Sau khi lại có mấy người bị tóm ra, toàn bộ đám người tù binh bắt đầu kinh hoảng rồi. Bọn họ cũng phỏng đoán sơ qua quy luật, biết đây là muốn rút thăm giết người, mỗi người đều bị dọa mất hồn mất vía, sợ mình bị rút trúng. Có người ở nơi đó thét to hô lớn.- Chúng ta liều với bọn chúng. Nhưng sau khi mấy kẻ làm loạn ở ngoài cùng bị đâm chết, lập tức không có ai dám làm loạn nữa. Bởi vì tất cả đều cảm giác mình còn có một con đường sống, cứ như vậy trơ mắt nhìn đồng bọn được chọn trúng, gào thét thảm thiết giãy dụa không ngừng bị mang ra ngoài. Có đôi lúc bởi vì ở chỗ sâu trong hàng ngũ tù binh, còn bị các đồng bọn ba chân bốn cẳng đẩy đi ra.
Đầu người la liệt, máu chảy đầy đất, trong tráng đinh dân phu đi theo tới đã có người nhịn không được nôn ọe. Trước giờ trong cảnh tượng như vậy, gia đinh Triệu Tự Doanh cũng sẽ có không ít kẻ sắc mặt trắng bệch. Nhưng vào lúc này, tất cả đều rất hững hờ, rất bình tĩnh nhìn hết thảy mọi việc này, mặc dù có một số người ở trên chiến trường là hàng đằng sau, vốn dĩ không có cơ hội giết người đổ máu.
Hai người Triệu Tiến an bài Lưu Dũng mang tới cũng đều đã sang đây, mọi người có mặt cũng nhịn không được liếc mắt thêm mấy lần. Bởi vì hai người này đều mang túi trùm đầu lộ ra hai con mắt, trên người mặc y phục tráng dân, vốn dĩ không nhìn ra thân phận vân vân. Một người trong đó còn bị trói hai tay, kẻ còn lại tuy rằng không có bị trói nhưng thấy gia đinh đội Nội Vệ theo sát gã cũng biết phòng bị rất chặt chẽ.
Lúc dẫn hai người này tới, chính đang nhìn thấy cảnh tượng giết chóc trong mười người rút ra một, nhìn ra được hai người này thân mình đều đang run nhè nhẹ, hiển nhiên bị dọa sợ rồi.
- Dẫn Kiều Sơn sang đây. Triệu Tiến nói một câu, Lưu Dũng giơ tay ra hiệu, người bị trói hai tay kia bị dẫn sang. Triệu Tiến khẽ gật, túi trùm đầu của người này cũng bị lột, chính là Nghi vệ, Xá nhân, Bách hộ Kiều Sơn tới từ phủ Lỗ Vương.
Trên mặt Kiều bách hộ lúc này toàn là vẻ kinh hãi, cả mặt đều là biểu tình khó bề tin nổi, y lại không để ý cuộc hành hình la trời khóc đất bên đó, mà là nhìn trân trối thu dọn cách đó không xa. Vô số cỗ thi thể được sắp chất đống gọn gàng, còn có binh khí xếp chồng ở một bên, đều nói rõ thắng bại cuộc chiến này.
Cứ như vậy nhìn chốc lát, màu máu trên mặt vị Bách hộ Kiều Sơn này toàn bộ biến mất, biến thành một vùng trắng bệch, thân thể rung rẩy càng lúc càng mãnh liệt, rước lấy hai người bên cạnh vội vàng động thủ nắm chặt y, sợ rằng Kiều Sơn này muốn gây bất lợi cho Triệu Tiến.
Triệu Tiến không đếm xỉa vẻ khác thường của đối phương chỉ thản nhiên mở miệng nói.- Triều đình phái đại quân tới, chính là cái bộ dạng trước mắt này.
- Đây là đại quân triều đình phái tới sao? Phái bao nhiêu người? Bách hộ Kiều Sơn vẫn luôn bị Triệu Tự Doanh nhốt trong đại lao, đối với chuyện xảy ra bên ngoài không biết gì cả, sau khi y bị mang tới đội ngũ tiến quân của Triệu Tự Doanh còn cho là hạn chết của mình sắp giáng xuống, mãi tới bây giờ mới được thả ra.
Triệu Tiến trả lời ngắn gọn.- Trấn Bảo Định xuất binh hơn bốn ngàn, Sơn Đông xuất binh hơn hai ngàn.
