Tuy nhiên đột phá chế tạo hỏa pháo lần này, cũng là vì có xe ngựa Vu Sơn này cải thiện gia cố, sau khi vài người hợp lại bàn tính, lấy khung sườn xe ngựa sang dùng làm giá pháo của hỏa pháo.
Xưởng rèn vũ khí của Triệu Tự Doanh ở trong một nơi điền trang, nơi này vốn ban đầu là thôn trang Vân Sơn Tự, nơi này cách Hà Gia Trang rất xa.
Đường đi cưỡi ngựa cũng hết nửa canh giờ, bên này lúc nào cũng có ba liên gia đinh và đoàn luyện gấp hai gia đinh trú đóng, lại thêm cả đội nhân mã thay phiên tuần tra trực gác bên ngoài. Thôn trại xung quanh xưởng rèn này cũng đã dời đi, cho nên sẽ không xuất hiện người ngoài, hoặc nếu có người ngoài cũng ngay lập tức bắt giữ.
Nơi thử nghiệm hỏa pháo là trên trường bắn, nơi này là một mảnh đất trống trải bằng phẳng, từ hướng bắn nhìn sang, cách mỗi trăm bước lại thấy đánh dấu khoảng cách.
- Đây là hỏa pháo của các ngươi sau khi đã cải tiến sao? Triệu Tiến sở dĩ hỏi câu này bởi vì hỏa pháo sau khi cải tiến cùng bản vẽ của hắn lúc đầu rất khác nhau.
Thân pháo thì không có gì khác lạ, thoạt nhìn so với hảo pháo lấy được từ quan quân thì tỉ mỉ hơn rất nhiều, nhưng giá pháo và xe chở pháo lại không giống với bản vẽ mà Triệu Tiến đưa cho bọn thợ rèn, bản vẽ kia còn đưa cho bọn người Tây Dương xem qua, còn có cả bọn thợ rèn của Từ gia, nhưng cái trước mắt này rõ ràng không phải cái loại kia.
Càng giống như là xe ngựa thu nhỏ, thân xe và bánh xe đều nhỏ và ngắn đi chút đỉnh, hay phải nói là hình thù cái giá loại đặt ổ lửa của Vu thợ rèn kia dùng luôn vào nơi này, hỏa pháo thì đặt trên cái ván xe.
- Pháo này bắn ra được đạn pháo nặng bao nhiêu? Triệu Tiến tuy rằng biết không ít các loại hỏa pháo, nhưng tay nghề đúc pháo dùng chất liệu khác biệt, hình dạng lớn nhỏ tạo ra đều rất đỗi kinh ngạc. Hắn biết rằng đây là làm sai rồi.
- Một cân mười mấy lạng, thiếu chút nữa là hai cân. Sau khi có thợ rèn Vu Sơn, rất nhiều lời cần phải có thông dịch mới thuật lại được đều đã hiểu được ngay.
Mười sáu lạng một cân, qua nhiều năm như vậy nhưng Triệu Tiến vẫn không thay đổi được thói quen, hắn ngẩn người, vị thợ rèn Vu Sơn kia lại tiếp tục nói.- Mấy sư phụ người Phiên này nói đây là ba cân, có khả năng là cách dùng của phương tây.
Nghe vậy, Triệu Tiến không nhịn được cười, đến đây mới rõ ràng, đây hẳn là đơn vị đo lường của nước ngoài, tuy nhiên bên Âu Châu thời đại này là dùng loại đơn vị này sao? Hay đây là ngôn ngữ của nước Pháp hoặc là đơn vị của nước nào đó.
- Điều chỉnh được góc bắn không? Triệu Tiến mở miệng hỏi, trên mặt thợ rèn Vu Sơn có chút mù mờ, Triệu Tiến cười, lập tức sửa lại.- Thay đổi đánh xa và đánh gần được không?
Vu Sơn liên tục gật đầu, nói.- Được chứ! Được chứ! Lần này tới chính là muốn mời Tiến gia xem cái này.
