- Bây giờ nhìn xem, mưu kế định trước của chúng ta gần như đều đã đạt thành. Chúng ta không ngang nhiên tạo phản, triều đình cũng có đường lui. Nhưng đường đường là kinh thành, tay cầm binh mã thiên hạ sai lại sẽ bị hào bá nơi thôn dã hèn mặt uy hiếp, thiếu không được phải đánh một trận. Lúc nhận ra đánh không lại, nhận ra muốn có phần thắng chỉ còn nước triệu tập đại quân, thậm chí phải chểnh mãn phòng ngự của cửu biên và Liêu Đông. Vậy phải suy tính kỹ càng, sẽ ngẫm nghĩ tới chuyện chiêu an, Vương thúc phụ bên đó cũng sẽ được thả ra. Nhưng nếu như chúng ta phất cờ tạo phản, vậy thì không có đường lui để xoay chuyển. Vừa mới đầu sễ chém chết Vương thúc phụ sau đó bất kể thắng bại ra sao đều muốn đánh tới cùng.
Triệu Tiến giải thích vô cùng tường tận.
Cát Hương ở nơi đó gật đầu, nhưng ngược lại Trần Thăng nói đôi câu ngắn gọn.- Chúng ta đừng quên náo loạn lớn như vậy là vì cứu Vương thúc phụ mà không phải vì cái khác.
Triệu Tiến không giấu nổi bật cười, Cát Hương ngẩn ngơ cũng không kìm nổi vò đầu. Lần ngăn chặn Vận Hà này từ khơi mào tới hiện giờ càng náo càng lớn. Lần này Triệu Tự Doanh bắc tiến nghênh chiến càng có chút tình cảnh quyết chiến. Theo tâm tình ngưng trọng lây nhiễm rất nhiều người thậm chí quên mất đích nhắm tới là gì, chỉ muốn thắng lợi và thắng lợi lớn hơn nữa.
Trong cả ngày hành quân hôm nay, đội xe Triệu Tự Doanh đuổi theo vận chuyển đồ đạc về doanh trại, bọn gia đinh bị điều động bắt đầu ra sức giúp đỡ.
Thời khắc chính ngọ ngày thứ hai, Triệu Tiến tới được doanh trại thiết lập trước bên trong địa phận huyện Ngư Đài. Giống như hạ trại gần kề Bái huyện, doanh trại nơi này cũng là một chỗ điền trang đã sớm bị bên phía Từ Châu mua lại. Đại đội thứ nhất của Lỗ Đại đã sắp sẵn hoàn tất từ cao xuống thấp, chờ đợi bổn đội vào doanh, Lưu Dũn cũng ở nơi này chờ đợi.
- Bởi vì lần này là xua đuổi loạn dân cho nên lúc Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm suất lĩnh đội ngũ rời trấn Bảo Định cũng không có mang theo đại pháo. Cộng thêm triều đình vẫn thúc giục rất gấp, để hành quân mau chóng cũng không có sai phái bên chỗ Sơn Đông. Bên phía Tế Ninh hẳn không có đại pháo tiếp viện cho ông ta.
Trong phòng mọi người lắng nghe, sau khi Lưu Dũng nói ra những lời này, Triệu Tiến khẽ thở ra nhưng lập tức trở nên nghiêm nghị nói.- Quan quân có mang hỏa pháo hay không, điều này nhất định phải theo dõi chặt chẽ. Có hoặc là không có, điều này quyết định chúng ta đi và đánh bọn chúng thế nào.
- Xin đại ca yên tâm, tiểu đệ hiểu rõ khẩn yếu.
- Văn Hương Giáo có động tĩnh khác thường nào không? Mọi người không có ý niệm gì với hỏa pháo, nhưng đối với động tĩnh của Văn Hương Giáo lại bận tâm khác thường. Ngày đó kỵ binh bắc tiến quét sạch Tăng gia trang, mọi người đối vói chiến lực của Văn Hương Giáo rất coi thường, nhưng vào lúc khẩn yếu này, nếu như Văn Hương Giáo cử động khác thường, gây ra loạn gì, mặc kệ đối với bên nào cũng là rất rắc rối.
Nghe thấy câu hỏi này của Triệu Tiến, trên mặt Lưu Dũng lại có mấy phần hổ thẹn, cúi đầu nói.
