Nói tới đây cũng không có ai có lời nào khác. Không cần phải nói Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm đích xác suy xét chu toàn.
- Nếu không phải các vị quan lại trong triều đang tập trung cho chiến cuộc Liêu Đông, lại có lòng từ bi thì lần này binh mã Bảo Định, Sơn Đông, thêm vào Nam Trực Lệ cùng đánh, sao để quân phản tặc ngông cuồng như thế. Còn dám học đòi tiến quân nghênh chiến, nghiễm nhiên bày trận giao chiến, sớm đã thành tro bụi rồi. Lời này Lỗ Khâm cũng không nói ra miệng, chỉ nghĩ thầm trong lòng.
Đến lúc này, vài chuyện đã xác định được rõ ràng, chỉ còn hơn một canh giờ nữa hai bên sẽ đối đầu. Ở khoảng cách này, cái gì mà kỳ binh đột kích, hợp kích đều không còn ý nghĩa gì nữa. Trong lòng Tổng binh Lỗ Khâm, phản tặc Từ Châu chỉ có mấy con đường lựa chọn. Một là lui về phía sau, như vậy mình sẽ thừa cơ đánh lén, hai là bất động đậy ở nguyên tại chỗ, kiềm giữ với quan quân, nhưng nhất định sẽ bởi vì lương thảo hao hết mà tan tác, quân mình truy kích theo chính là sẽ lập được quân công. Ba là tới đây cùng mình đường đường chính chính đối chiến, như vậy ưu thế hoàn toàn thuộc về quan quân, cũng chính là kết cục bại vong của chúng.
Gò đất cao hơn so với đất bằng xung quanh, thêm vào độ cao khi ngồi trên ngựa, Tổng binh Lỗ Khâm cũng nói được là bao quát hết trận địa quân mình, ông ta nhìn thấy được ở phía bên trái về hướng nam của trận doanh có một lỗ hổng, không có người, bên đó chính là nơi đặt pháo. Vốn dĩ triều đình giục gấp, hỏa pháo mang theo lại rất không tiện, Lỗ Khâm vốn không mang theo, đương nhiên, ông ta trong lòng cũng cảm thấy là giết gà dùng dao mổ trâu.
Tuy nhiên Tổng binh mới của Sơn Đông là Dương Quốc Đống nịnh nọt Ngụy công công Ngụy Trung Hiền không khỏi có chút cấp thiết, không chỉ để cho y tiện chỉ huy hai ngàn binh mã tinh nhuệ, còn mang theo bốn khẩu hỏa pháo. Mặc dù hỏa pháo này chỉ bắn được viên đạn nặng hai cân rưỡi, không công được thành, nhưng oanh kích dữ dội chiến đấu ngoài trời, hoặc là bao vây tấn công sơn trại lại có uy lực rất lớn.
Sau khi nhìn thấy bốn khẩu hỏa pháo này, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm cảm thấy hào khí tỏa ra, thật muốn mặt đối mặt, chỉ cần bốn khẩu pháo này khai hỏa, đến lúc đó sấm sét ầm ầm, đất rung núi chuyển, chỉ sợ phản loạn Từ Châu kia đã bị kinh sợ mà tán loạn rồi.
Đúng vào lúc này bỗng nghe thấy trước trận tiền một trận ồn ào, vào lúc lâm chiến sao lại còn không có quy củ như vậy. Lỗ Khâm nhíu mày nhìn sang, lại nhận ra khinh kỵ của quân phản tặc hiện đã tới ngày càng gần, bên mình cũng có mấy kẻ cưỡi ngựa lên nghênh đón.
Sao lại lớn gan như vậy? Phản tặc có dũng khí, có gan lớn như vậy, nếu như chiêu dụ vào dưới trướng mình, khẳng định là sức mạnh rất hữu dụng. Mắt thấy kỵ binh của quan quân ngày càng đến gần, khinh kỵ của quân phản loạn lại không chạy trốn, ngược lại dũng cảm nghênh tiếp. Khi còn cách hơn hai mươi bước, kỵ binh quan quân đã giương cung lắp tên, một mũi tên bắn ra, đối phương không ngờ đạp bàn đạp ngựa ẩn mình, thân thể trên lưng ngựa lách đi tránh được. Cử chỉ này khiến ngay cả hàng ngũ quan quân cũng phải trầm trồ khen ngợi. Ngay sau đó, khinh kỵ của phản tặc đã lập tức trở lên lưng ngựa, mau lẹ bắn trả một mũi tên. Lần này kỵ binh quan quân lại tránh không thoát, bị bắn ngã thẳng cẳng xuống ngựa.
