Ngoại trừ bên trên thi đấu khó gian lận, ngay cả những đối thủ chọn lựa kia cũng không cho người ta con đường gian lận. Bởi vì mọi người đều nhìn thấy, trên trăm hán tử vạm vỡ ấy đúng giờ sẽ thay phiên nhau, sẽ không để cho đối thủ phải mỏi mệt, hơn nữa cách mấy ngày, những hán tử vạm vỡ này cũng sẽ đổi lại một đám khác tới.
Đều duy nhất khiến người ta không quen chính là, trước mỗi cuộc tỷ thí, đều có người hô to gọi nhỏ mời đặt cược, không có tỷ lệ đặt cược, chỉ là thắng thua. Võ phu hơi có chút thể diện đều cảm thấy mình giống như con xúc xắc, là đồ chơi của người khác.
Từ Châu không có chọn lựa đối thủ quá khó chơi, những hán tử này đều là người luyện võ chân chính đúng mực, ứng đối rất thành thục, nhưng võ nghệ và sức lực cũng không phải là quá xuất chúng. Mọi người rỉ tai bàn tán, đều cảm thấy tay giỏi võ Từ Châu hẳn là ở đằng sau, bây giờ phái ra chỉ là gia đinh bộ hạ bình thường nhất thôi.
Nhưng mọi người cũng không oán thán gì. Kẻ nào nếu ngay cả người như thế này cũng không đánh bại, thì còn nói gì tỷ võ nữa, còn nói cái gì là đối phó anh hùng thiên hạ, đó chính là đáng chê cười.
Nhưng không ai nghĩ đến, những gia đinh này cũng không phải là cố tình chọn ra, chính là người của đội Thân Vệ, đoàn thứ nhất cùng với hai đại đội thay phiên nhau, cũng có một số đoàn luyện được dùng ở trong đó. Lần này nói đấu nhau nhưng thật sư ra là huấn luyện, bồi dưỡng kinh nghiệm đơn đả độc đấu cho từng cá nhân, co hội như vậy dù sao cũng không nhiều lắm.
Từng đợt sóng thử qua, rất nhiều người bị quét xuống dưới, rất nhiều người ỷ vào mấy phần sức lực dũng mãnh càn rỡ đã cho rằng mình rất giỏi cũng mặt xám mày tro mà bị loại ra. Có người dứt khoát trở về đón năm mới, có người còn muốn ở lại xem náo nhiệt. Nhưng kẻ thua không chiếm được đãi ngộ tốt gì, không ai chiêu dụ, ai nấy đều nhạo bang, thật sự là không nán lại được.
Sau khi từng lớp thử qua, cũng còn lại không tới một phần năm người, mỗi người đều cầm một thẻ bài, trên đó viết tên và chữ số của mình, sau đó là đưa số của mình ra trước mặt mọi người, cách này đừng nói là những người tỷ võ thấy mới mẻ mà cả bọn thương nhân đang xem náo nhiệt cũng cảm thấy thú vị.
Một thùng gỗ lớn chứa số, đem tờ giấy viết chữ số ném vào, sau đó đóng kín thùng gỗ lại, đặt trên kệ quay đều, trên thùng gỗ còn có một cái miệng nhỏ, người bắt những tờ giấy này cũng không phải là kẻ ở trên đài, mà là dùng cách ném bao cát, quay đầu lại ném, kẻ bị ném trúng lên đài mò số.
Tuy nói rằng trình tự hơi rườm rà, nhưng suy nghĩ tí liền hiểu được, đây chính là để mọi người yên lòng, người chủ trì tỷ võ không có giở trò, hơn nữa cách này cũng mới mẽ thú vị, rất nhiều người thậm chí cảm thấy chuyện làm ăn buôn bán cũng dùng được, lần này tới không riêng gì là xem náo nhiệt, những thứ khác cũng làm cho người được lợi không ít.
Có người đi dò la, hỏi những cách tài tình thú vị này là ai nghĩ ra, đáp án cũng là trăm miệng cùng một lời, là Tiến gia của nhà ta nghĩ ra.
Tuy nhiên người tin không nhiều lắm, nghĩ rằng Triệu Tiến chỉ là một tên võ phu, sao lại hiểu được việc tài tình bậc này, lại có người nghĩ rằng, Triệu Tiến là người tài trí mưu lược kiệt xuất, sao lại lo lắng cho mấy việc nhỏ nhặt này.
