Không đợi những người bên dưới mở miệng, Triệu Tiến nói.- Những tên lang bạt trên đường phố kia, hoặc là bọn người luyện võ cố làm ra thanh thế kia. Cho bọn chúng áo giáp ngựa cưỡi binh khí, lúc một chọi một có lẽ chiếm được lợi thế, nếu như gia đinh nhà chúng ta xếp thành đội thì chúng có cơ hội thắng không? Có sống nổi không? Nhưng các đệ để cho chúng cầm trường mâu luyện tập thánh hàng, ai chịu ngoan ngoãn nghe theo? Đó là một đám võ phu tự cao tự đại, nhìn chẳng đáng một xu. Đệ thấy bọn chúng so được với gia đinh của chúng ta không?
Trần Thăng và Cát Hương chậm gãi gật đầu, Lưu Dũng cũng suy nghĩ, Triệu Tiến lại tiếp tục nói.- Tiền tài của Triệu Tự Doanh chúng ta từ đâu mà có. Là dựa vào bọn phòng thu chi, tiểu nhị và quản sự trong hiệu buôn cẩn trọng từng chút một. Dựa vào trang chủ trong điền trang chăm chỉ nghiêm chỉnh. Bọn họ thức khuya dậy sớm, tính toán tỉ mỉ, làm theo khuôn mẫu, không dám có một tí sai sót trên khoản mục, những việc này làm sao mà làm được. Đều là dựa vào những người từng học qua việc lặt vặt tay chân nhanh nhẹn, bàn bạc trù hoạch. Bọn họ làm sao không đi sai làm sai là do giám sát đốc thúc nghiêm ngặt của chúng ta, khiến cho bọn họ không dám buông lỏng.
Nói đến đây Triệu Tiến đã đứng dậy, thần sắc nghiêm nghị nói với mọi người.- Có được ngày hôm nay, chúng ta không phải dựa vào may mắn, mà là dựa vào bản thân chúng ta từng đao từng thương, từng nét bút từng bước đánh ra. Chúng ta chẳng qua là chăm chỉ hơn người, có quy củ hơn người, chứ không phải là thiên mệnh có ở đây gì đó, cũng không phải dựa vào cái gì Ngọa Long, Phượng Sồ đột nhiên xuất hiện gì kia. Chúng ta không cần thay đổi gì cả, chỉ cần cứ như vậy bước đi tiếp, nhất định sẽ có được những gì chúng ta muốn.
Trong một thể thống nhất Triệu Tự Doanh, Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí đều được tính là người đọc sách, tuy nhiên chính xác là kẻ sĩ thì chỉ có Vương Triệu Tĩnh, hai người còn lại thì giống tổng quản hơn.
Sau khi Triệu Tiến nói xong, Vương Triệu Tĩnh ngồi yên tĩnh một hồi, mọi người đều nhìn y, ai cũng biết những lời này của Triệu Tiến là nói cho y nghe, không lâu sau, Vương Triệu Tĩnh lắc đầu cười nói.- Thật đúng là tiểu đệ nóng vội. Nhưng tốn ngàn vàng mua được nhân tài, vị Tân tiên sinh này là vị cử nhân đầu tiên đến Từ Châu chúng ta. Tiểu đệ sở dĩ bảo đại ca đãi đằng trọng hậu, cũng là vì có càng nhiều người đến sau. Những năm gần đây tiểu đệ gặp không ít kẻ sĩ đoc sách, vị Tân tiên sinh này đúng là rất hiếm có. Khí chất hủ nho hoàn toàn không có, ngược lại có một loại ngoan cố mạnh mẽ tiến thủ dám nghĩ dám làm. Hơn nữa ngoài có tài kinh thư học vấn, càng quý hơn là tạp học trải đời xuất chúng mười phần đáng dùng, cũng chỉ có gia thế bậc này mới xuất ra được nhân tài như vậy.
Triệu Tiến nói rất thẳng thắn.- Những cái này đệ cũng làm được, sao phải chọn một người mình không quen đến đây. Hà huống chi y mới đến nơi này, chúng ta đã vội vã như vậy, khó tránh khỏi con mắt nhìn quá hạn hẹp.
Nghe được những câu nói đó, Vương Triệu Tĩnh chắp tay cười nói.- Cũng là tiểu đệ vội vàng, vậy sẽ thay đại ca quan sát thêm vài ngày. Đợi đến khi xác định là thật đáng để dùng, lúc đó chiêu dụ cũng chưa muộn.
