thấy tiếng hô quát mệnh lệnh đối diện, tiếng trống và tiếng kèn rung động lòng người liền nhìn thấy những trường mâu từng hàng đâm ngang ra chĩa về phía bên mình, nhìn thật giống như bụi gai bằng sắt, choáng ngợp trong mắt đều là ánh sáng lạnh lẽo lưỡi mâu sắc bén.
Trên người kẻ kia mặc cái gì? Chẳng lẽ là giáp sắt? Lại nhìn thử trên người phe mình, cái gọi là chiến y bên trong không có một sợi chỉ sắt, cũng chỉ có loại như Bả tổng trong đội ngũ mới phủ trên mình tỏa tử giáp. Chẳng lẽ chỗ Từ Châu có núi vàng, sao cung ứng, nuôi dưỡng được đội quân như vậy. Con mẹ nó đây còn đánh bằng cái cốc khô gì?
- Các huynh đệ, bọn giặc chỉ là làm ra dáng, xông tới trước mặt, bọn chúng đã bại rồi.
Thanh âm thét to khích lệ này hô vang, trung khí lại không đủ, bước chân đại đội quan quân rõ ràng chậm dần trở nên chậm hơn nữa, một tí lòng dạ gom góp mới vừa rồi đều tan thành mây khói. Người hô gọi này bản thân mình cũng không tin, sao có khả năng thuyết phục người khác.
Có quân tướng gân cổ tru tréo.- Con mẹ nói, ai không lên, ông đây cho đầu hắn một đao. Quân pháp như núi, nếu không di chuyển thì chặt đầu.
Nói một ngàn, nói muôn vạn lời, uy hiếp tử vong này hữu dụng nhất. Lùi về sau một bước thì phải chết trong tay người phe mình, xông lên trước có lẽ còn giết ra được một con đường máu, còn lập được quân công, còn có hy vọng sống sót, so sánh hai mặt, ai cũng biết chọn lựa thế nào.
Mà "phản loạn Từ Châu" trước mặt thì chậm rãi tiến lên, trong lúc di chuyển đó, đội ngũ thẳng tắp chẳng mảy may thấy tán loạn chút nào, cứ như vậy từng bước đè ép tới.
Uy hiếp thúc giục đằng sau, áp lực như núi đằng trước, hàng trận quan quân trở nên rối loạn, không biết có ai trước đó hô.- Làm bộ làm tịch, sợ chúng làm thá gì, đi lên liều với chúng.
Hô hoán này nói là khích lệ, chẳng bằng nói là phát tiết. Theo áp lực cực lớn phát tiết, bọn binh tốt quan quân đều theo đó bắt đầu rống giận hô loạn, bước chân bắt đầu nhanh hơn, sau đó càng lúc càng mau, đội hình bắt đầu giữ vững không được. Hàng ngũ quan quân mới ban đầu còn coi như nghiêm chỉnh trong lúc bất thình lình tan vỡ rồi, giống như đê điều vỡ tan, phun tràn ra.
Bọn quan binh quơ múa binh khí, chạy như điên về hướng đội ngũ Triệu Tự Doanh, bọn sĩ tốt quan quân còn ôm một tia cầu mong may mắn, hy vọng đối phương trước thế tấn công hung hãn của phe mình, khí thế người đông thế mạnh phe mình như vậy sẽ chống đỡ không nổi, sẽ rối loạn hoảng hốt, sẽ lần lượt vỡ tan.
Nhưng càng xông càng gần, hàng ngũ Triệu Tự Doanh tiếp tục tiến lên vững vàng thúc tới, thậm chí ngay cả muốn nhìn thử sắc mặt chột dạ của đối phương cũng là hy vọng xa vời.
Năm mươi bước, thanh âm súng hỏa mai khai hỏa lại vang lên, gia đinh súng hỏa mai giữa khe hở các đội lần này ung dung bắn, hiện giờ cũng không có ai hoảng hốt thất thố nữa, bởi vì bọn họ biết bất kỳ lúc nào cũng tránh né được ở đằng sau phương trận trường mâu, còn hàng trận trường mâu này sừng sững như núi vốn dĩ không có cách nào lay động xíu xiu.