Ngoại trừ những kẻ này, cũng có người nghĩ tới chuyện khác. Trong thi đấu mỗi ngày, số tiền đánh cuộc chui vào hầu bao của Triệu Tự Doanh nhiều vô số kể. Trước đó nghĩ rằng Triệu Tự Doanh cử hành đại hội tỷ võ là vì mưu tính đại sự, cái gì là tru diệt quần hùng thiên hạ, dương oai tứ phương, bây giờ nhìn như thế nào cũng giống như một vụ làm ăn lớn.
Tiết trời rét lạnh, tâm tình của mọi người lúc tỷ võ cũng không tốt lắm, nhưng rét lạnh lại không ngăn được lai khách bốn phương kéo đến xem náo nhiệt. Người cửa sông Thanh Giang và Dương Châu tới nhiều hơn nữa, nhà giàu có Giang Nam cũng không ít, chỉ có mấy chỗ cực kỳ phồn hoa giàu có như thế mới có nhiều người rảnh rỗi như vậy. Bọn họ mới phát giác năm nay không có gì thú vị, muốn đến bên này tìm một chút mới mẻ kích thích.
Mã Xung Hạo vốn chủ trì phòng nghị sự Từ Châu đã tới trước đài, nhưng bây giờ phải lui về sau màn. Thứ nhất là bên kinh thành có chuyện cần lo liệu, thứ hai là lai khách Giang Nam đến kia có quá nhiều người quen mặt, đã có quý tộc Nam Kinh cải trang vào đám người giàu có ấy, có Cẩm Y Vệ đi theo bảo hộ.
Điều này làm cho Triệu Tự Doanh đã khẩn trương phòng bị lại càng cẩn thận đề phòng hơn, nhưng sau khi quan sát tiếp, phát hiện bọn họ là tới đây xem náo nhiệt đánh bạc, lúc đấy mới nới lỏng được một tí.
Vì muốn vẹn toàn, sắp xếp ở thành Từ Châu chừng ba trăm gia đinh, tám trăm đoàn luyện, còn có tất cả nghĩa dũng Từ Châu, bất cứ lúc nào cũng điều động ra được hơn hai ngàn người. Ngay cả gia tộc đã lớn mạnh như Thành gia, Khương gia so với bọn người tỷ võ mà nói lại càng trội hơn.
Chỉ có điều nghĩa dũng Từ Châu này và con em các gia tộc ở khắp nơi của Từ Châu, không ít kẻ đều đã lên đài tỷ võ, hơn nữa cũng đã qua sàng lọc, đã đánh tới vòng thứ hai, thứ ba rồi.
Ở bên trong tầng lớp cốt lõi của Triệu Tự Doanh, lúc này chỉ có một người là mỗi ngày mặt mày đều hớn hở, là Trần Hồng trông coi kho bạc mỗi ngày đều nhìn thấy sô tiền thu vào thực sự không kiềm nổi vui mừng.
Những người đánh bại gia đinh Triệu Tự Doanh, sau đó sẽ tiếp tục rút thăm để ghép đôi đánh tiếp, rất nhanh lại chỉ còn không tới trăm người, những người còn lại đều không phải là hạng vô danh, hoặc là kẻ lang bạc nổi danh khắp nơi, hoặc là ngưỡi võ nghệ tinh nhuệ mạnh mẽ, ở trên đài chiến đấu đã trở rất nổi trội hơn người.
Chiếu theo tin đồn đã nghe trước đó, bất kể là lộ rõ uy phong của Triệu Tự Doanh, hay bắt hết quần hùng thiên hạ, đến lúc này, lẽ ra tay giỏi võ Triệu Tự Doanh cũng hẳn nên ra mặt, nhưng bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, điều này khiến cho mọi người rất buồn bực.
Vốn mọi người ở vùng đất bên ngoài, chỉ nghe được thanh danh mấy vị tiểu gia Từ Châu vang dội, nhưng không rõ kỹ càng bên trong. Đợi sau khi đi vào mới biết được chiến tích tám người đánh bại hơn trăm đạo tặc. Võ dũng bậc này, trên lôi đài khẳng định sẽ vô địch. Còn hộ vệ của Triệu Tiến là Ngưu Kim Bảo kia, một thân công phu rèn luyện bao năm, đao thương bất nhập gì gì đó, nghe nói lần đấu võ này chính là do gã bày ra. Nhưng những kẻ này đều không tới tham dự hay tham gia, cái này khiến cho người khác nghĩ không ra.
