Mà bên Liêu Trấn, Kinh lược Hùng Đình Bật và tuần phủ Vương Hóa tranh cãi không dứt, sau đó hai người còn liên lụy đến mấy vị lão đại trên triều đình tranh đấu gay gắt, bất kỳ chuyện gì cũng không đưa ra được chủ ý rõ ràng. Tình hình như vậy, không cần có lòng dạ muốn biết quá rõ cũng biết được một chuyện, chỉ cần Nữ Chân Kiến Châu động thủ, Đại Minh nhất định phải thua lớn, đến lúc đó lại phải tích chứa binh mã đối phó.
Một nam một bắc này áp bức loạn cục, ai còn bận tâm đến Từ Châu, lại nói Từ Châu cũng không có tạo phản, cũng không xua đuổi quan phủ và quân trú đóng, so với ngày thường cũng không có gì khác biệt, vậy khẳng định cũng không ra tay đánh nhau to rồi, cục diện mù mờ không rõ như vậy sẽ duy trì rất lâu dài.
Hơn nữa đến giữa tháng mười một, tin tức truyền đi đủ xa, đủ cho nhiều người biết đến, rất nhiều người cũng quan sát đoán chừng ra được kết cuộc, Từ Châu sẽ càng náo nhiệt hơn.
Không giống với những tặc đồ vong mạng kéo đến đây để tìm vận may trước đó, hiện giờ võ phu đến đây là những người có bản lĩnh thực sự, binh tướng các nơi bỏ trốn, con cháu tập võ của các thổ hào khắp chốn, hạng người có dã tâm của trong chốn giang hồ lục lâm, còn có hảo hán từ Mông Cổ thảo nguyên đến giúp bán mạng, thậm chí còn có đệ tử Thiếu Lâm Hà Nam, đều muốn đến đây xem thử, cầu cơ hội xuất thân, dòm thử có đem lại phú quý cho mai sau hay không.
Ngoài những giang hồ lang bạt vẫn đến rồi đi, còn có một loạt võ phu này đến khiến cho trên dưới Triệu Tự Doanh có chút căng thẳng. Bọn người này đều có bản lĩnh, bình thường cũng biết cách bình tĩnh, sẽ không dễ dàng gây rối, nhưng một khi đã động thủ thì phải có người chết, hơn nữa đám người này nếu đánh trống làm loạn, thì nơi bị làm loạn cũng khó mà đề phòng được.
Để đối phó với cục diện đột nhiên xảy ra, ngoài đội nhân mã, Triệu Tự Doanh phái riêng bốn liên thay nhau đóng giữ, đoàn luyện và tuần đinh cũng đều là trận địa sẵn sàng đón địch.
Nhưng lúc này, cho dù là đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành, ai nấy cũng hai mắt sáng lên. Bên trong những người đến sau này, hạng người đáng dùng, dùng được thật quá nhiều. Đương nhiên, lúc nào hai mắt cũng phải sáng lên theo dõi chặt chẽ, xem thử bên trong có thám tử hay gian tế hay không. Thú vị chính là nha môn tri châu Từ Châu cũng mướn dùng mười mấy người trong đó, nhưng những người này quy về dưới danh nghĩa Triệu Thập Nhất, chứ không phải là Tri châu thuê.
Trước sau ngày mười sáu tháng mười một, Binh bộ có công văn đến Từ Châu, nói Thủ bị hai nơi Tiêu Huyện và Đãng Sơn hủy bỏ chức tước vốn có, khôi phục nguyên trạng.
Điều này cũng không nói được là triều dình khiêu khích hay lật lọng. Trong cục diện này, không có lý nào để cho nơi khác dắt mũi, lại còn để cho trưởng bối của loạn dân nắm quan quân trên đất đó. Mặc dù nói Thủ bị hai huyện không có hữu dụng gì, nhưng treo tên trong danh sách này ở nơi đó rất khó coi. Lúc hai bên đàm phán không nhắc đến chuyện này, dứt khoát sửa lại, vì điều này, Tổng đốc tào vận Thái giám Thôi Văn Thăng thậm chí còn viết phong thư đưa sang để giải thích.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ cũng không quá để ý đến điều này, dù sao quan binh hai bên chỗ này là đoàn luyện nhà mình, quản sự cũng là liên trưởng nhà mình.
