Mồng sáu tháng hai năm thứ hai Thiên Khải, phủ Tế Nam, phủ Đông Xương, phủ Duyện Châu, Vận Thành tỉnh Sơn Đông xảy ra động đất lớn. Có tiếng như sám, đất sụp nứt ra, nhà cửa đổ sập, gà bay chó sủa. Lỗ châu mai, tường thành Cự Dã nghiêng ngả sập xuống hơn phân nửa. Các miếu thờ cũng đều bị phá hư. Lịch Thành chấn động, âm thanh vang dền như tiếng sấm, nhà rung đất chuyển. Tào Châu, Thành Võ, Tào Huyện, Bộc Châu, Triều Thành, Kim Hương, Ngư Đài đều có tiếng chấn động mạnh. Tại Sơn Đông dân chúng tử vong vô số.
Mồng bảy tháng hai năm thứ hai Thiên Khải, phủ Duyện Châu, huyện Vận Thành ở Sơn Đông giống như địa ngục nhân gian. Phóng tầm mắt nhìn khắp nơi, trong thành ngoài thành là những tường thành không còn hoàn chỉnh, phòng ốc không còn hoàn hảo, khắp nơi đều nghe thấy được tiếng khóc thét. Động đất đột nhiên xảy ra, rất nhiều người không kịp chạy thoát, bị đè chết luôn trong nhà.
Giáo chủ Từ Hồng Nho của Văn Hương Giáo quét mắt nhìn những đống hoang tàn đổ nát xung quanh. Trong cuộc thiên tai này, tổng đà hương đàn của Văn Hương Giáo cũng không có may mắn thoát khỏi, ông ta hiện tại cả người đều là bụi bẩn, nhưng cũng không đi rửa ráy chỉ biết mơ màng đứng tại nơi này như vậy.
Gần nơi ông ta đứng đột nhiên vang lên tiếng tụng niệm trầm thấp, thân thể Từ Hồng Nho chấn động, cúi đầu nhìn sang, liền phát hiện quản gia đi theo ông ta nhiều năm đã tắt thở.
Thời điểm xảy ra động đất, chính quản gia đã dùng thân thể để bảo vệ Từ Hồng Nho, lại bị thanh xà nhà rơi xuống nện gãy eo, lúc đó tâm trí cũng đã u mê, sống được không quá mười canh giờ.
Trong đám giáo chúng vây quanh thi thể vị quản gia kia có người không kìm nổi bi thương rtong lòng, nước mắt chảy ròng, khóc rưng rức không thành tiếng.
Đột nhiên mọi người nghe thấy một tiếng cười, trong lúc này mà còn dám cười, còn cười được, nhưng mọi người lập tức nhận ra đây là giáo chủ Từ Hồng Nho đang cười.
Từ Hồng Nho ngửa người cười lớn, cười tới vô cùng điên cuồng, những người xung quanh đều đã quên tụng niệm thương tiếc, ngơ ngác nhìn giáo chủ.
Tạ Minh Huyền đứng một bên ầm thầm thở dài một tiếng, hiện giờ trên người gã cũng bẩn thỉu giống như vậy, nhưng may mắn trốn thoát được. Nhìn tới bộ dạng của Từ Hồng Nho, ai cũng sẽ nghĩ người này nhịn không được phát điên rồi. Ở trong thành trì Vận Thành giống như địa ngục trần gian này, cảnh tượng như vậy cũng không có gì hiếm lạ, trận thiên tai này tới quá đột ngột, phá hoại rất ghê gớm.
- Các ngươi biết không? Các ngươi biết không? Đây chính là ý trời, ý trời. Sau khi Từ Hồng Nho ngưng cười, quơ hai tay vung vẩy, nhìn có chút điên cuồng.
Bọn giáo chúng may mắn vẫn còn sống sót, đều hờ hững đứng lên, rất nhiều người theo đó lui về phía sau hai bước. Tạ Minh Huyền cùng vài vị giáo chủ thân tín trao đổi ánh mắt, không nên để mặc cho Từ Hồng Nho điên cuồng như vậy. Náo động như thế, lòng tin của giáo chúng toàn bộ phải mất hết, đại cục diện Văn Hương Giáo thật vất vả mới khôi phục được lập tức sắp phải sụp đổ rồi.
Từ Hồng Nho hai tay múa may, vô cùng kích động nói.- Long mạch đứt tuyệt, sẽ phải đất rung núi chuyển. Đây là sắp thay triều đổi ngôi. Triều đình Đại Minh số mệnh đã đến lúc diệt vong rồi. Giáo ta sẽ càng hưng thịnh hơn.