Bên cạnh, Lão Mạch người Thổ Lỗ Sĩ kia luôn nhìn vào khẩu hỏa pháo, mà Lộ Dịch kia thì nhìn chằm chằm Triệu Tiến, nghe được lời của Vu Sơn, vội vàng tiến lên nói xen vào.- Mời Tiến gia xem bên này.
Khẩu âm quan thoại của Lộ Dịch vẫn rất cổ quái, nhưng miễn cưỡng vẫn nghe hiểu được, so với lúc trước cũng lưu loát hơn nhiều, gã ân cần dẫn Triệu Tiến tới đằng trước họng pháo, Triệu Tiến đi theo, còn đám cận vệ thì đuổi mọi người đang vây xung quanh hỏa pháo ra xa, còn có người giơ tay tới chỗ châm ngòi pháo sờ thử.
- Tiến gia xem này.
Triệu Tiến chú ý tới thân pháo được cố định ở bên trong lỗ khảm, giữa lỗ khảm và giá xe có đinh gỗ khảm ở nơi đó tạo thành một mặt phẳng nghiêng, ở bên dưới giá pháo còn tán vào vài cái đinh gỗ hình tam giác bề mặt nghiêng.
Nhìn đến đây, Triệu Tiến đã nhận ra là cải tiến cái gì rồi, mấy người Tây Dương này rốt cuộc là xem nhiều, gặp nhiều cho nên đi đúng hướng, cũng tạo ra thứ đúng.
- Tiến gia chưa hiểu lắm, đợi chúng tiểu nhân bắn thử trước cho ngài xem rồi nói sau. Lộ Dịch cười nói, Triệu Tiến cười gật đầu, đi né sang một bên. Lòng dạ của Lộ Dịch hắn hiểu được. Cảm giác có nguy cơ của người Tây Dương này đang từng chút một tăng mạnh, sau khi Lão Mạch kia tới gã cũng tích cực hơn, về sau lại có thêm cả Vu Sơn gia nhập, gã lại phải tích cực lên chút nữa.
Tiểu tiết điều chỉnh tầm bắn này, sau khi Triệu Tiến nhìn thấy vật thật mới nghĩ đến. Nhưng Triệu Tiến cũng biết, vị Lộ Dịch này này đã sớm biết cái này, chỉ cần gã từng trải qua chiến trường, cầm xách qua hỏa pháo sẽ không lẽ nào không biết. Sở dĩ tới bây giờ mới lấy ra có lẽ chính là cảm giác có nguy cơ này bức bách.
Triệu Tiến né sang bên, mấy người Lô Dịch bắt đầu nhét pháo vào nòng, ba người Tây Dương tay chân đều lưu loát thành thạo, chỉ có Vu Sơn là bộ dạng có chút dáng vẻ chưa hề nhúng tay vào.
Nhét đạn pháo vào xong, theo sự giám sát của thân vệ, vài người nhấc lò than tới, sửa soạn châm lửa nã pháo.
Tiếng vang lớn như sấm dậy, không ít thân vệ theo đó lùi về phía sau vài bước, có một số người trên mặt còn lộ ra sợ hãi, cảnh tượng này đều bị Triệu Tiến thu hết vào mắt. Hắn biết rằng các thân vệ hộ vệ mình đều là những người tinh anh được tuyển chọn, lòng trung thành cũng không có vấn đề, vì bảo hộ mình không màng sống chết của bản thân. Nhưng những người sợ hãi lui về sau này đều là lần đầu tiên trải qua tiếng pháo nổ vang, kinh hồn táng đảm là khó tránh khỏi. Thân vệ khá hơn đã từng trải qua điều này thì điềm tĩnh rất nhiều.
Triệu Tiến lầm bầm nói.- Phải cho bọn gia đinh nghe thử tiếng pháo, trải qua chuyện này. Bằng không khi ra chiến trường vừa nghe thấy tiếng pháo nã vang đã sụp đổ mất.
