Ở trong phòng trực gác của Ty Lễ Giám, đám hoạn quan cốt lỗi nhất ở trong cung bận rộn luôn tay luôn chân, bọn họ mới là đầu não chân chính của Đại Minh. Vốn dĩ cốt lõi phòng trực này là Thái giám Chưởng ấn của Ty Lễ Giám ngồi ở ghế đầu, nhưng hiện nay mọi người đều biết, người đứng đầu của Ty Lễ Giám hiện nay hay nói là người đứng đầu của cả triều đình, lại đang ở phòng bên cạnh, mặc dù là Thái giám Chưởng ấn Ty Lễ Giám Vương Thể Càn, gặp chuyện đại sự, cũng phải chủ động qua bên đó xin chỉ thị.
Phòng bên kia chính là phòng trực của Đề đốc Thái giám Ty Lễ Giám Ngụy Trung Hiền, lão nhân gia ông ta không biết chữ, cho nên không muốn ở nơi toàn chữ nghĩa bút mực.
- Tin tức của Thôi thái giám bên Phượng Dương đưa đến, Quách Thượng Hữu Tuần phủ Phượng Dương ban đầu nghĩ xằng bậy, sau lại tham công xuất binh đi, kết quả bị phản loạn đánh lén đánh bại, cũng may kẻ địch chỉ cắt đứt Vận Hà, không có làm ra thêm chuyện gì.
- Người bên Sơn Đông cũng đã báo tin đến, quả thật là đại bại. Nghe nói loạn dân ở Từ Châu còn nương tay, bằng không Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm sẽ bại càng thảm hại hơn.
- Binh mã Bảo Định và binh mã Sơn Đông cũng không cản trở hiềm khích, liên thủ với nhau coi như tốt, ở Tế Ninh Châu tuy rằng bởi vì chậm trễ chút thì giờ, nhưng không làm xấu đến đại cục.
- Dương tổng binh Sơn Đông báo lại kỹ càng, cũng đến Ngự Mã Giám bên kia mời người biết binh pháp đến xem, Lỗ tổng binh Bảo Định lần này dụng binh không có gì sơ hở, đúng quy củ, loạn dân phản loạn cũng là đường đường chính chính giao chiến. Mấy người cai quản binh mã bên Ngự Mã Giám đều nói, phản loạn nghiêm chỉnh như núi chỉ sợ là báo giả, nhưng Sơn Đông và trấn Bảo Định đều cắn răng cam đoan, không giống như bịa đặt lý do.
- Loạn dân Từ Châu đã lui về Từ Châu rồi, không bắt giết tù binh, cũng không cắt đi thủ cấp, thậm chí còn giúp thu dọn.
- Từ Châu và các nơi hiện tại cũng không báo tin tức gì, cũng không có ai nói loạn dân mưu nghịch tạo phản.
- Tấu sớ của Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu, còn báo tin cho công công ngài, bên trên đều nói muốn chiêu an, không cần hưng thương động võ.
Ngụy Trung Hiền đứng ở trước một cái bàn, vài người ăn mặc giống thợ thủ công đang bày trí đồ gỗ. Mấy món thủ công bằng gỗ này đều vô cùng tinh xảo, rõ ràng là hình thù một tòa cung điện. Ngụy Trung Hiền nhìn chằm chằm món đồ gỗ, mà vài tên hoạn quan mặc áo bào xanh và bào tím bên cạnh đang không ngừng đọc tấu chương và tin tức.
Ngụy Trung Hiền kiên nhẫn ôn hòa nói.- Ngươi làm món đồ gỗ này quá tinh tế rồi, đây đâu còn có chỗ trống cho vạn tuế gia động thủ, còn có gì thú vị. Các ngươi phải làm thô lậu một chút, hoặc ở trên đồ gỗ này buộc dây mực vòng quanh, để đích thân vạn tuế gia làm, các ngươi hiểu ý ta rồi chứ?
Mấy người ăn mặc giống thợ thủ công này kinh sợ đáp ứng, Ngụy Trung Hiền khoát tay, ra hiệu bọn họ rời đi, còn cố ý khích lệ thêm một câu.- Làm cho tốt, vinh hoa phú quý của các ngươi đều ở chỗ này đấy.
Đợi đám thợ thủ công rời đi, Ngụy Trung Hiền lại chắp tay sau lưng xoay người lại. Ông ta thân hình cao lớn, bởi vì không phải là nhập cung từ nhỏ nên đặc thù hoạn quan của Ngụy Trung Hiền cũng không đậm. Ông ta nhìn vài vị hoạn quan kính cẩn khom người, chau mày, không có một tí xiu ôn hòa và kiên nhẫn mới ban nãy.