- Từ sau lúc đại ca đi sang đó một lần, bên phía Vận Thành phòng bị nghiêm ngặt. Đi vào rõ ràng nhìn hết thảy bình thường, nhưng muốn dò la tin tức gì lại ngàn vạn lần khó khăn, đã gãy mất mấy huynh đệ bên đó. Ở mấy nơi khác của Sơn Đông, chúng ta bố trí ít người cũng nhìn không ra động tĩnh của Văn Hương Giáo chỉ nói được là hiện giờ rất yên tĩnh.
Trên mặt Triệu Tiến nhiều thêm mấy phần nặng nề, ở bên phía Vận Thành nghe ngóng không ra tin tức, đây cũng không phải người đội Nội Vệ làm việc bất lợi, mà là Văn Hương Giáo cũng giống như vậy lén lút trong tối. Chỗ tối đấu chỗ tối, cũng liền không nói được giấu diếm bí mật gì, thám tử Triệu Tự Doanh rất khó ẩn núp qua khỏi tai mắt ngầm của đối phương.
Trần Thăng nghiêm nghị nói.- Không bằng an bài một đoàn luyện theo dõi bên phía Vận Thành, nếu như bọn chúng dám làm loạn, một ngàn người đó đủ cắm chết bọn chúng.
Triệu Tiến buồn rầu lắc đầu.- Không nên bảo đoàn luyện tới. Những tráng niên nông dân trong trang viên chúng ta phần đông xuất thân Sơn Đông, càng nhiều hơn nữa là ở Lỗ Nam, Duyện Châu. Những người đó về tới quê cha đất tổ, không biết muốn trốn chạy bao nhiêu. Nếu như lại bị Văn Hương Giáo kia xúi bậy thâm nhập vào, sức lực chúng ta vất vả huấn luyện trở thành của bọn chúng rồi.
Tất cả mọi người đều nghiêm trang, chuyện Triệu Tiến nói mọi người đều hiểu rõ trong lòng. Từ lúc bắt đầu thu nạp lưu dân xây dựng trang viên, tình hình lưu dân trốn về quê nhà vẫn không ngừng. Cho dù Triệu Tự Doanh mỗi đều đều phái người rao giảng Sơn Đông khắp chốn khó khăn cực khổ, quân lương khiến dân chúng khắp nơi lầm than vẫn không ngăn được người muốn về quê. Hiện giờ đã nghiêm hình tàn khốc, người chạy trốn chỉ có con đường chết hơn nữa lúc các nơi dẫn lưu dân vào, đối với phái nữ có đủ loại ân huệ và chiếu cố, chính là để bọn lưu dân yên lòng an cư.
Nhưng quê cha đất tổ, chốn cũ khó rời, người đã thành thân thậm chí còn có kẻ mang theo gia đình chạy về. Hiển nhiên bọn họ cảm thấy bản thân mình ở trong trang viên Triệu Tự Doanh ăn cay uống đắng, cho rằng sau khi trở về tự tại hơn, nhưng trở về rồi mới biết nơi Từ Châu là cõi tiên muốn trở về đã không kịp rồi.
Có một gã lưu dân vốn dĩ xuất thân học trò, làm việc cần mẫn, bản lãnh xuất chúng, vừa mới đầu đã được đề bạt chọn làm quản sự. Sau khi cưới vợ còn được thai long phượng (sinh đôi trai gái), ai nấy đều thán phục. Tiếp thêm một đoạn nữa thì an bài tới làm việc ở chỗ cửa sông Thanh Giang. Không ngờ rằng vị này thừa cơ mình được sai đi Từ Châu làm việc, cuỗm tiền bạc và xe ngựa mang theo vợ con trốn về Sơn Đông.
Chuyện này khiến cho trên dưới Triệu Tự Doanh cực kỳ căm phẫn, nhưng cũng vô kế khả thi. Ở bên trong địa phận Từ Châu còn dễ nói, vị này có vẻ là trốn tới Sơn Đông rồi, muốn bắt cũng không biết đi nơi nào bắt.
Kết cuộc qua hai tháng, người này đã trở về, lúc đi mang theo vợ con, lúc về lại lẻ loi một mình, đi thẳng tới thôn trang chỗ Bái huyện. Lúc vừa mới thấy, tất cả còn cho rằng đây là lưu dân, ăn mày nơi nào đó không còn nơi chốn để đi, thu dụng sắp sẵn chỗ ăn ngủ lại nghe y báo ra thân phận của mình.