Một quả pháo bắn ra, nhìn thấy bụi tung mù mịt ở đằng xa, đó chính là nơi đạn pháo rơi xuống, Triệu Tiến híp mắt nhìn, có chút kinh ngạc, nói.
- So với lần trước có vẻ bắn xa hơn.
Không đợi thợ rèn Vu Sơn lên tiếng, Lộ Dịch đã cướp lời, nói.- Đây đều là công lao của Lão Mạch, hỏa pháo rèn đúc trước kia bởi vì lo lắng sẽ bị nổ nòng, cho nên không cách nào nhét vào quá nhiều thuốc súng, nhưng Lão Mạch đã cải tiến cách rèn đúc. Là đào hầm trên mặt đất để đặt khuôn đúc, dựng thẳng lên để đúc pháo. Đồng nấu chảy tầng từng một rót xuống, ép tới mức bên dưới cứng chắc. Cho nên pháo này nhét được nhiều thuốc súng.
So với Lão Mạch chỉ biết đánh bạc uống rượu, cùng với Vu Sơn vừa mới rời khỏi lò rèn làm quản sự, thì Lộ Dịch từng trải lão luyện phải hiểu rõ hơn rất nhiều.
Ở Từ Châu càng lâu, Lộ Dịch càng hiểu rõ được tình hình ở đây. Gã nhìn đã hiểu, đối với việc chế tạo hỏa khí cùng với tay nghề bên trong đó, mấy thứ bản thân gã biết sẽ càng ngày càng bị giảm giá trị. Mặc dù Lão Mạch mới tới hiểu được không nhiều lắm, nhưng đã biết rất nhiều tiểu tiết mà mình không biết. Lại thêm người bản xứ Vu Sơn này càng là biết suy một ra ba. Chỉ cần lãnh chúa ở Từ Châu này bỏ tiền truy tìm như thế, nhất định tìm được thợ rèn và sư phụ hiểu việc chân chính, đến lúc đó bản thân mình liền trở thành vô dụng rồi.
Đối với Lộ Dịch mà nói, Đại Minh này vốn dĩ là nằm ngoài kế hoạch, nếu không phải gặp tai nạn chết tiệt trên biển nọ, gã vốn dĩ sẽ không tới Từ Châu, nhưng sau khi tới đây gã lại nhận thấy cơ hội.
Từ Châu Âu đến Châu Á, từ phương tây đến phương đông, mấy vạn dặm đường, qua mười mấy quốc gia. Lộ Dịch kiến văn rộng rãi, lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Tiến đã nhận ra Triệu Tiến là loại quý tộc có quyền lực, có đất phong, thống lĩnh một đội quân chính quy tầm vóc không nhỏ, với lực lượng như vậy ở Châu Âu ít nhất cũng là Bá Tước, thậm chí xứng tới chức vị Công Tước. Thế nên lúc mới bắt đầu không lâu, Lộ Dịch và tên người hầu còn cho là "Bảo Chính" là tên gọi đại quý tộc trong tiếng Hán.
Ngay sau khi biết đội ngũ thoạt nhìn khí thế lẫm liệt kia giống với đội quân tinh nhuệ của các nước Châu Âu, không phải đội ngũ chính quy, mà đều là tư binh của Triệu Tiến, thì Lộ Dịch đến từ nước Pháp lại tưởng tượng Triệu Tiến thành tiểu vương của Ấn Độ, thậm chí là vị Tra Lý (Charles) lớn mật năm nào đó ở nước Pháp, xưng vương chiếm cứ một phương, hoặc là quân phiệt mưu cầu mở rộng quyền lực lớn hơn nữa. Nhưng sau khi không ngừng học hỏi, nhận thức này lại bị đẩy ngã.