Súng hỏa mai mấy chỗ bắn xen kẽ, vào lúc này cũng không cần nhắm chuẩn và ước lượng khoảng cách gì. Khoảng cách này chỉ cần nâng ngang nổ súng, viên đạn mạ sắt nặng nề bay ra khỏi nòng súng sẽ đụng phải thân thể quan quân kia.
Súng hỏa mai nổ vang, quan quân xông ở đầu tiên thân thể nghiêng ngả, giống như bị thiết chùy trước mặt nện trúng, té lăn thẳng cẳng ra đất. Người đằng sau nhìn thấy một màn này, có suy nghĩ muốn chạy chậm lại, nhưng đằng sau còn có càng nhiều sĩ tốt hơn tràn tới, chậm một bước rất có khả năng bị chen lấn ngã xuống đất, giẫm đạp nghiền nát, càng có khả năng bị người đằng sau một đao kết thúc, bởi vì người đằng sau cũng đang tránh né sau lưng mình.
Súng hỏa mai luân phiên bắn không ngừng, giữa các khe hở, gia đinh súng hỏa mai xếp thành mấy hàng, trong lúc thay phiên cũng đủ nhồi thuốc nhét đạn rồi. Sát thương của súng hỏa mai có đầy đủ, nhưng độ dày đặc của hỏa lực vẫn có hạn như trước. Quan quân bị súng hỏa mai bắn chết giống như một giọt nước trong làn sóng, vốn dĩ không làm xấu tới đại cục, đại đội quan quân vẫn xông tới trước.
Gần khoảng ba mươi bước, bọn cung thủ bắt đàu bắn tên về phía trước, điều bọn họ làm chính là giương cung bắn tên ra. Cung thủ từng trải dạn dày thường thường chỉ là giương một nửa hoặc là giương bảy phần, khoảng cách gần như vậy, cũng đủ giết người rồi.
Mưa tên vãi xuống, quan quân kêu thảm ngã xuống, thế xông tới cũng không có bị giảm bớt. So với mấy ngàn quan quân, không có hai trăm cây cung dù sao cũng không tính là gì. Hơn nữa trên dưới quan quân càng biết rõ, nếu như dừng lại sẽ bị bắn chết càng nhiều, chỉ cần tới gần sát, tất cả cung tiễn và hỏa khí kia phát huy không được nữa.
Đôi bên cứ như vậy đâm sầm vào nhau, vào lúc này, phương trận trường mâu Triệu Tự Doanh chậm rãi thúc tới cuối cùng dừng lại.
Nhưng sao xông phá được, quan binh chạy ở đầu tiên vung múa đao muốn đẩy bật trường mâu trước mắt, ngăn ra một cây, cây thứ hai đâm vào thân thể. Có người nhìn thấy thảm trạng của đồng bọn, muốn lui về sau và né tránh. Nhưng vào lúc này, làn sóng người hung hãn tràn tới đằng sau vốn dĩ không cho họ bất kỳ cơ hội nào. Cứ như vậy không ngừng chen lấn về phía trước, cứng rắn bị đẩy vào trên trường mâu rậm rạp như rừng kia.
Có người vô kế khả thi, điên cuồng ném đao thương trong tay sang. Khiến bọn họ càng cảm thấy gan ruột lạnh lẽo chính là, "loạn dân" trước mặt không ngờ không né tránh chỉ cúi đầu. Binh khí quăng ném sang không phải bị trường mâu đằng sau đánh văng rơi xuống đất thì là va chạm ở trên cán mâu lệch hướng. Cũng có cái trúng đích, chỉ có điều binh khí và áo giáp kia đụng vào nhau tiếng vang càng khiến người ta tuyệt vọng. Thật con mẹ bọn giặc, một thân toàn là sắt.
Không phải chẳng có ai nhìn thấy lợi thế, có khe hở giữa phương trận trường mâu, bên đó đều là cung tiễn và hỏa khí chỉ bắn được xa không cận chiến được. Xông tới bên đó, chính là bên cánh của phương trận trường mâu đối diện, có lẽ đủ để lật ngược tình thế, ít nhất cũng không cần đối mặt với vô số mũi thương khiến người ta tuyệt vọng kia.
