Hàng ngũ đội nhân mã đầu tiên cách hàng ngũ súng hỏa mai còn chừng năm mươi bước, Mạnh Chí Kỳ khàn cả giọng hô to.- Nổ súng! Nổ súng! Nhưng vào lúc này chỉ còn người gần y nhất mới nghe được rõ ràng. Chính vào lúc này, ở một phía khác của đội ngũ súng hỏa mai vang lên tiếng kèn sắc nhọn, Mạnh Chí Kỳ cũng sực tỉnh, lấy ra kèn đồng thổi vang hiệu lệnh, súng hỏa mai nổ vang.
Tiếng lụp bụp ì đùng vang dội liên tục, giống như tiếng pháo hoa ngày tết, khói thuốc màu trắng bao phủ trước đội ngũ súng hỏa mai, tiếng vó ngựa như sấm đột nhiên giảm bớt một chút, lập tức tiếng kêu đau và kêu thảm theo đó vang lên.
Mạnh Chí Kỳ hô lớn.- Nhồi đạn, nổ súng! Nhồi đạn, nổ súng!
Vào thời khắc này, đã không cần y tới hô hiệu lệnh nữa. Những kẻ nổ súng trước kia tay chân luống cuống nhồi thuốc nhét đạn, vừa đúng lúc này nổ súng. Ai nấy chẳng hiểu ra sao nhiều thêm không ít lòng tin, giống như bởi vì tiếng súng hỏa mai vang lên, khí thế uy mãnh của kỵ binh quan quân cách xa bọn họ thêm một chút.
Có lẽ là sau khi bấn loạn chợt thả lỏng, đợt thứ hai hoặc giả một số gia đinh súng hỏa mai nào đó đã bắn lượt thứ ba rồi, toàn trường thật sự là thảm thương không nỡ nhìn.
Vòng thứ nhất bắn có thì giờ sửa soạn đầy đủ, tất cả giống với lúc huấn luyện, ai nấy cử chỉ đều rất chỉnh chu. Nhưng kế tiếp trước mắt khói bụi cuộn mù, bên tai tiếng vó ngựa như sấm, những kỵ binh quan quân hung thần ác sát trên ngựa kia sắp giết tới nơi. Mặc dù cách nhau vẫn còn xa, nhưng nghĩ tới điều này đại đa số người đều lòng muốn chiến tay lại run, vốn dĩ không cách nào trấn định.
Có người nhét que cời vào trong súng hỏa mai quên rút ra, lập tức đốt lửa bắn ra, bắn luôn cả que cời ra ngoài, tuy nói cũng có sát thương, nhưng cây súng hỏa mai này không có cách nào tiếp tục khai hỏa nữa.
Cũng có người nhét thuốc súng, đạn quá lượng, kết cuộc lúc khai hỏa nổ nòng, cả mặt một mảnh máu thịt bầy nhầy, kêu thảm lăn lộn, liên lụy tới đồng bọn bên cạnh. Còn có kẻ nhồi nhét đạn dược còn chưa nhét đủ, viên đạn bay không xa, chớ nói chi quên mất nhét đạn chỉ là nổ vang không không.
- Các huynh đệ, bọn giặc cũng đã bắn một lượt. Chúng ta xông lên, chém chết con mẹ chúng nó. Nghe thấy được quan quân đối diện có kẻ đang hô lớn, quát to, tiếng chân dường như lại đến gần rồi.
Hỏa khí quan quân cũng không phải nói một chút hữu dụng cũng không có. Cái gì mà tấn lôi súng, khoái thương, tam nhãn súng, hổ tồn pháo, bên trong cho dù nhét cát đá mảnh sứ vỡ, nếu như trong vòng mười mấy, hai mươi bước nổ súng, khói lủa và mảnh vỡ bay loạn cũng đánh bị thương, giết được người, chớ nói chi tới súng kíp trong vòng mấy chục bước đã phá được giáp. Tất cả cũng biết và đã từng thấy qua điều này, nhưng cũng biết rõ chỉ cần kỵ binh tới trước mặt, những loạn tặc hỏa khí kia chính là heo chó đợi làm thịt, nhẫn nhịn một lúc giết sang là được. Hơn nữa cảm thấy được không kịp bắn ra tiếp sau nữa.
Tiếng la này loáng thoáng truyền tới, khiến gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh càng thêm hoảng loạn. Đợi bóng hình kỵ binh quan quân lần nữa xuyên qua khói bụi, gia đinh súng hỏa mai hoàn toàn luống cuống. Bọn họ biết mình không chỗ nào để trốn, biết mình nhất định phải bắn mới giết được kẻ địch. Nhưng tay chân luống cuống chỉ có mấy cây súng hỏa mai vụn vặt lẻ tẻ khai hỏa. Cũng có người vứt bỏ súng hỏa mai, nâng ngang giá gỗ giống như cầm trong tay trường mâu, sẵn sàng cứng rắn chống đỡ kỵ binh.