Thắt lưng của vài vị hoạn quan càng hóp xuống, Ngụy Trung Hiền lạnh giọng nói.
- Tin tức các nơi báo lên chỉ như này thôi sao? Ý nghĩa các ngươi đọc ta nghe cũng hiểu rồi, chính là quan quân đánh không lại được loạn dân, nhưng loạn dân này vẫn biết đúng chừng mực, phải không?
- Vâng, trước đó theo chỉ bảo của công công, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ đều phái người theo dõi các nơi, bọn họ cũng xác nhận mấy tin tức này thật sự không lầm, không ai dám lười biếng.
Ngụy Trung Hiền khinh thường nói câu.- Lười biếng thì loạn côn đánh chết, quất chết vài người thì sẽ thành thật. Sai sử không đặng chỉ chẳng qua là chúng nào có sợ ngươi.
Lại có một gã hoạn quan lật mở sổ sách trên tay, mở miệng nói.- Công công, Ngự Mã Giám và Binh bộ bên kia đều có hồi âm. Hiện nay muốn huy động đại quân tiêu diệt Từ Châu, thì chỉ điều động được biên quân từ Sơn Tây và Thiểm Tây. Bắc Trực Lệ cũng có binh mã điều động được, nhưng tiêu hao quân lương, lương thảo nhất định không ít, ứng phó với Liêu Đông cấp thiết hơn. Vì vậy bọn họ cho rằng chiêu hàng là tốt nhất.
Ngụy Trung Hiền chợt cất cao giọng.- Quân lương nhiều lương thực như vậy vẫn không đủ ứng phó bọn họ, chẳng lẽ quy củ thường lệ của bọn chúng lại tăng sao?
Mọi người nhất tề cúi đầu, không người nào dám mở miệng, Ngụy Trung Hiền ngồi xuống thở phì phì, thanh âm bén nhọn nói.- Các ngươi hiểu hay không hiểu tâm tư của ta. Ta không cam lòng. Đường đường là triều đình, cho dù làm sai chuyện cũng là triều đình của vạn tuế gia, là nơi có uy nghiêm, tại sao lại bị loạn dân Từ Châu làm loạn đến mức không có cách nào ngăn trở, còn muốn cho bọn chúng leo lên đầu. Đi chiêu hàng chiêu an, đây không phải là cầu hòa sao?
Vẫn không có ai tiếp lời, đúng lúc này, Khuông công công của phòng lễ nghi đã tới, hắn đứng ngoài cửa cung kính nói.- Lão tổ tông, hài nhi làm chuyện được sai bảo đã trở về. Khoái mã truyền tin cho Phượng Dương Thôi Văn Thăng và Vương Hữu Sơn kia cùng nhau rời kinh rồi.
Ngụy Trung Hiền khoát tay mất kiên nhẫn, trong phòng vài tên hoạn quan như gặp đại xá, cuống quýt thu thập tấu sớ vân vân rời đi, Khuông công công nhanh chóng tiến vào
- Như thế nào?
- Vương Hữu Sơn chắc là bị dọa sợ rồi, cũng không để ý gì đến việc tôi tới chết mà chỉ vội vàng rời kinh về Từ Châu.
- Con người thế nào?
- Người đọc sách, tiến sĩ tầm thường, cũng chỉ là nhiều tuổi chút. Hai lần phục chức nhiều thêm mấy phần trầm ổn và kiến văn, còn lại đều rất đỗi bình thường.không giống như hạng người có tài thao lược làm nên đại sự, cũng nhìn không ra loại lòng dạ tàn nhẫn gì đó. Lão tổ tông, tuy nhiên nhân vật như vậy lại nuôi dưỡng được một đứa con tốt. Con của y là Vương Triệu Tĩnh, đều phái người đi kinh sư và Nam Kinh bên kia thăm dò rồi, đích thật là hạng người tuấn kiệt.
- Không làm việc cho triều đình, còn gây ra tai họa lớn như vậy không phải tuấn kiệt, mà là tai họa. Đọc sách càng nhiều, gây ra tai họa càng lớn. Ngụy Trung Hiền nói rất không khách khí, Tiểu Khuông cười cười gật đầu.
Cho đến lúc này, Ngụy Trung Hiền mới thả lỏng được một chút, thở ra một hơi ngồi trên ghế hỏi.- Liêu Trấn bên kia vẫn là tên Lưu Vân Bằng không làm nên đại sự kia đang theo dõi, ngươi gần đây mới tiếp nhận, ngươi nghĩ như thế nào?
