- Đừng nói nữa, việc này vẫn chưa an ủi được đệ. Nói một câu cho đệ khuây khỏa, thì đệ lại có mười câu chờ.
Triệu Tiến cười rồi khoát tay, giả vờ xua đuổi. Vương Triệu Tĩnh cũng không kìm nổi mà cười, Cát Hương lại sáp đến gần.
Tình cảnh của đội ngũ rất là thoải mái, các thủ lĩnh đang cười, đám gia đinh cũng đều vừa mới thăm nhà về đội, những người không thăm nhà thì lấy được tiền mừng khao thưởng, tâm tình rất vui vẻ.
Vương Triệu Tĩnh do dự một hồi, vẫn nói ra mấy câu.
- Đại ca, hiện tại chúng ta có nhiều địa bàn như thế, dùng phân điệu Vân Sơn này cai quản là quyền biến nhất thời, tháng ngày sau này cũng phải đưa ra một bộ khuôn phép, nhưng chúng ta không có đủ số người làm tương ứng. Thế tiến mở rộng ra bên ngoài của chúng ta sẽ không chậm, nhưng người cai quản khắp nơi cũng không đủ. Đây là một nỗi lo ngầm, sớm muộn gì cũng sẽ phải giáp mặt.
Cát Hương đến gần, vẻ mặt không lấy gì làm thú vị hiện rõ, phát hiện Triệu Tiến nhìn sang, y vội cúi đầu xuống, nhưng không khỏi bực tức trong lòng, thầm nghĩ đám người đọc sách thật là phiền phức, nói những chuyện vui vẻ một chút khó lắm sao?
Nét cười trên mặt Triệu Tiến cũng thu trở về, nghiêm giọng nói.
- Vì sao nói phân hiệu Vân Sơn là quyền biến nhất thời. Thu tiền tài đồ thật, triệu tập lao dịch khắp nơi, duy tr trị an, thăm dò tình báo, buôn bán tới lui, phân hiệu Vân Sơn đều làm không tồi, nếu đã làm không tồi, thì duy trì tiếp có gì là không được?
- Đại ca, cai quản khắp nơi cũng không nên chăm chăm vào những thứ này, còn phải giáo hóa bá tánh, đốc thúc làm ra của cải.
Triệu Tiến không chút khách khí cắt ngang lời nói của Vương Triệu Tĩnh.
- Giáo hóa bá tánh, mở một lớp nhận mặt chữ là được. Đốc thúc làm ra của cải, bảo bọn họ đốc thúc bá tánh khởi công xây dựng thủy lợi, trữ phân bón trồng cây. Mấy chuyện này có gì không làm được sao?
Vương Triệu Tĩnh mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra, chỉ cười gượng lắc đầu. Triệu Tiến nhìn y, im lặng một hồi lại mở miệng nói.
- Đọc sách là dùng những thứ trong sách, chứ không phải là bị những thứ trong sách bó buộc. Đệ phải hiểu rõ điều này, nếu như không thông về sau sẽ còn có những lúc phải đau đầu.
Nói đến đây, mọi người đều không còn hứng thú nói tiếp. Cát Hương lại do dự, ho khan một tiếng, nói.
- Đại ca, nếu cuộc tỉ võ này cử hàng ở Từ Châu, thì không được để anh hùng thiên hạ coi thường người Từ Châu chúng ta, tiểu đệ cũng muốn tham gia, dương danh lập uy cho Triệu Tự Doanh chúng ta.
Ban đầu còn có chút quanh co, nói xong thì liền trở nên hào hứng, có chút hùng hồn xông pha biển lửa, nhưng lại bị Triệu Tiến lạnh lùng nhìn sang, thanh âm của mấy chữ sau cùng ngày càng nhỏ.
Triệu Tiến hỏi lại.
- Tên của Cát ngũ gia đã uy chấn tứ phương rồi, không phải còn có hiệu là Ôn Hầu đó sao? Đều đã có danh tiếng như vậy, hà tất phải lên lôi đài học những chiêu thức giang hồ kia, diễn xiếc cho người khác xem sao?