Mới vừa rồi những giáo chúng lui về phía sau bây giờ đều rất ngạc nhiên. Tạ Minh Huyền và đám người cốt cán cũng đều trở nên chăm chú. Lúc vương triều thay đổi, thường thường sẽ có các loại dấu hiệu báo trước, động đất chính là một trong số các dấu hiệu đó. Mấy ngày trước có tin tức, nói triều đình ở Liêu Trấn lại có đại bại, lẽ nào thực sự sắp tới lúc thay đổi triều đại rồi sao?
- Kinh thành ở phía bắc, Nam Kinh ở phía nam, long mạch kết nối nam bắc, giữ gìn số mệnh triều đình. Trận động đất này chính hay cắt đứt long mạch. Đại Minh này vận số đã tận rồi. Đây chính là vận tốt, điềm may của giáo ta.
Tạ Minh Huyền nheo mắt lại, gã đã chú ý tới, dù rằng cử chỉ của Từ Hồng Nho có chút điên cuồng, nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng rõ, lời lẽ nói ra cũng vô cùng mạch lạc.
Người trong cơn sợ hãi, tuyệt vọng như lúc này thường dễ cả tin vào mê tín. Lúc đầu bọn giáo chúng nghĩ đến Từ Hồng Nho nổi điên, nhưng khi nghe nói vài câu, trên mặt mọi người lại lộ ra ánh mắt cuồng nhiệt, không biết ai dẫn đầu, quỳ xuống xung quanh Từ Hồng Nho, cùng kêu lên tán tụng.- Di Lặc đến nhân gian, Chân Không cực lạc.
Từ Hồng Nho lớn tiếng nói.- Đây chính là điềm lành, nên để các chúng giáo ngoan đạo đều biết rõ. Bảo bọn họ biết rõ chỗ tốt thành tâm cúng bái. Bảo bọn họ biết quê nhà cực lạc trên cõi đời này sắp tới rồi. Đến lúc đó mỗi người sẽ được hưởng phúc không hết.
Càng ngày càng có nhiều tín đồ quỳ gối xung quanh ông ta, rất nhiều người thương tích đầy mình nhưng vẫn giãy dụa bò dậy quỳ xuống dập đầu tụng niệm. Từ Hồng Nho giơ cao hai tay, nói.- Hễ là tín đồ của bản giáo, đều phải giúp đỡ dân chúng cực khổ, nêu cao chân ý của giáo ta, để những người dân cực khổ biết rằng, triều đình này vận số đã hết, Đại Minh đã đến hồi kết thúc rồi.
Tạ Minh Huyền lúc này đã không còn hoài nghi nữa, gã mừng rỡ quỳ trên mặt đất. Cái gì mà long mạch đứt tuyệt, khí số đã hết, động đất lớn như vậy, phá hủy nhiều nơi, dân chúng lầm than. Giáo chủ nhân cơ hội này để mở rộng tín đồ, thậm chí nhân cơ hội này khởi sự. Giáo chủ vốn dĩ không có điên, là ông ta biết nắm bắt thời cơ.
Tháng hai năm thứ hai Thiên Khải, ba phủ phía tây Sơn Đông xảy ra động đất, phòng ốc đổ sập, đường đi lại bị cắt đứt, bởi vậy không cách nào tới cứu trợ được. Bởi vị trưng thu quân lương, ở trên đất này không hề tích trữ, do vậy vốn dĩ không lấy đâu ra lương thực cứu tế nạn dân. Còn những nhà giàu thì đóng cửa tự thủ, quyết không chịu dùng tích trữ nhà mình để giúp đỡ cứu trợ nạn dân. Dân đói, loạn dân nổi lên như ông, kết lại tấn công quan nha, cướp của thân sĩ, phú hộ. Mà giáo chúng của Văn Hương giáo tỏa ra, tận hết sức cứu tế cứu trợ. Trong một khoảng ngắn người người thắp hương, người người thờ phụng.
Ở nơi này loạn như vậy, quan viên, thân sĩ đều cảm thấy bất an. Theo cục diện như vậy, bọn họ cũng muốn tự cứu lấy chính mình, cũng muốn đi giữ gìn khắp nơi. Đã từng tấm gương trước đây, nên tất cả mọi người đều đã biết nên làm như thế nào. Đầu tiên là mở kho lương thực nhà mình đem bố thí cứu tế, sau đó chính là xin quan phủ mở quan kho, cuối cùng là xin triều đình miễn giảm thuế khóa lương thực. Quân lương này thật làm cho mặt đất Sơn Đông thương tổn gân cốt, chỉ cần dừng lại quân lương này, mọi người ít nhiều cũng thở ra một hơi, cũng sẽ không phải khẩn trương như vậy.