Ở bên trong thành phủ Vệ Huy Hà Nam, vương thành của Lộ Vương suýt chút nữa mất đi nửa diện tích, ở ngoài cổng trước và cổng sau cổng bên hông đều có đủ các loại cửa hiệu, những thứ này đều là chuyện làm ăn của người trong Vương Phủ.
Khiến cho người khác không nghĩ tới chính là bên cạnh vương phủ có hiệu cầm đồ, hơn nữa lại không chỉ có một nhà. Có một số chuyện ngầm hiểu lẫn nhau không tuyên bố ra. Nói chẳng hạn như quan lại bộ thuộc và hoạn quan của vương phủ chuyển thứ đồ gì tốt từ trong vương phủ ra lập tức đến hiệu cầm đồ bên này đổi tiền. Có cái gì đích thân đi làm bất tiện cũng tìm hiệu cầm đồ bên này giúp đỡ, đây cũng là một chuyện làm ăn bình thường trong thiên hạ này. Đừng nói là tôi tớ quan lại trong vương phủ thậm chí ngay cả con trai trưởng của Quận Vương dòng dõi quý tộc bậc này cũng biết cầm đồ ra ngoài đổi lấy bạc.
Ngoại viện phủ Lộ Vương sắp đặt phòng thu chi, bên trong có ba quản sự, lo liệu giải quyết toàn bộ điền trang và sản nghiệp của vương phủ, quyền trọng địa vị cao vời là nhân vật có vai vế, dĩ nhiên trong tay bọn họ không thiếu ngân lượng, nhưng tam quản sự Lý Chấn Nam lại luôn chạy ra chạy vào hiệu cầm đồ. Có người lén lút nói đùa Lý quản sự này bên ngoài nuôi quá nhiều thiếp, tiêu tiền quá nhiều, vừa cuối tháng đã chạy chọt không ra, cho nên đi hiệu cầm đồ quay vòng một phen.
- Ta dò la được chỉ những chuyện này. Chủ nhà các ngươi bị ám sát, phủ Lộ Vương hiện giờ còn không biết chỉ sợ ta là người đầu tiên biết rõ, những người khác vẫn không hay tin này đâu.
Ở trong mật thất của hiệu cầm đồ, Lý Chấn Nam thấp giọng nói, trong giọng nói không che giấu được vẻ nôn nóng.
- Vương phủ sai khiến điều động được người đọc sách nào đó. Cử nhân năm sáu chục tuổi cũng bằng lòng sang đây. Người trẻ tuổi có kẻ nào không nguyện ý đeo dính bên cạnh vương phủ, chớ nói chi là Tân gia đó. Danh tiếng người này ta cũng có nghe qua. Lại nói tiếp nữa, buổi tối đó gần hai trăm thích khách, nếu là người vương phủ phái ra, tiêu tốn này thật khó lường, ta nhất định nhìn thấy được khoản bạc này. Nhưng mấy tháng nay không có khoản mục nào tiêu xài quá lớn.
- Đúng, đúng. Vương gia chúng ta còn bị Trắc phi xúi giục cả ngày dâng sớ khóc lóc kể lể, xin triều đình làm chủ, trừng phạt gia chủ các ngươi bên kia. Ngươi không biết người có bao nhiêu người chết có quen biết với nội ngoại viện, bao nhiều người hận nhà các ngươi.
- Lời dễ nghe chúng ta cũng không muốn nói, chỉ mong một chuyện. Ta bên đây nếu như xảy ra chuyện bất trắc hoặc bị bắt, ngươi đem hai bà vợ của ta đến Từ Châu, cũng coi như ta đã không phụ lòng các nàng.
Ngay khi quan quân bắc tiến xuôi nam, trong phủ Lộ Vương cũng xảy ra chút chuyện, có tin đồn nói không thấy một cung nữ, cũng có tin nói cung nữ này nhảy xuống giết tự sát, nhưng không vớt được thi thể. Lúc có thái giam đi ra ngoài uống rượu tám chuyện, nói cung nữ này có con, một đám vương Phi muốn tra xét, người lại không thấy, không khéo là cùng người nào đó ở ngoại viện thông dâm với nhau, vốn lẽ sau khi bị bắt sẽ xử phạt nghiêm khắc, chưa từng nghĩ rằng cung nữ này lại trốn thoát, đây chính là một vụ bê bối, trên dưới đều ngậm miệng không nói gì, không được phép truyền ra ngoài.