- Lão tổ tông, bên kia sợ là gặp phải phiền phức, tính tình Kinh lược Hùng Đình Bật tuy kiêu căng, nhưng cũng là kẻ có bản lĩnh đấy, bằng không lần này cũng sẽ không bắt đầu dùng lại. Nhưng Vương Hóa Trinh mới nhậm chức tuần phủ kia tính tình cứng cỏi thô bạo. Hơn nữa Hùng kinh lược muốn thủ, Vương tuần phủ lại muốn chiến, vẫn còn đang cãi cọ. Điều này vốn đã phiền toái, hiềm rằng Binh bộ Thượng thư Trương Hạc Minh bên kia và không ít đại thần trong triều, đều đứng về phía Vương Hóa Trinh, đè ép Hùng Đình Bật. Trên dưới không ai nhường ai, ai cũng làm theo điều mình cho là đúng, chắc chắn sẽ gây ra sai sót.
Nét mặt của Ngụy Trang Hiền lại âm trầm xuống, vỗ nhẹ xuống bàn nói.- Nói như vậy các lộ binh mã vẫn không điều động được. Còn phải trù bị.
Khuông công công gật đầu trầm mặc, Ngụy Trung Hiền không nói gì hồi lâu, cuối cùng chỉ buồn bực nói.- Thật sự không cam lòng.
Tin Quách Thượng Hữu tuần phủ Phượng Dương thượng tấu thỉnh cầu chiêu an loạn dân Từ Châu không hề được giữ bí mật. Thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang, Dương Châu và những nơi khác rất nhanh đã biết được, binh mã Bảo Định bình định loạn dân Từ Châu thảm bại ở Sơn Đông, tin tức này cũng rất nhanh đã truyền khắp chốn Giang Bắc Nam Trực Lệ.
Điều này làm cho bọn thương gia giàu có đều có chút không biết theo ai, không biết làm thế nào, chỉ vỏn vẹn một vùng Từ Châu, chẳng nhẽ cứ như vậy mà đánh vào mặt triều đình, triều đình liệu có phái các lộ binh mã đến tiêu diệt, đánh lớn một trận.
Nhưng văn sĩ Nam Trực Lệ tụ họp, cũng có một số người vai vế lớn và một vài kẻ sĩ có suy nghĩ thấu triệt trong các đại gia tộc, hoặc là nói quan kinh thành từ quan ở nhà, cũng có vài mưu sĩ, phụ tá có chút tinh thông tình thế, những người này đều đưa ra một câu nói chung, chính là sẽ không đánh tiếp nữa, chỉ chiêu hàng thôi.
Thái độ của loạn dân Từ Châu rất hợp tình, làm cho quần thần và triều đình có bậc thang để xuống, hơn nữa tào vận đúng là chuyện khẩn yếu đệ nhất thiên hạ. Không biết bao nhiêu quan chức cường hào phát tài nhờ đấy, ai làm trễ nải chuyện phát tài của họ, thì cho dù là quan quyền to lớn cũng không đảm đương nổi cái oán hận này. Hơn nữa kinh thành lương thực không đủ, lòng người dao động, tội danh này khiến rất nhiều người rơi đài. Cho nên tào vận này nhất định phải khôi phục lại, dễ ăn nói với từ trên xuống dưới.
Mọi mặt, một chốn đều cho ra lời cuối cùng này. Chợ muối và chợ búa ở Từ Châu đã đóng cửa thật lâu rồi nay lại im lìm thầm lặng khai trương lại. Tuy nhiên người các gia phái trở lại quả thật rất ít, hàng hóa tích trữ cũng không nhiều, thế nhưng không ngừng chở tới đây, cũng không muốn có tai họa xảy ra ngay chỗ này. Hơn nữa bọn họ ở Từ Châu cũng nhìn thấy, dù là Triệu Tự Doanh không tạo phản, nhưng trên xuống dưới đều canh phòng nghiêm ngặt, thái độ như vậy cũng làm cho người khác không cách nào lơ là được.
Chuyện buôn bán ở chợ lớn Thanh Giang đã khôi phục lại được, phàm là bọn thương nhân giàu có không liên lụy đến tào lương, tổn thất ngăn sông lần này cũng không lớn, hoặc giả nói vốn dĩ cũng không tổn thất gì. Sau khi mọi người dùng đội thuyền mành của Dư gia, thì giờ mất mát trên tào vận thông qua hải vận bù trở lại, thậm chí còn hơi nhanh nữa.