- Kể cả chiêu mộ sang đây, cũng phải bắt đầu làm từ dưới lên. Từ trên xuống dưới chúng ta người tới sau không có lý nào một thoáng chốc đi lên được chức cao. Nếu tốn công chiêu mộ y như vậy ngày đó Tôn Truyền Đình đến, mình lưu lại hắn ta luôn không tốt hơn sao? Nửa câu đầu Triệu Tiến nói cao giọng, nửa câu sau lại chỉ lầm bầm tự nói, người khác vốn dĩ không nghe thấy.
Thái độ của Triệu Tiến như vậy, Vương Triệu Tĩnh mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng nét cười tươi đậm hơn, Như Huệ cũng như vậy. Trong phòng bất kể sắc mặt của mọi người thế nào đều lộ rõ vẻ rất khoái trá. Triệu Tiến như vậy, bộc lộ rõ là không tích cực chiêu hiền nạp tài, thật ra lại là bảo vệ lợi ích của những người thân tín trung thành, liên lụy đến nhà mình, đương nhiên phải vui vẻ.
Như Huệ tiến lên phía trước ngồi, cười nói.- Thực ra ngoài những văn võ anh tài kéo tới đầu nhập lão gia, cũng có không ít thương gia đến đây, cũng là việc đại hỷ của Từ Châu chúng ta.
Lúc Vận Hà vẫn còn ở Từ Châu thì bên này chính là đầu mối then chốt của Nam Trực Lệ và thiên hạ, sau khi Vận Hà đổi dòng chuyển sang Ca Hà bên Bi Châu, thì Từ Châu lập tức tàn lụi. Nhưng đến hôm nay thì không giống rồi, nó trở thành nơi tập trung phân chia hàng hóa của các tỉnh Trung Nguyên. Nó ở bên sông Hoàng Hà, cách hai nơi trọng trấn của tào vận là trấn Ngung Đầu và của sông Thanh Giang không xa, nói rộng hơn chút hàng hóa trên biển phía đông cũng thông thương được với bên này.
Khơi thông qua lại, đường xá thuận lợi, lại có đội ngũ vận chuyển đầy đủ, còn có sức mạnh đầy đủ bảo đảm giữ gìn an toàn lề lối, nơi như vậy tất nhiên là là lựa chọn hàng đầu của thương gia.
Thiên hạ như ngày nay đã không có thương nhân giàu có bó buộc trong một huyện một phủ không có cục diện, đằng sau bọn họ thường là quan lớn quyền quý, tất nhiên tai mắt đông đúc, tin tức linh hoạt, bọn họ dĩ nhiên hiểu được ý nghĩa tồn tại của Từ Châu.
- Nếu chúng ta tốt, bọn họ sẽ đi theo phát tài cùng chúng ta. Nếu chúng ta không tốt, bọn họ sẽ cắn xé chúng ta. Triệu Tiến đối với việc này rất hiểu, nhưng hắn cũng sẽ không đối địch với tiền tài của mình, chỉ cân là thương gia đến đây để phát tài thì đãi ngộ cũng sẽ giống với những người khác.
Nói là như nhau, nhưng thực ra có rất nhiều chỗ không giống nhau, cốt lõi nhất là chợ búa và chợ muối đã không còn cửa hiệu trống cho người mới đến nữa rồi. Mặc dù chỗ chuồng gia súc của Vương Tự Dương bị dỡ bỏ trống ra một khoảnh đất nhưng đối với người mới đến đông nhung nhúc thì cũng như là muối bỏ biển. Cho nên mùa đông năm nay người làm thuê trang viên các nơi lại có được thêm thu nhập, phía bắc Hà Gia Trang phải san bằng để có đủ đất, còn phải mở rộng con đường đi ra hướng bờ sông và khắp nơi, những việc này đúng là không ít.
Thương nhân giàu có tầm mắt này ở khắp thiên hạ, kỳ thực chỗ sông Thanh Giang bên kia chiếm không ít, lại còn mấy chỗ thương gia lớn mấy nơi Giang Nam, những người này thường thường có ngọn nguồn từ miền nam, sau đó còn có muôn vàn quen biết với buôn bán trên biển, còn lại là từ kinh sư và Sơn Tây đến.
- Cao Thịnh Hòa Kinh sư, Đại Hưng Hiệu Sơn Tây, hai cái này đều là đầu tiêu của hàng hóa đất Liêu và của giặc thát. Sau lưng phải có chỗ dựa là Thượng thu hoặc Thái giám. Quân tướng ở bên đó, mười phần cũng phải có tám chin phần cũng muốn đi theo chia lãi. Đây là tin tức Lôi tài truyền đến, bởi vì hai nhà buôn này ở Lâm Thanh bên kia đã mở phân hiệu gần được năm năm rồi, Lý tuần kiểm đối với việc này rất rõ, bản thân việc này cũng không có gì bí mật.