Khẩu âm khi nói tiếng phổ thông của Lộ Dịch rất quái lạ, dùng từ cũng thường xuyên làm trò cười, nhưng người nghe gã nói chuyện thường thường sực nhớ một chuyện đó chính là gã mới chỉ học có mấy tháng mà thôi. Đám tiểu nhị Thát tử mà Vương Tự Dương mang tới kia đã ở đây hơn một năm mà khi nói quan thoại vẫn rất ấp úng. Còn Lộ Dịch này đã xem như là lưu loát rồi. Cho dù ở Châu Âu cũng rất ít người được thừa hưởng quỹ đạo giáo dục như Lộ Dịch. Gã biết học tập, hơn nữa còn biết cách học, những kim loại hiếm vàng lóe sáng, bạc lập lòe đó đã cho gã động lực vô tận, khiến gã phải hiểu rõ Triệu Tiến như cơn đói cơn khát, hiểu rõ Từ Châu, hiểu rõ Đại Minh, mở rộng hiểu biết. Sau đó thông dịch đó lại có được chỉ bảo, Lộ Dịch hỏi cái gì đều phải trả lời.
Ngay sau khi hiểu rõ sơ qua tình hình của Đại Minh và cục diện của Triệu Tự Doanh, tim Lộ Dịch rất là nguội lạnh, hóa ra đây không phải cái gì quý tộc hay tiểu vương, rõ rành rành chỉ là cường đạo chiếm cứ địa bàn ở Từ Châu, còn quân đội chính quy Đại Minh có cả trăm vạn, làm người ta kinh sợ, hiện tại vẫn chưa ra tay, chỉ sợ nếu hoàng đế nghiêm túc, như vậy Từ Châu cũng sẽ bị tiêu diệt.
1198: Thử pháo (Thượng)
1198: Thử pháo (Thượng)
Lúc đầu cứ tưởng rằng mình là thượng khách của vương tử phương đông, lại không ngờ rằng mình thành nô lệ của bọn cường đạo. Tuy nhiên xem dáng vẻ của Từ Châu này, rõ ràng là lãnh thổ tự trị phồn vinh nghiêm cẩn, nhìn thế nào cũng không giống hang ổ của bọn cường đạo. Hơn nữa lúc thông dịch nói nhưng lời này, loại vẻ mặt oán trách kia gã cũng nhìn thấy rất rõ ràng, trong lòng Lộ Dịch khó tránh khỏi nổi lên hoài nghi. Tuy nhiên, khi tâm tình của thông dịch tốt hơn, cũng sẽ khen Từ Châu không dứt, nhưng kể lể về Từ Châu và Triệu Tiến lại vẫn như cũ, cũng chỉ là nói, kể lể Từ Châu là ổ trộm cướp, cũng không phải nói xấu sau lưng cho hả giận.
Là trộm cướp thì sao? Dù sao bọn chúng cho mình vàng bạc thật sự, hơn nữa Từ Châu so với tất cả những nơi gã đi qua sạch sẽ, chỉnh chu hơn, trị an cũng tốt. Đừng nói trộm cướp, ngay cả quốc vương và các quý tộc phương đông và phương tây cũng không có có đòi hỏi làm sạch lãnh địa. Dù Triệu Tiến có thân phận gì hiện tại cũng không quan trọng, mấu chốt là giờ hắn là ông chủ của mình, còn là một ông chủ không tiếc xuất tiền, như vậy là đủ rồi. Hơn nữa phải mau chóng làm việc, hiện tại gã tôi tớ Hi Nhĩ Đa đã đã được hoan nghênh hơn gã rất nhiều.
Lần bắc tiến nghênh chiến quan quân đó, Lộ Dịch đi theo Triệu Tự Doanh xuất chiến, gã tưởng rằng Đại Minh cũng giống như Từ Châu, phồn vinh, chỉnh chu, sạch sẽ, tốt bụng. Nhưng không ngờ sau khi rời khỏi Từ Châu, liền thấy được cảnh tượng bần cùng, đói khổ. Vùng đất thần kỳ tràn đầy vàng bạc, dưới ngòi bút của Mã Khả Ba La dường như nơi này chỉ có Từ Châu thấp thoáng phù hợp, những nơi khác, những thôn làng như địa ngục giống Châu Âu vậy khác biệt không lớn, thậm chí còn càng khốn cùng hơn.