Nhưng chỗ mấy khe hở đó, không có bất kỳ lợi thế nào đáng kiếm, bọn gia đinh súng hỏa mai có lẽ lúc bắn sẽ tâm ý hoảng loạn, nhưng lúc đối mặt đón địch, bọn họ lại biết làm thế nào. Vào lúc này, giá gỗ chống đỡ súng hỏa mai chính là đoản mâu, tất cả cũng xếp hàng chặn cứng khe hở, quan quân một bước không tiến được.
Giá gỗ này dù sao cũng không so được với trường mâu quan quân, nhưng đằng trước bị chặn cứng rồi, súng hỏa mai và cung tiễn đằng sau còn đang không ngừng khai hỏa bắn ra. Rất mau bọn quan quân đã biết, chỗ khe hở này còn phải hung hiểm hơn so với đối diện trường mâu. Trước hàng trận trường mâu còn an toàn ở ngoài chiều dài cán mâu, còn ở bên này, trong vòng mấy bước đều có sát thương.
- Đại tặc, đây là đại tặc. Cánh trái hàng ngũ quan quân, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm được đội kỵ binh vây quanh, kinh hồn bạt vía nhìn huyết chiến trước mặt, trong miệng không ngừng lẩm bẩm tự nói. Du kích Vệ Bình Phương vốn nên chỉ huy trong đội ngũ, không hiểu sao cũng đang ở trong đội kỵ binh.
Một gã Thiên tổng thân tính nhìn cuộc chiến đang giằng co, không kìm nổi lên tiếng hỏi.
- Chủ tướng, bây giờ có nên dùng kỵ binh xông vào đám loạn tặc này không? Từ hai cánh giết thẳng vào, giáp công với các huynh đệ.
Không đợi Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm mở miệng, Du kích Vệ Bình Phương trước đó đã lớn tiếng mắng.- Mắt người bị mù sao? Nhìn xem quân phản loạn bên kia, đội kỵ binh bên đó cũng chưa động chính là nhằm vào chúng ta. Chúng ta muốn động, bọn chúng cũng sẽ động, ngươi cho rằng chỉ mình ngươi thông minh sao?
Triệu Tiến đích thân dẫn đội nhân mã đang đi theo trận hình hàng dọc chậm rãi tiến lên, đại đội thứ nhất của Lỗ Đại thì gấp gáp đợi lệnh, bọn người Tổng binh Bảo Đinh Lỗ Khâm cũng nhìn thấy rõ ràng.
Tổng binh Lỗ Khâm lầm bầm lầu bầu.- Đây là vì sao? Quân giặc nếu như dùng đội kỵ binh tấn công, đưa sức mạnh trù bị phía sau vào cuộc chiến, quân ta tất bại. Bọn chúng cớ vì sao án binh bất động, cứ khoanh tay đứng nhìn như thế.
Vẻ mặt ông ta đều là thần sắc khó bề tưởng tượng, đám quân phản loạn này thật sự không am hiểu binh pháp sao? Quân thế nghiêm chỉnh, đưa vào chiến trường lão luyện, chu toàn như thế, sao có khả năng không am hiểu. Nhưng nếu không am hiểu, sao lại sẽ trước đó vô duyên vô cớ phái kỵ binh tấn công bất ngờ, sau đó lại không toàn lực giành thắng lợi ở trên chiến trường này.
"Chẳng lẽ là thủ hạ lưu tình sao? Chẳng lẽ là luyện binh sao?" Tổng binh Lỗ Khâm người ở trên ngựa chấn động chốc lát, trong đầu lóe lên hai ý niệm như thiểm điện xẹt ngang qua chấn động chính ông ta. (Thiểm điện là ánh chớp lóe mới nhú lên)
Nghĩ tới đây, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm chỉ cảm thấy cực kỳ khó bề tin nổi. Bản thân mình là đại tướng sắc phong của triều đình, dẫn dắt đại quân phương bắc bảo vệ yếu địa kinh kỳ, đánh nhau với phân loạn dân phản loạn không có danh tiếng này, mà bọn chúng lại còn có chỗ lưu tình, nói nữa càng khó bề tưởng tượng, nhưng càng nghĩ càng là sự thật.