Cái gọi là hàng đất Liêu, đa phần đều là đặc sản ngoài quan ải. Nhân sâm, da lông, lộc nhung, nhân hạt thông và hổ phách vân vân... Những thứ này đều là các bộ lạc Nữ Chân tự làm ra, từ lúc Kiến Châu Nữ Chân khởi binh, từng trận đánh róc tới, đường làm ăn của thương nhân ở đây bị đứt, các loại hàng hóa giá cả tăng vùn vụt. Nhưng có điều thú vị là, con đường thương nhân bị chặt đứt, cung ứng những hàng hóa này đưa vào trong quan ải lại chưa từng ngừng lại.
Còn về phần hàng giặc Thát là đặc sản trên các bộ lạc thảo nguyên Mông Cổ. Trao đổi giữa biên trấn và vùng biên cương với các bộ lạc thảo nguyên sớm đã quang mình chính đại. Nhưng những hạng người làm ăn buôn bán hàng đống đặc sản thảo nguyên ở đây đều là đại tướng biên trấn, còn phải có mối giao tình gần gũi với bọn người quyền quý, hàng đất Liêu cũng gần như theo con đường đó, chỉ có điều không có người phá đám mà thôi.
Lúc nói đến đây, Như Huệ cười nhắc nhở một câu.- Ông chủ Lý Tử Du của Thừa Bắc Hiệu cửa sông Thanh Giang sẵn lòng hàng năm trả cho chúng ta sáu nghìn lượng, sau đó phân hiệu Thừa Bắc Hiệu ở chỗ Từ Châu chiếm bốn phần hùn vốn, chính là muốn ngăn chặn Cao Thịnh Hòa ngoài Nam Trực Lệ.
Thừa Bắc Hiệu của Lý Tử Du buôn bán cũng là hàng đất Liêu, theo hiểu biết của Triệu Tự Doanh, gã bên này cùng Đăng Châu bên kia có giao đãi rất lớn, dựa vào đội thuyền hải vận tiếp viện cho Liêu Trấn để vận chuyển số hàng hóa nhà mình đều là buôn bán đặc sản Liêu Trấn. Thừa Bắc Hiệu này và Cao Thịnh Hòa mới đến tất nhiên là không vừa lòng nhau.
Đối với đề nghị này, Triệu Tiến coi thường không thèm để ý.
- Nghĩ thật hay, cửa sông Thanh Giang lần này gióng trống khua chiêng gây rối, gã mặc dù không tham gia, nhưng sau lưng làm chút giở quẻ cũng là có, như thế nào hiện nhớ đến chúng ta rồi. Hơn nữa, Từ Châu bên này chính là mở rộng cửa để mọi người đến buôn bán, nếu không ai còn lưu lại nơi này chứ.
Cao Thịnh Hòa chỉ sửa soạn mở phân hiệu ở Từ Châu, đối với họ, vào được cửa sông Thanh Giang mới là đích ngắm tới chân chính. Trước đây Triệu Tự Doanh chưa có nổi lên, quan thương (quan lại và thương nhân) cửa sông Thanh Giang là một thể, người đến sau muốn tiến vào cũng khó khăn. Nhưng nay thái độ Triệu Tự Doanh rất cởi mở, chỉ cần kẻ nào tuân thủ mẫu mực làm việc, ai đến bọn họ cũng đều hoan nghênh. Mà chợ lớn Thanh Giang ngày càng trở thành nơi tụ tập buôn bán nằm giữa thiên hạ. Gíá tiền đều là do nơi đây định ra, các nơi khác tuân thủ theo, thương hiệu lớn nếu không có một vị trí ở đây, thực sẽ có chút phiền toái này nọ.
Nhưng Đại Hưng Hiệu buôn bán đặc sản thảo nguyên và hàng hóa Tấn Thiểm (Thiểm Tây và Sơn Tây) lại không giống như vậy. Họ không để ý đến cửa sông Thanh Giang, muốn mở hẳn một phân hiệu ở Từ Châu. Họ để tâm nhất chính là rượu trắng Từ Châu nấu ra. Bởi vì không có nhún tay vào được để cho gã thương nhân Vương Tự Dương buôn bán trâu ngựa không có tiếng tăm gì chuyên buôn bán loại rượu này từng bước từng bước làm lớn. Hiện đã đợi đến lúc Vương Tự Dương ra chiêu ngu muội, bọn họ vội vã kéo đến móc nối, thậm chí đều không muốn kiếm tiền, chỉ muốn có rượu mua là được rồi, nếu không, quen biết trên thảo nguyên rất khó giữ gìn vững vàng.