Nét cười độc ác trên mặt kỵ binh quan quân đều nhìn thấy được rõ ràng, khoảng cách còn chưa tới hai mươi bước. Mạnh Chí Kỳ tuyệt vọng nhắm hai mắt lại, một trận đánh này thật là uất ức trong lòng, cho dù sống sót cũng không chiếm được tin cậy của Tiến gia. Y theo đó nghiến răng mở trừng mắt muốn chết cũng phải chết trận. Mạnh Chí Kỳ liếc nhìn người Tây Dương Lộ Dịch ở một phía khác. Người Tây Dương và lão bộc này sau khi cầm súng hỏa mai khai hỏa cũng vứt bỏ súng hoặc là cầm lên giá gỗ, hoặc là rút ra kiếm đeo bên mình.
Bên kia kỵ binh quan quân đều đã giơ binh khí trong tay lên, bọn họ vẫn chăm chú nhìn phản loạn hỏa khí trước mặt. Bọn họ nghĩ tới, đây hẳn chính là loạn dân tặc tử mạnh nhất rồi. Không chỉ hỏa khí lợi hại, hơn nữa theo kỵ binh xung phong tới hiện giờ vẫn chưa có tan tác, nhìn ý tứ rõ ràng còn muốn liều mạng quyết chiến.
Sao loạn dân mạnh mẽ thành như vậy được, có phải giết sạch đám người trước mặt này, thì thông suốt trở ngại rồi không. Xông tới gần trước mặt, mắt thấy sắp đánh giết một trận lớn, kỵ binh quan quân cuối cùng buông lỏng chút cũng có dư thừa sức lực nhìn nơi xa, xuyên thấu qua khói bụi bốc lên loáng thoáng nhìn thấy được một vài thứ, ai nấy nhìn thấy được cử chỉ đều ngưng trệ thoáng chốc. Đội hình chỉnh tề nghiêm chỉnh lẫm liệt kia là chuyện thế nào? Thứ đồ trên người bọn chúng phát ra ánh đen là gì, nhìn giống như là sắt.
Chỗ gần sau đội ngũ hỏa khí xao động hoảng loạn kia là cái gì? Hình như là...
Lại có tiếng kèn lanh lảnh ngắn ngủi còn có quát thét, tiếng rít phá không dày đặc vang lên, mũi tên vạch lên thành đường cong vượt qua đỉnh đầu gia đinh hỏa khí phía trước, rơi vãi ở trên đầu kỵ binh quan quân.
Khoảng cách này, cung tiễn vừa có chuẩn xác, vừa có sức mạnh, có người nhắm chuẩn kỵ binh hàng đầu tiên bắn, có người thì nâng cung bắn luôn. Một lượt mưa tên này gào thét rơi vãi xuống tức thì thế đánh tới của kỵ binh quan quân khựng lại, trên người kỵ binh và ngựa đều cắm chi chít mũi tên, lật nhào ngã quỵ.
Cung tiễn rất nhanh lại bắn thêm lượt nữa, ai nấy lại giương cung lắp tên, đợt thứ hai lại bắt đầu. Đội trưởng cung trưởng Ba Âm rướn cổ hô lớn.
- Đến gần phía trước hẵn bắn.
Hô quát dạ rang, bọn cung thủ cả mặt đều có thần sắc tự hào. Mới rồi gia đinh súng hỏa mai tay chân luống cuống, còn bản thân mình bên này lại vừa ra tay đã thấy được thành quả lớn. Ai mạnh ai yếu, vừa so đã thấy được. Mà lúc này gia đinh súng hỏa mai có kẻ vẫn chưa hoàn hồn, có kẻ thì ngây ra như phỗng, tùy ý để cung thủ xuyên qua đội ngũ bọn họ.
Kỵ binh quan quân không quyết tâm ngang ngạnh xông phá như thế. Lúc đột mưa tên thứ ba bắn tới, kỵ binh hậu đội vốn dĩ đã chậm lại rối rít thúc ngựa quay đầu. Cung tiễn, hỏa khí của phản loạn lợi hại như thế, đã tổn thất nhiều huynh đệ như thế, vậy vẫn là nên mau chóng trở về bổn đội, dùng lợi thế chiến lực của đại đội mà thắng thì tốt hơn.
- Họ Vệ kia, đợi về tới Bảo Định chúng ta gặp tận mặt hỏi thăm.
- Con mẹ nhà ngươi, dám bán đứng tướng gia chúng ta. Chúng ta trở về đi kiện cáo tới cùng.
Chửi bới la hét ầm ĩ cũng dần chậm rãi đi xa, Du kích Vệ Bình Phương kia dẫn dắt đại đội kỵ binh tới bên này. Lúc sắp xông trận, quan binh thân tín dưới trướng Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm lại muốn đi trước đoạt công đầu, Vệ du kích này cũng liền thuận nước đẩy thuyền. Nhưng nếu thắng được còn dễ nói, sau khi có kết cuộc này, tất nhiên phải "nhún nhường" lẫn nhau.
