Sau khi nói xong lời này, Triệu Tiến rơi vào trong suy tư. Giống với thường ngày, Vương Triệu Tĩnh sẽ đứng dậy hỏi một câu, nếu như không có chuyện gì, mọi người sẽ giải tán. Còn chưa đợi y đứng dậy, Triệu Tiến lại trầm giọng nói.- Lão Mã, có chuyện muốn giao cho ngươi tới chủ tri. Người và tiền bạc đều thông qua Tiểu Dũng chi trả lo liệu. Trong vòng hai tháng, bên cạnh Ngụy Trung Hiền phải chết hai người. Chọn loại tâm phúc thân tín có quyền trọng trên người mà động thủ, tốt nhất là đánh chết giữa ban ngày trên đường phố. Có làm được không?
Mã Xung Hạo chần chừ một lát, sau đó cười cười nói.
- Xin Tiến gia yên tâm, thuộc hạ có tám phần chắc chắn sẽ làm thành.
Triệu Tiến thêm vào một câu.- Chớ bảo người chúng ta đi chịu chết. Nếu như phải cùng chết, vậy thì đi tìm dùng tử sĩ chỗ khác.
Nét cười trên mặt Mã Xung Hạo càng đậm thêm, chỉ nói là nói.- Chỉ sợ là không ai nghĩ đến chuyện này, không ai cảm thấy sẽ có người dám giết người trên phố, lại còn là giết tâm phúc thân tín bên cạnh Ngụy công công. Nếu như thuộc hạ không tính toán sai lầm, sau khi động thủ rời đi rất dễ.
- Ngươi đi sửa soạn. Từ Châu bên này chỗ dùng tới ngươi còn nhiều lắm, ngươi không cần tự mình đi. Triệu Tiến lại thêm một câu, Mã Xung Hạo vội vàng lãnh mệnh.
Chờ Mã Xung Hạo đi rồi, mấy người trong phòng đều nhìn về phía Triệu Tiến, Vương Triệu Tĩnh thận trọng can gián.- Đại ca, phải lấy đại cục làm trọng, Ngụy Trung Hiền lần này không được như ý, chắc chắn cũng biết kiềm chế, tội gì phải gây thù chuốc oán như thế. Nếu chẳng may lại động đao binh, đối với chúng ta sẽ rất phiền phức.
Triệu Tiến lạnh lùng nói.
- Chính vì để bình yên vô sự về sau mới phải làm chuyện này. Ông ta phái thích khách đến được, mình cũng phái thích khách đi được. Trên sa trường phe ta không sợ, ngấm ngầm giở trò chúng ta cũng giống như vậy không sợ. Nếu như không để cho những người kinh thành này sinh lòng cố kỵ, về sau còn sẽ phái sang nhiều thích khách hơn nữa.
Người nhà Phàn Kim Bảng cũng không có tin tức linh thông như vậy, đợi đến lúc đội nhân mã Triệu Tự Doanh đến trước cửa nhà, hết thảy đều đã chậm rồi. Phàn Tử Hạ trái lại trong ngực đã để sẵn một thanh đoản đao rồi, chẳng qua là đao này không phải là dùng để hộ thân, mà là để tự sát thôi. Nhưng nhìn gia đinh Triệu Tự Doanh như lang như hổ Phàn Tử Hạ nghiến răng căm tức như thế nào cũng không có dũng khí đâm thanh đao vào người.
Sau khi bị gia đinh khinh thường đánh rơi đoản đao xuống, Phàn Tử Hạ mới hiểu ra được rằng mình sai lầm bại hoàn toàn, vì vọng tưởng và oán hận kéo hết cả nhà vào đường chết, lúc người bị giải ra khỏi phòng cũng đã điên rồi.
Doanh thuộc bị bắt chính là đại sự, rất nhiều người đều lại đây dòm ngó, không biết xảy ra chuyện gì. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không có giấu diếm, kể ngay chuyện đêm qua cho người khác biết.