Thấy một màn như vậy, sắc mặt Tổng binh Lỗ Khâm lập tức trầm xuống. Ông ta đương nhiên nghe thấy tiếng kinh hô của quân mình, loại suy sụp này không làm xấu đến đại cục, nhưng thật sự là quá tổn thương sỹ khí rồi, càng khốn kiếp chính là, mới có một người bị bắn chết, những người khác lại chần chừ không dám tiến lên, thật sự là cực kỳ mất mặt.
Khinh kỵ phản tặc cứ như vậy nghênh ngang chạy qua trước tiền trận của quan quân, nhìn giống như là đang duyệt đột ngũ, tất nhiên là diễu võ giương oai. Lỗ Khâm sắc mặt càng thêm khó coi, ông ta quay đầu nhìn về mấy thuộc hạ đang nóng lòng muốn thử sức, nhất định phải đập tan uy phong của đám phản tặc này, nhưng còn chưa đợi ông ta mở miệng nói. Khinh kỵ phản tặc huýt sáo một tiếng, đánh ngựa ra xa khoảng hơn hai trăm bước mới dừng lại, xem ra là không quay trở lại.
Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm hít sâu một hơi. Đại chiến sắp tới, không cần phải vì việc nhỏ này mà manh động. Ông ta vừa muốn mở miệng nói chuyện, phân phó, lại nghe thấy Vệ du kích bên cạnh nói: - Lỗ đại nhân, phản tặc đang tiến lên, từ sáng sớm đến hiện tại, nhiều nhất cũng mới ăn được bữa sáng, chính là thể xác và tinh thần đều kiệt sức. Mạt tướng mang theo kỵ binh lén tấn công tới, ra chiêu bất ngờ, tất nhiên sẽ giết đám dân phản loạn này hoa rơi nước chảy.
Tổng binh Lỗ Khâm lập tức nhăn mày. Vệ du kích Vệ Bình Phương này không khỏi quá nóng lòng lập công rồi, nhưng cũng phải thừa nhận lời y có đạo lý, chính mình trong lúc nhất thời cũng không tìm ra lời gì phản bác.
Vệ du kích tiếp tục nói.- Đại nhân, thám mã trinh kỵ của phản loạn vừa mới bỏ đi, chắc là báo cho thủ lĩnh phản tặc là quan quân đã hạ trại bày trận. Nếu thừa dịp này tập trung kỵ binh tiến lên, nhất định đánh cho bọn chúng không kịp trở tay. Quan quân chúng ta có gần ngàn kỵ binh, mấy nghìn tên phản tặc bọn chúng làm được gì chứ, còn không phải là đi đuổi dê sao?
- Dù sao cũng là lấy ít đánh nhiều, vẫn có mạo hiểm, nếu chẳng may sơ suất thì chính là đại phiền toái. Vẫn nên ở đây đợi phản tặc đến, dĩ dật đãi lao, thủ chắc, đánh chắc vẫn tốt hơn.
- Lỗ đại nhân, bên trên đối với lần bình loạn này giục gấp như vậy, điều này chúng ta đều biết. Đám khinh kỵ phản tặc kia trở về báo tin, có lẽ chính là muốn bỏ chạy, đến lúc đó không biết còn nhiều hơn bao nhiêu chuyện cần phải.
Nhìn Lỗ Khâm vẫn trầm ngâm không nói, Vệ Bình Phương cũng nổi đóa, lớn giọng nói.- Lỗ tổng binh nếu như lo lắng, không bằng hạ quan lập giao ước. Nếu như thắng là Tổng binh đại nhân có công lớn chỉ huy, nếu như bại thì là hạ quan liều lĩnh, lỗ mãng, như vậy được hay không?
Thật sự là khốn kiếp, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm thầm mắng một câu, tuy nhiên trên mặt lại không tỏ vẻ gì, vừa muốn mở miệng, lại nhìn thấy thân binh bên mình đều có bộ dáng nóng lòng muốn thử sức. Ông ta lập tức hiểu được, nếu kỵ binh bất ngờ tập kích tới, thẳng thừng phá vỡ thế trận của phản tặc, truy kích chém giết, bất luận là quân công hay là thu hoạch, những thân tín bên mình khẳng định được phân phần lớn, hơn nữa, không cần chia với các doanh. Nếu như mình không ưng thuận, Vệ du kích này cũng sẽ tụ tập bốn trăm tới sáu trăm kỵ binh tiến lên, không khéo binh mã Sơn Đông cũng đi theo, đến lúc đó binh sỹ của mình khó tránh khỏi sẽ có oán giận.