Lúc vị này chạy nạn đã nhà tan cửa nát, ruộng vườn gia sản đã bị người ta nuốt mất. Y mang theo vợ con nửa đường thì gặp phải mã tặc, giao hết xe ngựa, tiền tài ra mới miễn cưỡng đổi được cả nhà vô sự. Sau đó về nhà muốn đòi lại ruộng vườn nhà mình, nửa đêm nơi ở lại bốc lửa, ngoài thành gặp trộm cướp, bản thân bởi vì có được huấn luyện trong thôn trang mới chạy thoát giữ mạng, chỉ là vợ con không thoát ra kịp, cứ như thế một đường ăn xin trở lại Sơn Đông.
Người đáng thương ắt có chỗ đáng hận, Triệu Tự Doanh thật cũng không nỡ chém giết, chỉ an bài người đi từng cái trang viên rao giảng, khiến bọn họ biết Sơn Đông rốt cuộc là cái dạng gì.
Tuy nhiên chiếu theo tin tức tai mắt trong trang viên, trong thôn trang có một kiểu nói như vầy, không để cho chúng ta về chúng ta không về là được, hà cớ gì bịa ra những việc này, tìm người tới diễn kịch lừa gạt sao?
Mặc dù như vậy cũng có người vẫn luôn muốn về quê, nếu như kẻ nào thả bọn họ tới Sơn Đông, đã tới được quê cha đất tổ, cộng thêm Văn Hương Giáo giỏi về xúi giục mê hoặc lòng người, sẽ xảy ra chuyện gì thật nghĩ cũng biết.
Hiềm rằng với bản lãnh làm việc bí mật của Triệu Tự Doanh đối với bên trong Văn Hương Giáo không có quá nhiều cách, mặc dù Triệu Tự Doanh đã an bài được người tới lui ở kinh thành.
Triệu Tiến trầm ngâm rất lâu ở trên ghế, mới buồn bực nói.- Nếu như Văn Hương Giáo dám gây loạn, vậy thì sau khi đánh bại quan quân quét sạch bọn chúng. Lúc không loạn, mọi chuyện bí mật, một khi gây loạn hết thảy mọi việc đều vén màn lên đài.
Sau khi Tổng binh Bảo Định là Lỗ Khâm dẫn binh tiến vào Sơn Đông, nhất cử nhất động của ông ta không chỉ bị Triệu Tự Doanh bí mật bàn bạc theo dõi chặt chẽ, cũng bị tai mắt của Văn Hương Giáo vờn quanh, động tĩnh tí xiu trong ngoài doanh trại đều sẽ nhanh chóng truyền tới bên phía tổng đà Vận Thành.
Sau khi binh mã Bảo Định tiến vào phủ Duyện Châu, giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho và một đám thân tín đều rời khỏi thành bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng né xa về phía khác. Đợi Lỗ Khâm dẫn binh tới Tế Ninh Châu tạm thời nghỉ ngơi, cao thấp Văn Hương Giáo mới lục tục trở về thành. Nhưng cổng thành huyện Vận Thành có một mặt vẫn luôn khép hờ, nếu chẳng may có chuyện bất trắc, giáo chúng cốt lõi của Văn Hương Giáo sẽ cưỡi ngựa hộ tống Từ Hồng Nho thừa lúc ban đêm thoát đi.
Theo tin tức càng lúc càng đầy đủ, giáo chúng Văn Hương giáo cũng đều yên lòng không ít. Xem ra quan quân này chính là đi đối phó đám mọi rợ Từ Châu Triệu Tiến kia. Tiếp theo đó, huyện Vận Thành thoáng chốc đã trở nên tưng bừng, Hội chủ, Hương chủ các lộ Văn Hương Giáo ở phủ Duyện Châu, đều phái người tới xin chỉ thị giáo chủ, dò hỏi có nên mượn cơ hội bắt đầu vùng lên, mượn cục diện này quậy phá, sau đó đánh một đòn thật đau đám cuồng đồ Từ Châu hung hăng coi trời bằng vung kia.
- Ngu xuẩn, đần độn chỉ xem Triệu Tiến là đại địch, chỉ thấy những tiền tài gia sản Từ Châu kia, chỉ muốn trút thù hận năm đó. Quan quân chẳng lẽ chính là người một nhà của chúng ta sao?
Tin tức xin chỉ thị càng ngày càng nhiều, nhưng những kẻ xin chỉ thị đó lại khiến Từ Hồng Nho phát cáu, nóng giận.