Trong dân chúng cũng chỉ lấy được ít lương thực, nhà kho của quan phủ cũng trống không ngay cả chuột còn chết đối. Còn về nhửng kẻ trong tay có hàng đống lương thực, chẳng hạn như ở phủ Lỗ Vương, phủ Diễn Thánh Công, nhất quyết sẽ không chịu lấy ra một hạt gạo. Mọi người chỉ có hy vọng vào việc triều đình miễn giảm thuế cho Sơn Đông. Chỉ cần miễn giảm thuế cục diện khẳng định dịu đi.
Thành Tế Nam ở Sơn Đông cách kinh thành không xa, khoái mã tới lui cũng không quá mấy ngày. Tấu chương xin giảm miễn thuế rất nhanh liền được đưa tới kinh thành, sau đó cũng rất nhanh liền có hồi đáp. Hết thảy đều như cũ, triều đình hiện giờ đang dụng binh khắp nơi, tiêu hao cực lớn, các văn võ triều đình còn đang nghĩ nên làm thế nào thêm thu, làm sao giảm miễn thuế cho được.
Sau khi nhận được tin tức truyền về, đám người Tuần phủ, Bố chính thở dài vài tiếng, việc quốc khó khăn, Phía dưới là Tri phủ, Tri huyện đang sứt đầu mẻ trán để giữ gìn, nhưng không chỉ là bị sứt đầu mẻ trán mà thôi. Bọn họ dù sao cũng là kẻ không lo đến ấm no, nhưng Lại mục, sai dịch trong nha môn, còn có cả một đám người bạch dịch nhàn rỗi bên trong nữa, tuy rằng bọn họ đã đè đầu cưỡi cổ dân chúng, nhưng bọn họ cũng có quen biết dây mơ rễ má trên đất này. Kẻ bị trận động đất và quân lương làm bị thương thật không chỉ là dân chúng, bọn thổ hào cũng tổn thương gân cốt, lúc này đều trông cậy vào việc miễn giảm thuế của triều đình thở phào nhẹ nhõm, hiện tại là không trông cậy được rồi.
Việc bác bỏ miễn giảm thuế phú này, từ trên xuống dưới đều phải giữ bí mật, nhưng không hiểu sao tin tức mới truyền tới lại lập tức bị truyền ra ngoài, Sơn Đông lại nổi lên một trận ai oán sục sôi. Vốn ban đầu loạn dân, dân đói kết bè làm loạn, cướp bóc, bọn thân sĩ, cường hào trên đất đó lúc trước còn điều động đoàn luyện hương dũng đối kháng, nhưng hiện tại hoàn toàn mặc kệ, thậm chí sau lưng còn châm ngòi thổi gió.
So với quan phủ triều đình Đại Minh giả vờ không nghe không thấy, giáo chúng Văn Hương Giáo lại luôn luôn ngược xuôi bận rộn, chạy đi chạy lại giúp dân chúng đói khổ, do đó lại càng được lòng dân. So với kẻ việc gì cũng không làm thà giúp được cái gì hay cái đó, mặc dù thiếu thốn nhưng vẫn nhiệt tâm giúp đỡ, đây quả thật đáng giá tin cậy phó thác.
Các nơi ở Sơn Đông xảy ra động đất, nhưng lại có vài chỗ không giống các nơi khác. Hai nơi Ngư Đài và Đơn huyện của gần kề Từ Châu thì đều có được đầy đủ cứu tế, việc cứu tế này không phải cho không lương thực và tiền bạc, mà là chiêu mộ dân phu đào mương máng, xây dựng trang viên, sau đó quy thành tiền công phát ra. Khiến cho đại đa số người của trong hai huyện đều có việc làm, không đến mức đói rét.
Nhất là chỗ trấn Cốc Đình gần bên Vận Hà, một lần nữa xây dựng bến thuyền, sửa chữa kho hàng. Người thạo việc đi xem, nói là bên này có vẻ muốn xây mới tửu phường. Đây cũng thật là được cả đôi đường, trấn Cốc Đình vốn tào lương chảy vào, lại là nơi chợ nhỏ trao đổi buôn bán với tào thuyền Vận Hà, ở đây dựng cái tửu phường rất có lợi thế.