- Nếu ngươi đã nói như vậy thì cho ngươi dẫn người đi một chuyến. Nhưng cần nhớ, không được khinh địch, nếu như phản tặc thế lớn, lập tức trở về bản đội. Nếu không cứ theo quân pháp xử trí. Lỗ Khâm đáp ứng đối phương, giọng điệu nghiêm khắc.
Vệ du kích ở trên ngựa, ôm quyền lên tiếng ưng thuận, lập tức hét lớn.- Các huynh đệ đưa đội của mình tập trung ở phía trước, chúng ta đi đuổi dê thôi.
Ngoại trừ thân tín của y dạ vang, ngay cả thân vệ quân tướng bên cạnh Tổng binh Lỗ Khâm cũng hưng phấn hét lớn, bị Lỗ Khâm liếc nhìn mới an tĩnh lại. Bọn họ biết tâm tư của chủ soái mình, thân làm chủ soái, tất nhiên không muốn dụng binh hấp tấp, nhưng mọi người không nhịn được, cách của Vệ du kích mới là mang lại chỗ tốt cho mọi người. Những sỹ tốt kia đều là bị thịt, thùng cơm, ra trận chém giết đều phải trông cậy vào kỵ binh chúng ta, bằng vào cái gì chiến công cũng phải chia phần cho bọn chúng.
Mặc dù là ngày nắng, mặt trời treo cao, nhưng đã qua Trung thu, cũng không nóng lắm, đại đội hành quân cũng không coi là việc nặng nhọc gì. Trong tiết trời như thế này, dù là mặc nguyên bộ giáp trụ cũng không đổ mồ hôi.
Đại đội Triệu Tự Doanh chỉnh tề tiến về phía trước, điểm khác so với quan quân chính là xung quanh đại đội binh mã của Triệu Tự Doanh chỉ có một ít trinh kỵ đi lại tới lui, không có kỵ binh đội nhân mã phòng hộ bên sườn hoặc là dùng làm tới lui linh hoạt, bởi vì đại đội gia đinh kỵ binh đều ở phía sau cùng đội ngũ, dắt theo ngựa tiến lên.
Vào lúc này, gia đinh kỵ binh đều cầm lương khô nhai từ từ, đôi lúc còn cho ngựa một chút, hàm thiếc trên đầu ngựa cũng đã gỡ xuống cho ngựa ăn cỏ trong túi trước ngực.
- Tiến gia, hỏa pháo của quan quân ở chỗ này. Thám mã trinh kỵ chạy về không hề bận tâm đến sức lực của ngựa, lúc này con ngựa mồ hoi nhễ nhại, miệng thở đã sủi bọt, dường như không còn chịu nỗi nữa rồi.
Triệu Tiến và Cát Hương cùng vài đầu lĩnh đội nhân mã đứng ở một bên đại đội, nhìn trinh kỵ thám mã kia vạch ra một đường, sau đó trên đường vạch này khoanh mấy vòng tròn, mọi người đều hết sức chăm chú nhìn.
- Trận thế của quan quân chắc sẽ không thay đổi, các đội đều đã vào chỗ, cờ cũng đã cắm trên mặt đất, tiểu nhân sẽ ở phía trước dẫn đường, dẫn mọi người tới.
Gã đang giải thích, lại có tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, vài người quay đầu nhìn sang, lại nhìn thấy ở nơi không xa so với đội ngũ, một con ngựa đang phi nước đại hai đầu gối mềm nhũn, khuỵu ngay trên mặt đất, quăng thẳng người cưỡi ngựa xuống đất, người nọ đứng dậy nhưng vẫn chạy nhanh về phía trước, không mảy may bận tâm tới vết máu trên mặt.
Rất nhanh có người tới cản y lại, sau khi kiểm tra thân phận lập tức cho vào. Gia đinh kia thở không ra hơi, nói.- Tiến gia, đại đội kỵ binh của quan quân đột kích.
- Còn bao lâu nữa thì tới, có bao nhiêu người?
- Nhiều nhất là nửa canh giờ, hơn ngàn kỵ binh toàn bộ đều xuất phát.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, lập tức lớn tiếng nói.- Toàn quân dừng lại, lập tức bày trận dựng doanh. Gọi liên trưởng của liên đội hỏa khí và đội cung tiễn đến đây, cả chỉ huy của đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, còn có đại đội thứ nhất nữa, toàn bộ đều gọi tới.