Hàng trận Triệu Tự Doanh thì rất yên ắng, mặc dù không có trải qua đại chiến tầm cỡ với quan quân, nhưng những gia đinh này thường thường huấn luyện quá lâu, có nhiều thứ sớm thâm nhập sâu vào trong xương cốt, nghe thấy hiệu lệnh thì sẽ nghe theo đi làm.
Cát Hương đứng ở sau lưng Triệu Tiến than thở.- May mà còn có cung tiễn, bằng không lần này sẽ chịu thiệt hại nặng. Đây cũng là phòng bị kỵ binh địch xông vào, Triệu Tiến nếu như đi nơi khác chỉ huy, Cát Hương phải chỉ huy đội Thân Vệ.
Triệu Tiến hỏi.- Quân địch đã đi xa rồi chưa? Lập tức có thân vệ chạy nhanh về phía trước, Triệu Tiến giở giáp mặt lên quay đầu nói.- Đệ hiểu cái gì. Lúc chúng ta chiến đấu lần đầu mạnh hơn bao nhiêu so với lúc này. Khoái đao phải từng lần mài dũa mới được.
Không khách khí giáo huấn khiển trách mấy câu, sắc mặt Cát Hương lại không khó coi, bởi vì ai cũng cảm giác được nhẹ nhõm trong lời nói. Triệu Tiến lập thì trở nên nghiêm túc, cao giọng nói.
- Đệ lập tức lên ngựa, lệnh cho tất cả kỵ binh cũng lên ngựa, kiểm tra an bài sẵn sàng trước kia. Sau đó đệ cưỡi ngựa tới chỗ của huynh.
Cát Hương ngây người lập tức lớn tiếng đáp lại, bước nhanh chạy về phía đội nhân mã đằng sau. Y vừa rời đi, bên kia thân vệ đã trở lại lớn tiếng bẩm báo.- Lão gia, quân địch đã lui bước. Đi thẳng một mạch ra xa rồi.
Triệu Tiến gật đầu nói.- Bảo đội cung tiễn và liên đội súng hỏa mai tránh ra con đường phía trước, ở một bên đợi lệnh. Bảo Mạnh Chí Kỳ, Ba Âm còn có gã người Tây Dương kia lại đây.
Kỵ binh quan quân đột nhiên tới, bụi mù bốc thẳng lên trời, tiếng vó ngựa như sấm rền, thanh thế cực kỳ bức người. Các đội Triệu Tự Doanh mặc dù khá là điềm tĩnh nhưng trong lòng cũng đều căng thẳng như dây cung, lúc này thì buông lỏng không ít. Đấy là tâm tình của đội Thân Vệ và hai đoàn, nhưng đội cung tiễn sĩ khí dâng trào, liên đội súng hỏa mai ủ rũ cúi đầu, đây đều là tránh không khỏi.
Lúc bị Triệu Tiến gọi tới bên này, đầu Mạnh Chí Kỳ cũng không ngẩng lên nổi, mà người Tây Dương Lộ Dịch kia thì có thần thái có chút cam chịu số mệnh, thần tình Ba Âm trong lạnh nhạt mang theo nét vui mừng.
- Lần này đội cung tiễn làm rất tốt. Triệu Tiến trước nói mấy lời khích lệ, Ba Âm khom người tạ ơn, rất là đúng mực nói.- Lão gia, hai trăm cây cung đứng vững bắn ra, trước mặt lại có bình phong che chắn, cũng đủ đánh đội nhân mã kia dừng lại rồi.
Triệu Tiến gật đầu cười nói.- Ba Âm ngươi chính là càng ngày càng hiểu cách nói chuyện rồi.
Trêu chọc một câu, Triệu Tiến chuyển hướng sang Mạnh Chí Kỳ, y theo đó muốn quỳ xuống, Triệu Tiến hơi nâng cao thanh âm nói một câu.
- Đứng nói chuyện.
Trong giọng nói không thấy được vui buồn, Mạnh Chí Kỳ vốn cho rằng bản thân mình phải bị trách phạt, nói không chừng trở về làm tùy tùng đều có khả năng. Mình được cất nhắc lên chức danh liên trưởng hỏa khí, quyền hạn sánh ngang đại đội trưởng, người trong Triệu Tự Doanh nghi ngờ bản lãnh vốn rất nhiều. Chính Mạnh Chí Kỳ cũng có chút thấp thỏm không yên, lần này lại đánh đám khó coi như vậy, giáo huấn khiển trách và xử phạt khẳng định không thiếu được. Nhưng nghe thấy lời này lại có chút kinh ngạc, nhịn không được ngẩng đầu liếc nhìn.