Chân chính làm chấn động không phải tin tức này, thậm chí còn chẳng mấy người để tâm. Tin tức làm chấn động thực sự là Từ Châu muốn làm một cuộc đại hội tỷ võ. Lần tỷ võ này người giành lấy được khôi nguyên sẽ có được danh hiệu là thiên hạ đệ nhất anh hùng. Văn không có đệ nhất, võ không có đệ nhị, người tranh cường háo thắng không biết có bao nhiêu, bình thường xếp ra thứ bậc chẳng qua là dựa vào truyền miệng, dựa vào gia thế và kẻ xúi giục sau lưng, nhưng lần này cho cơ hội từng người đối mặt nhau để đọ sức, thực sự làm cho người ta hung phấn.
Không cần nói đến những võ phu ở Từ Châu, người không có lòng dạ tranh giành giàu sang ở vùng đất bên ngoài cũng chạy đến đây, ngoài ra, còn có một số đông những người giàu sang nhàn hạ muốn đến xem náo nhiệt, cũng đều đến đây dò hỏi.
- Lần này ai đoạt được danh hiệu đệ nhất, đại ca sẽ tặng thanh bảo đao chém sắt như bùn, còn sẽ tặng một con bảo mã một ngày chạy nghìn dặm. Lúc nói lời này, Lưu Dũng vẻ mặt xấu hổ, thần sắc của mọi người trong phòng cũng rất cổ quái.
Triệu Tiến dở khóc dở cười nói.
- Có phải là xem hí kịch đọc sách nhiều quá không? Bây giờ người nhiều như vậy cũng đủ phiền rồi, còn muốn cử hành đại hội tỷ võ gì chứ, đầu óc ta hỏng rồi hay sao?
Sắc mặt Lưu Dũng chuyển từ xấu hổ sang hổ thẹn, đứng lên khom người nói.- Đại ca, tiểu đệ vẫn chưa điều tra được tin tức từ đâu truyền ra, đột nhiên ai ai cũng nói.
Cát Hương cười khì khì nói.- Nếu thực sự muốn tỷ võ, đại ca nhị ca các huynh nhất định là đệ nhất đệ nhị, vậy làm gì còn đến lượt người khác động thủ.
- Có phải đệ rất muốn đi tỷ thí? Triệu Tiến hỏi một câu, Cát Hương vừa định giải thích, nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Triệu Tiến không phải nghiêm khắc, lập tức lại nhẹ nhõm.
Triệu Tiến cười khổ nói.- Không nói đến đệ, huynh cũng có chút động lòng. Tỷ võ đánh lôi đài, ở dưới có bao nhiêu người xem, quả thật là thú vị.
Mấy người trong phòng cũng cười ồ, đều là những người trẻ tuổi luyện võ, đối với việc tỷ võ đoạt khôi sao lại không động lòng, lên đài tỷ thí là một chuyện, ở dưới xem cũng đủ vui rồi.
Trần Thăng gật đầu rồi lại lắc đầu luôn, giọng buồn bực nói.- Lên đài tỷ thí cũng chưa chắc thắng mấy trận. Chúng ta luyện đều là bản lĩnh trên chiến trường, trên lôi đài đó là giàng hồ tỷ đấu. Không gặp sống chết chúng ta chưa chắc chiếm được lợi thế, gặp được sống chết cần gì phải giằng co ở bên trên đó.
Nghe ra ý câu nói này, Trần Thăng có chút động lòng, bản tính chinh chắn của y có được như vậy thực sự là hiếm có.
Triệu Tiến xua xua tay, ra hiệu mọi người yên tĩnh, nói.- Đại hội tỷ võ này nhất định là không làm. Nhưng tin tức này làm sao xuất hiện nhất định là phải tra xét kĩ. Hẳn là có người muốn chúng ta bên này ngày càng loạn để đục nước béo cò. Hay chính là một đám người nhàn rỗi bàn tán rồi truyền đi những việc vô vị này.
Lưu Dũng và Như Huệ nhìn nhau, đều gật đầu cho là phải. Vốn trước kia Vân Sơn Hành là chỗ làm ăn và quản lý, cái chức tổng quản của Như Huệ cũng là danh xứng với thực. Bây giờ Vâ Sơn Hành cũng phải gánh vác thêm việc giám sát và dò la tin tức, càng ngày càng giống đội Nội Vệ rồi.