Tiến gia không ngờ ở Hà Gia Trang bên kia bị người ám sát, hơn nữa còn là Phàn gia vong ơn bội nghĩa kia cấu kết trong ngoài. Tin này lập tức khiến rất nhiều người khiếp sợ, cũng không phải mỗi doanh thuộc đều lòng mang chí lớn giống như Phàn gia kia, đại đa số mọi người đều là kẻ biết đền đáp ơn nghĩa cả đấy. Triệu Tiến không còn, thì những no ấm và hãnh diện mọi người đang có cũng sẽ mất. Phàn gia này chính là đầu sỏ gây tội nghiệt, chuyện như thế làm sao nhịn cho được. Phàn Tử Hạ bên kia đang bị trói trên xe, đã có người ném đá lên người y, nhổ nước bọt vào y.
Trừng trị với Phàn gia bây giờ mới bắt đầu, họ hàng gần xa của Phàn gia cũng bị bắt hết, bỏ vào cũi thị chúng ba ngày ở ngoài cổng thành sẽ được an bài đến làm khổ sai ở trang viên của Vân Sơn Tự.
Nhưng người ngoài tới lui ra vào đều nói là Triệu Tự Doanh từ bi khoan hồng, tai vạ không lan tới người nhà, chuyện lớn như vậy lại không buông tay chém giết mà chỉ phạt làm khổ sai. Chỉ có người Từ Châu mới biết được lao dịch khổ cực này, khiến trong lòng mọi người phát lạnh, đó chính là sống để trả tội chân chính. Làm công giống như nô lệ, không một khắc nhàn rỗi, nếu như phạm lỗi, sẽ bị trừng phạt rất nặng. Hơn nữa cuộc sống như vậy vốn dĩ không có có điểm dừng. Trước nay những người làm công kia, không mấy người sống quá một năm, mà một năm được sống đó thật không bằng chết còn hơn là sống như thế.
Bị phạt làm khổ sai, gậy và roi là không thiếu được, bởi vì có sai dịch không giữ được chừng mực đã đánh chết hai người, chẳng những không có ai ôm hận, thậm chí còn có người nói sai dịch đó mềm lòng nương tay.
Có no ấm, có vinh hiển, ưỡn ngực ngẩng đầu làm người, như thế có gì không tốt, hết lần này đến lần khác cấu kết thông đồng với người ngoài, tháng ngày tốt đẹp không thèm, đây há chẳng phải là điên khùng sao?
Bên trong Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Tự đã có người truyền xuống, về sau mọi người để ý lẫn nhau, nhìn thấy người nào hoặc là chuyện gì kỳ lạ hay có cái gì không ổn, thì nhanh chóng bẩm báo, Nếu như nói đúng, khẳng định được trọng thưởng hậu hĩnh, thậm chí là con cháu trong nhà cũng được tăng thêm công trạng trên mình. Nếu biết chuyện mà không báo, đến lúc đó không thiếu được phải gánh tội liên đới rồi.
Người ra ra vào vào bên trong thành Từ Châu quá đông, phép bảo giáp liên tọa vẫn chưa bắt đầu thì hành, nhưng vẫn còn có những quy còn đấy. Lần này chiếu theo sổ sách vốn có, chín gia đình cùng một giáp ban đầu bị định tội xử trí, khiến cho gà bay chó chạy loạn lên, mọi người đều kinh sợ.
Tất cả mọi người đều biết bên chỗ Tiến gia làm việc rất công minh, cũng sẽ không vô duyên vô cớ mà phạt nặng như vậy. Lần này rõ ràng là có chút không có đạo lý, nhưng mọi người cũng hiểu được, đây chỉ là giết gà dọa khỉ thôi, để cho mọi người biết mà sợ hãi, để mọi người biết được sau này cần phải làm thế nào.
Đã có một số tin tức lan truyền, nói là bên trong thành muốn chấn chỉnh phép bảo giáp. Lần này là do Vân Sơn Hành lập mới, mà không phải quan phủ tới làm, ngoại trừ việc này, còn có tin tức của người trong giang hồ chợ búa. Trong bọn họ không ít hạng người võ dũng bời vì tuổi hơi lớn, hoặc là hụt thời cơ, cho nên không trở thành gia đinh được, mà đi dốc sức nghe lệnh đội Nội Vệ thì không đủ chuẩn mực. Nhưng bây giờ có cơ hội mới, nghe nói sau này cũng không khác với sai dịch Bổ khoái trong nha môn là mấy, xem ra là có thân phận rồi.