Cát Hương vốn đang cúi đầu, nghe đến đây lại mừng rỡ ngẩng đầu.
- Có tước hiệu này sao?
Nhưng lập tức y liền hiểu ra, vội vàng xua tay nói.
- Đệ không cần ngoại hiệu này, thật sự là khó nghe quá. Đệ là Lữ Bố, vậy đại ca là gì, há chẳng phải nói tiểu đệ phản chủ.
Nghe những lời của Cát Hương, Triệu Tiến vẻ mặt nghiêm nghị và Vương Triệu Tĩnh buồn khổ cạnh bên cũng không nhịn được, cười phá lên. Chuyện xưa Tam Quốc quả thật đã quá đi sâu vào lòng người, bình thoại hí văn thậm chí đến người bình thường cũng nói được hai câu, cũng lưu truyền rất rộng rãi. Một người đau đầu vì đọc sách viết chữ như Cát Hương cũng biết rất nhiều.
Lữ Bố đương nhiên là anh hùng đệ nhất, anh tuấn có thừa, nhưng y cũng là gia nô ba họ, mấy lần đi theo chủ nhà, chủ nhà đều không có kết cục tốt. Suy nghĩ của Cát Hương xoay chuyển rất nhanh, đã hiểu rõ chuyện này.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.
- Đừng suy nghĩ lung tung, huynh đệ chúng ta chiến đầu nhiều trận, nhưng đã từng tỉ võ với người khác chưa?
Cát Hương lắc đầu, Triệu Tiến tiếp tục nói.
- Hiện tại mấy tỉnh này ai mà không biết tên của chúng ta, là nhờ vào cái gì, nhờ vào chúng ta dẫn đại đội chiến đấu quyết thắng ngoài sa trường, nhờ vào Triệu Tự Doanh bất động như sơn, dữ dội như lửa, làm gương cho binh sỹ, bình tĩnh chỉ huy, dũng mãnh không lùi, trận nào cũng đắc thắng, đây mới là anh hùng thật sự. Tỷ võ lôi đài kia có tính là gì, mang võ thuật ra kiếm được thêm chút bạc nào không?
Nghe xong những lời của Triệu Tiến, Cát Hương lại có chút buồn bã. Giọng điệu của Triệu Tiến trở nên nghiêm khắc.
- Hai tháng nay Hà Gia Trang phải đề phòng nghiêm ngặt hơn, đệ đừng để tâm tư vào những chỗ khác nữa.
Bất kể là nói thế nào, Cát Hương vẫn phân năng nhẹ rõ ràng. Những lời này của Triệu Tiến giống như quân lệnh, Cát Hương lập tức không còn ủ rũ, ngồi trên ngựa nghiêm túc nghe lệnh.
Cát Hương bị giáo huấn đã quen, cảm xúc cũng khôi phục rất nhanh. Vương Triệu Tĩnh thì khác, dọc đường y đều buồn bã không vui, mãi đến lúc trở về Hà Gia Trang, Triệu Tiến không tiếp tục khuyên giải nữa, có tâm bệnh nói không thông, phải tự mình nghĩ thông.
So với khung cảnh náo nhiệt và ồn ào cách đó mấy ngày, hiện giờ Hà Gia Trang lại vô cùng vắng lặng. Đám võ phu bên ngoài đều tuôn về thành Từ Châu, bọn văn nhân bên ngoài tới thì hoặc là rời khỏi, hoặc là đã đi đến lớp huấn luyện ngắn hạn.