Nói xong, Triệu Tiến lại hỏi Lưu Dũng.- Lai lịch của Tân Khải Thao đã thăm dò rõ ràng chưa?
Nhắc đến cái tên này, trong phòng yên tĩnh hơn nhiều mọi người đều nhìn hướng Lưu Dũng, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ phá lệ để ý, Lưu Dũng gật đầu nói.- Tin tức là Mã Lục hỏi thăm đưa trở về tối qua vừa đến bên này. Tên Tân Khải Thao xuất thân trong gia đình quan lại. Ông cố từng làm Tri huyện ở Thiểm Tây, ông nội làm Tri phủ ở Sơn Tây, phụ thân là Lang trung ở Doanh Thiện Ty của Công bộ, năm kia đã cáo quan về quê. Tên Tân Khải Thao đỗ cử nhân vào ở phủ Khai Phong năm Vạn Lịch bốn mươi bốn, lúc đó hai mươi sáu tuổi. Năm bốn mươi bảy Vạn lịch vào kinh thi nhưng không đỗ, vẫn lui tới giữa kinh thành và phủ Khai Phong.
Triệu Tiến cười nói một câu.- Cũng là đỗ cử nhân cùng năm với Triệu Tĩnh. Vương Triệu Tĩnh cũng mỉm cười gật đầu.
Từ thời có Đại Minh, xem trọng cùng năm chính là cùng tỉnh, cùng đỗ cử nhân một kỳ, hoặc là cùng đỗ tiến sĩ tại kinh thành, đó mới có giá trị kết giao lẫn nhau. Vì khảo hạch và thăng chức quan viên kinh thành có một khuôn phép rất trọng yếu, chính là phải hỏi qua ý của các quan viên cùng tỉnh, mặc dù hoang đường, nhưng là khuôn phép, mọi người chỉ đành kết bè kết đảng.
Nhưng cùng trúng cử Hà Nam và Nam Trực Lệ, hai bên cũng chỉ là lúc đó tình cờ gặp nhau, chào hỏi xã giao mà thôi, không có giao tình gì khác.
- Tân gia này năm đó đeo bám đến được cửa nhà Trịnh quý phi, điều này cũng được Mã Xung Hạo xác nhận. Nhưng Tân Khải Thao cũng có bản lĩnh thực sự. Ở phủ Khai Phong cũng có danh tiếng rất vang dội, được xưng là văn võ song toàn, thư kiếm song tuyệt, khảo quan thi Hương còn có ý định chèn ép, kết quả vẫn để y đỗ. Nhưng sau khi Trịnh gia lụn bại, y cũng khó mà lên được nữa, hai năm nay tốn không ít tiền, nhưng bên trên vẫn chưa có êm xuôi. Xem chừng về sau muốn đỗ tiến sĩ e rằng không có khả năng
Vương Triệu Tĩnh thở dài, mặt có chút cảm thán. Cảnh ngộ của người này với y thật giống nhau, trong lòng có chút ưu tư cũng không lạ. Một cánh cửa Trịnh thị Tân gia đó dựa vào đổ ngã rồi, mà Vương gia thì bè đảng trong triều tan rã, con đường làm quan của trưởng bối không cách nào tiến thêm, liên lụy đến vãn bối cũng không có cách nào đề tên bảng vàng.
"Không ít nhà muốn kết thân với nhà họ Tân, ở phủ Khai Phong nhà họ cũng được coi là nhà quyền quý. Nhưng chí hướng của tên Tân Khải Thao này rất lớn, thường nói phải làm rạng rỡ tổ tông mới thành thân.
Nói xong mấy câu này Lưu Dũng ngẩng đầu lên nhìn, sau đó lại nói tiếp.- Sau khi biết được tin tức này, tiểu đệ tìm Mã Xung Hạo nói chuyện. Mã Xung Hạo nói bên trong thành Khai Phong dòng dõi quyền quý nhiều, chỉ vỏn vẹn một cử nhân cũng không quá kiêu căng. Nhà họ Tân bốn đời làm quan, hai đời trước đều là tiến sĩ. Tên Tân Khải Thao này cũng cố chấp lấy công danh tiến sĩ bị thất bại oán giận cũng không kỳ lạ. Song một cử nhân xuất thân nhà quyền quý bằng lòng đến chỗ Từ Châu chúng ta vẫn là có chút cổ quái.