Sau đó chính là dễ dàng đánh bại quân đội chính quy của Đại Minh, Lộ Dịch ghi lại trong nhật ký của mình: "Đây là lần đầu tiên võ trang đi chơi, sau khi tới chỗ cần tới giành được thắng lợi, sau đó trở về".
Trải qua lần chiến đấu này, Lộ Dịch đột nhiên nhận thức được một điều, mặc kệ Triệu Tiến là thân phận gì, quý tộc, tiểu vương, tù trưởng, hay cường đạo, hắn đều có dã tâm thật lớn. Triệu Tiến còn trẻ như vậy, đã tạo dựng được sự nghiệp lớn như thế, hắn mong muốn làm cái gì, hắn khẳng định muốn mưu đồ càng nhiều hơn nữa, hoặc là hắn vẫn luôn mơ tưởng đến vương miện của Đại Minh.
Lóe lên loại ý nghĩ như vậy làm Lộ Dịch rùng mình, run rẩy, nhưng run rẩy này không phải là sợ hãi, mà là vì hưng phấn. Bản thân gã ở Từ Châu nhiều ngày như vậy, thái độ người xung quanh lúc đầu đối với mình là sợ hãi và nhạo báng, sau đó cũng biến thành quen biết bình thường, còn cho rằng mình là người ngoài đang tin cậy ít hiểu ngôn ngữ ở đây, nên rất nhiều lời đều sẽ không giữ bí mật, có cái gì đều nói hết, gã biết có rất nhiều người cảm thấy ở phương đông này không có ai là đối thủ của Triệu Tiến.
Vốn ban đầu mọi người còn nói, quan phủ Đại Minh nếu như không tập trung gấp mấy lần sức mạnh Triệu Tự Doanh vốn dĩ không khả năng có phần thắng, nhưng trải qua mấy lần chiến đấu ở Sơn Đông, mọi người đều nói cho dù tập trung sức mạnh gấp mười lần cũng đánh không lại vũ lực của Từ Châu, mà ở vào thế cục hiện giờ, Đại Minh vốn dĩ không điều động ra được quá nhiều quân lính.
Quân lính Đại Minh ở Sơn Đông tiếp chiến với Triệu Tự Doanh, nghe nói là quân thường trực bao bọc xung quanh đô thành, trang bị và huấn luyện đều phải vượt qua đội quân bình thường, tướng lĩnh dẫn quân cũng là quan quân nhà nghề từng trải lão luyện. Cho dù đội quân như vậy, ở trước mặt võ trang của Triệu Tiến vẫn không chịu nổi một đòn. Với những gì Lộ Dịch đích thân trải qua những thứ gọi là quân thường trực đó còn thua kém rất xa võ lực của Từ Châu.
Lộ Dịch cũng không cảm thấy có người kể lể khoác lác cánh quân đội Đại Minh đó. Từ phương tây tới phương đông, dân bản xứ ở mỗi nơi chốn vẫn ưa thích quá lời, phóng đại thứ bản thân mình không quen thuộc và không biết, khoe khoang hoặc là đe dọa người ngoài. Còn ở nơi Từ Châu này, từng người Lộ Dịch chạm mặt nói chuyện đều rất giản dị, chưa bao giờ khoác lác hoặc lừa gạt gì.
Nếu đội quân như vậy cũng bị đánh bại, đều là không chịu nổi một đòn như vậy, dã tâm của Triệu Tiến cũng rất có khả năng thành hiện thật, như thế, bản thân gã nhất định phải nắm lấy cơ hội này.