Chỉ duy có thương hộ là bận rộn. Bọn họ nhất định cũng muốn đi xem náo nhiệt của đại hội tỷ võ, nhưng đối với đám thương nhân chuyện quan trọng nhất là kiếm tiền. Những thương nhân đến từ kinh sư và mấy tỉnh phương bắc, nhất là những người đã có cửa hiệu ở khư vực Hà Gia Trang, cho dù cửa hiệu vẫn chưa xây xong, nhưng sắp đặt cần thiết đều đã làm. Chẳng hạn như để đầu năm việc buôn bán được vẹn toàn, phải qua lại với các bên, chưởng quỹ hay người làm thuê đều phải đến, phải kết giao quen mặt nhau là không tránh được, hàng hóa cũng phải chất đầy đủ số lượng.
Chưởng quỹ và những hạng người có vai vế tìm khách điếm để ở, còn người làm thuê hay khuân vác thì không được đãi ngộ tốt như vậy, chỉ có nước ở trong túp lều vải, trong kho chứa hàng hóa. Ở đây thì không cần lo lắng trộm cướp, chỉ là có chút không thoải mái, còn lại thì đều tốt cả.
Nhìn thấy những thứ này, Vương Triệu Tĩnh không kìm được liền nhớ đến câu nói của Triệu Tiến.
- Học đám thương nhân này nhiều một chút, bọn họ biết mình cần cái gì, nên tất cả đều vì thứ đó mà làm, nhưng không cần đi học thương nhân buôn muối, bọn chúng đã bị phú quý hưởng thủ làm hư hỏng cả đầu óc, quên mất xuất thân của mình, cũng quên cả bản thân mình cần cái gì.
Sau khi mọi người tiến vào thôn trang ai nấy đều tự tản đi. Triệu Tiến và Cát Hương phải cùng đi tuần doanh. Mấy ngày nay đoàn thứ nhất phải do hắn tạm quản, Vương Triệu Tĩnh thì đi sang Vân Sơn Hành trước. Lần này Như Huệ không từ thành Từ Châu về theo, y phải ở bên kia kiểm kê sổ sách hằng năm.
Vừa đến Vân Sơn Hành, liền có quản sử ra nghênh đón, giao cho y văn báo thư tráp mấy ngày nay. Mặc dù Vương Hữu Sơn hiện tại đã về đến Từ Châu, nhưng văn báo thư tráp từ kinh sư đến còn nhiều hơn lúc trước rất nhiều. Kinh sư rất nhiều người làm ăn như thế, chỉ cẩn có bạc, sẽ có người theo dõi, cứ thế tin tức ngoài sáng, thậm chí có những tình báo ngầm, đều liên tục không ngừng kéo nhau tụ tập.
Nếu như là tình báo thật sự quan trọng, phía bên kinh sư sẽ có dấu hiệu, ở Lâm Thanh còn được phải qua tay Lôi Tài, nếu như cần thiết gấp gáp, cũng sẽ có làm dấu. Có những làm dấu này, đều sẽ được đưa thẳng đến tay Triệu Tiến, nếu không có, thì sẽ phân cho đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành.
Vương Triệu Tĩnh xem sơ qua một lượt, lật mấy phong thư ra đọc, sắc mặt càng thêm âm trầm. Đám quản sự chưởng quỹ đương nhiên nhìn ra được tâm tình của Vương Triệu Tĩnh không tốt mấy, đều nơm nớp lo sợ đứng một bên.
Tuy nhiên kiềm chế của Vương Tam gia trước giờ đều không tồi, chỉ thở dài, sau đó căn dặn kẻ dưới đưa chút rượu thịt đến, hẳn là muốn mượn rượu giải sầu, muốn uống cùng ai, mọi người cũng đoán ra được một chút. Vị Tân cử nhân Tân Khải Thao vẫn chưa đi, tám chín phần mười là đi tìm vị này rồi. Đều là cử nhân, đều là hạng người kỳ tài xuất chúng, ở chung một chỗ chắc hẳn sẽ nói không ít chuyện.
Trong Triệu Tự Doanh hiện tại, thậm chí toàn bộ Hà Gia Trang, tính cả những người bản địa và người xứ khác, chỉ cần không phải là đồ ngốc, đều đoán được tâm tư của Tân cử nhân này. Đã vào tháng chạp mà Tân cử nhân này vẫn chưa đi, suy nghĩ sẵn sáng góp sức thật sự đã quá rõ ràng, chẳng qua là chưa chịu xuống nước mà thôi.