Kiều Sơn tới từ phủ Lỗ Vương lúc này giống như quên cả sợ hãi, rất là thất lễ tiếp tục truy hỏi.- Tiến gia, ngài dẫn bao nhiêu người tới?
Nhìn thấy Kiều Sơn càng lúc càng không có khuôn phép, gia đinh bên cạnh đã muốn động thủ, Triệu Tiến xua tay ngăn lại, mở miệng trả lời.- Chưa tới năm ngàn người.
Nghe câu trả lời này, Bách hộ Kiều Sơn đột nhiên giống như sức lực toàn thân đều bị thoát mất, xương cốt cũng không có cách nào chống đỡ mình đứng thẳng, thân mình lập tức mềm nhũn. Nếu không có gia đinh ở đằng sau và bên cạnh đưa tay đỡ lấy, cả người y đã co quắp ngồi dưới đất rồi.
Kiều bách hộ không còn sức lực nói.- Tiến gia, cho tiểu nhân ra đi êm ái. Cũng xin Tiến gia ngài mở lượng hải hà. Tiểu nhân còn có vợ con ở trong thành Tư Dương, nhờ người đưa tin tiểu nhân chết rồi trở về. Nói xong, thất thanh khóc rống lên, câu nói cũng không nói không thành lời.
Triệu Tiến cười, đưa tay ra hiệu. Lưu Dũng móc ra chủy thủ đi sang, Kiều bách hộ cả người cúi đầu không nhúc nhích dường như nhận số mệnh tới, cho rằng hạn chết của mình tới thật rồi. Lại không ngờ rằng sau khi Lưu Dũng tới trước mặt, cắt đứt phăng dây thừng trói y, Kiều bách hộ cả người co giật mạnh liệt, trừng to mắt nhìn chằm chằm Lưu Dũng, lập tức nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến thản nhiên nói.- Ta không giết ngươi. Cảnh tượng trước mắt này ngươi đã nhìn thấy rồi. Từ Châu có dáng vẻ gì ngươi cũng biết rồi. Trở về nói với hạng người đầu óc ngu muội trong vương phủ các ngươi, bảo bọn chúng ngoan ngoãn một chút. Sau đó mang tin chết của những kẻ cùng ngươi tới Từ Châu về. Nhớ rõ mang lời của ta, lần này lười nhắc tới, lần sau không phải dễ dàng như thế nữa.
Biết mình còn mạng sống, Kiều Sơn kia cả người đều thả lỏng, quỳ trên mặt đất gào khóc, vừa khóc vừa dập đầu nói.- Tiến gia từ bi. Đại ơn, đại đức của Tiến gia. Cảm tạ ơn nghĩa Tiến gia tha không giết. Tiểu nhân nhất định đưa lời về. Nhất định...
Lời trong tiếng khóc nức nở cũng không nói trôi chảy, Triệu Tiến gật đầu với Lưu Dũng. Lưu Dũng bước tới đỡ Kiều Sơn dậy, lúc đỡ lên thấp giọng nói.- Năm rộng tháng dài, về sau còn phải giao thiệp.
Thân mình Kiều sơn lại run rẩy chốc lát, chỉ liều mạng gật đầu, nhưng không dám lên tiếng. Đồ đạc của Kiều Sơn đã được gói sẵn trong tay nải, thú cưỡi của y cũng đã được sắp sẵn. Mãi tới bây giờ, Kiều Sơn vẫn không quá tin nổi mình còn đường sống. Lúc đi về hướng thú cưỡi, vừa đi vừa mất hồn mất via quay đầu lại, sợ rằng Triệu Tiến đột nhiên ra tay hạ sát. Đợi tới lúc xoay người lên ngựa, mới hiểu ra được có khả năng điều này là thật. Ngay lúc ra roi thúc ngựa rời đi, lúc rời đi vẫn thỉnh thoảng ở trên ngựa nhìn xung quanh, tới lúc đó vẫn không tin nổi.
Tuy nhiên đã đi về phía tây, y phải lượn một vòng tròn mới trở về được, bằng không đụng tới gia đinh cưỡi ngựa trở lại vẫn là kết cuộc mất mạng.
Đợi Kiều Sơn rời khỏi, hành hình mười rút ra một cũng kết thúc, gia đinh đoàn thứ hai bắt đầu ra hiệu bọn tù binh đi được rồi. Bọn tù binh mất hồn mất vía đều có bộ dạng không dám tin, sợ rằng đây là chiêu trò giết người mới gì đó.