Lộ Dịch biết rằng mình muốn phát tài, muốn trở nên hãnh diện thành người đứng trên người, trước mắt chính là cơ hội tốt nhất thực hiện những điều đó. Muốn kiếm được giành lấy món tiền của thiệt lớn, muốn thành người quyền quý có danh giá chỉ cần gã đi theo phò tá người nào đội vương miện hoặc là có vương quyền hết thảy đều có được.
Ở Châu Âu, hoàng tộc của mỗi quốc gia đều phải truy ngược về mấy trăm năm trước hoặc là truy ngược danh xưng vào thời La Mã, bọn quý tộc bên dưới cũng giống như thế, vốn dĩ không có chỗ trống cho người mới tới. Có lẽ dốc sức làm việc cho quốc vương Thụy Sĩ, dùng chiến công trên chiến trường đạt được tước vị là một con đường, con đường đó chín phần chết một phần sống, Lộ Dịch không cảm giác được mình có vận may trụ tới cuối cùng đó, cũng không bằng lòng đi mạo hiểm chuyện này. Có lẽ sau khi kiếm được đầy đủ của cải trở về mua được một tước vị, nhưng Lộ Dịch chính mình cũng là con cháu quý tộc sao phải làm chuyện như vậy. Gã biết loại người này sẽ bị quý tộc nhiều đời kế tục xem thường cũng sẽ trở thành miếng thịt béo trong mắt kẻ sài lang nào đó.
Nhưng bây giờ lại có một cơ hội tốt hơn bày ở trước mắt, cơ hội này không có mạo hiểm lớn như vậy, nhưng sẽ kiếm được của cải cực lớn hơn nữa, sẽ có địa vị cao hơn, tại sao không làm.
Sau khi nghĩ thông suốt điều này, Lộ Dịch lại suy tính tình cảnh của mình ở Triệu Tự Doanh, gã hiểu rõ mình không được ngồi yên cái ghế của mình ở bên trên lũ thợ rèn, Từ Châu sẽ chiêu mộ đến càng lúc càng nhiều thợ rèn ưu tú. Hơn nữa thân là thợ rèn, mai sau địa vị đạt tới cũng có hạn. Lộ Dịch cảm thấy hẳn nên cố gắng nhắm tới làm một kẻ quản sự, gã phải thành cố vấn của Triệu Tiến, giúp đỡ hắn trông coi xưởng rèn, nói cho hắn biết nên chiêu mộ nhân tài Châu Âu ở phương nào, thậm chí dạy dỗ binh lính hỏa khí, thành tướng lĩnh binh lính hỏa khí. Mặc kệ một khoản nào, mai sau đều có tiền đồ rộng mở.
Lộ Dịch còn bình tĩnh lý giải mấy đối thủ tiềm tàng. Bằng hữu thân cận Triệu Tiến gã tất nhiên không dám với cao, nhưng bỏ đi những bằng hữu thân cận và thân tín gần như có giao tình, Lộ Dịch vui mừng hớn hở để mắt thấy, cơ hội của mình rất lớn. Ít nhất ở mảnh đất sở trường của mình, chỉ có một người tranh giành chính là Từ Hậu Sinh em vợ của Triệu Tiến. Nhưng tiền đồ của người này có lớn hơn nữa cũng không hề tranh giành gì với mình.
Lộ Dịch hạ quyết tâm biết mình nên làm như thế nào, gã không có giấu diếm công lao của Vu Sơn và Lão Mạch, ngược lại ở trước mặt Triệu Tiến đích thân tự mình khen ngợi, muốn bất tri bất giác tạo thành ấn tượng cho đối phương mình chính là kẻ quản sự nơi này.
Triệu Tiến hỏi, Lộ Dịch trả lời, Triệu Tiến liếc mắt nhìn Vu Sơn. Thợ rèn Vu Sơn trả lời.- Có một số cách chỉ là cách một lớp giấy. Nhưng không đục thủng chính là không biết. Cách đúc pháo dựng thẳng lên này ngay mới đầu chúng tiểu nhân đều cảm thấy buồn cười, lại không ngờ rằng thật sự hảo dụng.