Đây chính là điều khiến cho nhiều người phải động tâm. Bổ khoái ở Đại Minh được xem như sai dịch ti tiện, nhưng thật sự ra lại rất oai phong, ở trên đường đi đi lại lại, mọi người đều phải gọi một tiếng "gia" đấy. Còn theo một thể thống nhất của Triệu Tự Doanh, kẻ nghe sai khiến làm việc cũng là người danh giá, ngay cả vẻ ti tiện thấp hèn trong quan phủ cũng không có. Tuy nói rằng Triệu Tự Doanh này không phải là quan phủ danh chính ngôn thuận, nhưng người trong giang hồ, còn không phải là sống một ngày là vui sướng một ngày. Huống chi là ở trên đất Từ Châu, quan phủ mới chính là cái ghế ngồi không vững. Bọn người Tiến gia trẻ như vậy, mười năm hai mươi năm vẫn còn chống được.
Nhưng tất cả đều chỉ là tin đồn thoáng qua, tin tức sâu hơn nữa cũng không nghe được, mọi người cũng đã quen với phong phạm làm việc của Triệu Tự Doanh rồi, phàm là muốn làm việc gì thường thường sẽ để lộ ra một ít tin đồn trước, nhìn xem thái độ của mọi người, sau đó để mọi người sửa soạn, tránh cho mọi người trở tay không kịp.
Giết một đám người, bắt một đám người, vốn tưởng rằng sẽ là một trận sóng gió rất lớn nhưng không ngờ hết thảy đều bình lặng, vốn dĩ là do cơn bão táp trong suy tính ấy không hề bắt đầu, thành Từ Châu bên này sau khi bắt người ngay cả một cử động lớn cũng không có.
Dĩ nhiên, tầm mắt từ trên xuống bị đại hội tỷ võ sắp gần kề này hấp dẫn rồi. Tuy nói rằng Tiến gia là một người yêu thích khuôn phép, nhưng mỗi lần Tiến gia cần làm việc gì, chắc chắn sẽ có điểm mới, khiến cho mọi người cảm thấy hứng thú, đối với các lộ võ phu như một bầy ong vỡ tổ ồ ạt tuôn trào sang không rõ đầu đuôi gì thì càng phải như vậy rồi.
Vùng đất trống ngoài thành khoanh tròn ra những khoảng đất bằng phẳng, dựng lên mấy mộc đài, mọi người còn tưởng để mọi người qua đó tỉ võ, từng bước phân ra thắng bại.
Lại không ngờ rằng cái này hoàn toàn khác những gì mọi người nghĩ. Ở ngoài thành vạch ra hai mươi miếng đất, mỗi nơi rộng khoảng mười bước, mỗi nơi đều có một vị hán tử vạm vỡ cầm gậy trúc hộ giáp bao bọc toàn thần. Kẻ nào muốn so vũ khí thì phải cầm cây gỗ dài ngắn động thủ với những hán tử này. Trên cây gỗ kia đều dính vôi trắng, hộ giáp gậy trúc kia đều đen như mực, chỉ cần đánh trúng tất nhiên sẽ lưu lại dấu vết.
Kẻ nào muốn đi lên đánh, kẻ đó cũng phải mặc một bộ như thế, đánh trúng được chỗ hiểm của đối phương, hoặc là chống đỡ được trong nửa nén hương, như vậy mới hợp chuẩn, bằng không sẽ không có cơ hội tham gia tỷ võ. Nếu kẻ nào muốn tỷ thí quyền cước, bên này cũng có người phụng bồi, quy củ cũng không khác nhau lắm, hộ giáp lại từ gỗ trúc biến thành miếng lót bằng bông vải và miếng lót da.
Cách này cũng rất tốt, khi đánh sẽ không bị thương, lại kiểm tra được bản lĩnh thực sự, những hán tử làm đối thủ này chắc chắn đều là tay giỏi võ tinh nhuệ Triệu Tự Doanh lựa chọn rồi.
Hơn nữa nơi này rất khó làm bừa, trước khi muốn động thủ, mỗi người đều phải rút thẻ bài bên trong cái hũ, những người làm đối thủ kia cũng sẽ rút thẻ bài, thẻ bài nào trùng nhau mới là đối thủ của nhau. Cách này thực tốt, cũng không biết vì sao người Từ Châu nhìn thấy đều bùi ngùi cảm thán, như nhớ tới một chuyện xưa.