- Sau nửa canh giờ, bên chỗ chúng ta sẽ có kỵ binh truy kích dợn dẹp, đến lúc đó không chạy xa chính là số mạng không tốt rồi. Hiện giờ không rời đi, đợi lát nữa sẽ phải xui xẻo.
- Trở về bảo với thượng cấp của các ngươi, thi thể vân vân đều để ở nơi này, muốn quay lại thu dọn thì tới đây.
Bọn gia đinh nới tới nước này, bọn tù binh không tin cũng phải tin rồi, gào khóc thảm thiết chạy như điên tản ra bốn phương tám hướng, ai nấy đều hận cha mẹ sinh thiếu mất hai cái chân, sợ rằng mình chạy không đủ nhanh.
Nhìn thấy cảnh ùn ùn tán loạn này, bọn người Triệu Tự Doanh chỉ cảm thấy thú vị, không ít người ở một chỗ bật cười ra tiếng.
Thạch Mãn Cường buồn bực hỏi.- Đại ca, đợi lát nữa thật phải sai đội nhân mã ra ngoài dọn dẹp sao? Trong ấn tượng của y, đại ca nhà mình không thích nhiều trò bịp bợm như vậy.
Triệu Tiến lắc đầu cười nói.- Dọn dẹp cái gì? Chẳng qua chỉ là khiến cả đám người này chạy xa chút, đỡ rắc rối.
Thạch Mãn Cường sửng sốt, gãi đầu mỉm cười, Triệu Tiến vỗ y một cái, lại mở miệng nói.- Nghỉ ngơi chốc lát, đi tiếp ứng đội nhân mã, áp tải hết đồ đạc và tráng dân của quan quân trở về.
Bên này vang dội tiếng dạ rang, tự mình đi bận rộn sửa soạn. Tráng đinh, dân phu sắc mặt trắng bệch bắt đầu thu dọn trường diện chém đầu, vết máu phải dùng đất phủ kín, thủ cấp sau khi rắc vẫy vôi sống bỏ cùng một chỗ với thi thể, Triệu Tự Doanh cũng không có thói quen cầm đầu người rêu rao.
Mặc dù Triệu Tiến không có ra trận chém giết, nhưng đến lúc này cũng là mỏi mệt nổi lên, tùy ý tìm một chỗ ngồi xuống, đám thân vệ cũng không dám nghỉ ngơi, đảo quanh bốn phía.
Trần Thăng mang theo đoàn thứ nhất cảnh giới bốn phía, còn Cát Hương thì nhích tới gần cười hì hì hỏi.- Đại ca, huynh nói kế tiếp còn phải đánh nữa không?
Triệu Tiến lắc đầu nhìn về phía trước.
- Nếu như kế tiếp còn phải đánh nữa, lần này sẽ không chỉ có Tổng binh Bảo Định dẫn sáu ngàn binh tới, cũng sẽ không ở Nam Trực Lệ bên kia chịu thiệt trước. Bên chỗ Bảo Định còn chưa tới, hẳn là biên quân Thiểm Tây và Sơn Đông đều sẽ lên đường trước. Sơn Đông và Nam Trực Lệ cũng sẽ ước định sẵn ngày tháng, cùng động thủ với chúng ta, bốn phía tới vây kín. Những điều đó không có, hẳn sẽ không đánh nữa.
Nghe Triệu Tiến nói cũng không phải quá chắc chắn, Cát Hương đánh bạo nói.- Nếu như lần này chịu thiệt mới nhận ra chúng ta là phiền toái. Muốn đánh lớn nữa chăng?
Triệu Tiến nhìn về phía Cát Hương, cười lắc đầu sau đó chống đất đứng lên, chỉ vào bọn gia đinh đang nghỉ ngơi, tràn đầy lòng tin nói.- Đánh lớn cũng không sợ.
Không biết vì sao, mấy câu đối đáp, Cát Hương lại trở nên hớn hở, gật đầu thật mạnh nói.- Đại ca, huynh nghỉ ngơi trước, đệ đi tiếp ứng bọn Thạch Đầu.
Cho dù ai cũng nhìn ra được, Cát Hương rất là hăng hái, hô gọi gia đinh đội Thân Vệ, xông xáo rời đi. Triệu Tiến cũng không đếm xỉa chỉ đi tới chỗ Trần Thăng đang ngồi trên một chiếc xe ngựa. Đoàn thứ nhất của y có người nghỉ ngơi, có người vẫn đang giữ nguyên phòng bị, ngay ngắn có lớp lang.