Hà Gia Trang có rất nhiều người không có ấn tượng gì tốt đối với Tân cử nhân này, cả ngày mặc áo dài, phía sau có thư đồng nô bộc đi theo, giả vờ giả vịt đeo thanh kiếm bên hông, thong dong đi khắp nơi, hỏi khắp nơi. Ở một nơi như Hà Gia Trang, mọi người đều chất phác thật thà, trước giờ nhìn không quen những kẻ làm trò như vầy. Tuy nói Vương Triệu Tĩnh cũng có vẻ không khác mấy, nhưng tên Tân cử nhân này sao sánh với Vương Tam gia.
Theo an bài của Vương Triệu Tĩnh, Tân Khải Thao ngụ ở bên cạnh nhà y, bất cứ lúc nào cũng cho người mời sang được. Lần này Trần Thăng thành thân, theo ý của Vương Triệu Tĩnh vốn dĩ muốn dẫn Tân Khải Thao cùng đi. Trần Thăng lại cảm thấy đây là người ngoài, cho nên không mời. Mấy ngày nay cứ để Tân Khải Thao sống ở đây.
Mặc dù Tân Khải Thao này là khách quý của Vương Triệu Tĩnh, nhưng cũng không phải là hoàn toàn mặc kệ không quản, vẫn là bản thân Vương Triệu Tĩnh bố trí vài người giám sát. Lần này mọi người trong Hà Gia Trang đều rời khỏi trong một hai ngày ngắn ngủi, nhưng tự do của Tân cử nhân cũng không bị hạn chế, mà mặc y đi lại khắp nơi, cũng sắp xếp cho y người dẫn đường và tùy tùng.
Mấy ngày nay Tân Khải Thao không đóng kín cửa, mà giống như lúc trước, chu du khắp nơi. Dựa theo lời của người đi theo y, Tân Khải Thao cố ý đến những căn lều của hộ thương nhân dựng lên tạm thời, chuyện trò với người trong đó vài câu, hỏi bọn họ vì sao đến đây.
Sau khi Vương Triệu Tĩnh trỏ về dọn dẹp sơ căn nhà, thì đã đi sang nơi ở của Tân Khải Thao ở kế bên mời sang uống rượu. Đáng lẽ việc như vậy có tùy tùng di làm, nhưng để ra vẻ coi trọng, Vương Triệu Tĩnh đều đích thân mình đi làm.
Tân cử nhân đương nhiên nhận lời mời này, sau khi dọn dẹp một chút thì ra cửa, Vương Triệu Tĩnh đã chờ ở trước cửa. Chào hỏi vài câu xong, Vương Triệu Tĩnh mời người vào trong.
Quy củ trong Hà Gia Trang rất nghiêm khác, nhất là nơi ở của Triệu Tiến và mấy vị huynh đệ. Tuy rằng Tân Khải Thao này là ngoại lệ, nhưng có những quy củ vẫn phải tuân thủ. Chẳng hạn như nói chủ nhân vào được, nhưng nô bộc thì phải ở ngoài chờ. Nhưng hôm nay lại cứng đầu cứng cổ đi theo vào trong, lập tức bị gia đinh gác cửa chặn lại.
Nghe được tiếng ồn ào phía sau, Vương Triệu Tĩnh và Tân Khải Thao đang đi vào đều quay đầu lại. Vương Triệu Tĩnh từ đầu đến cuối cứ ấp ủ bầu tâm sự trong lòng lúc này mới để ý, người hầu cận đi theo Tân Khải Thao đã đổi. Người này cũng không phải lạ mặt, nhưng không phải người hầu cận lúc trước của Tân Khải Thao, mà là một tên nô bộc đi theo, hơn ba mươi tuổi, tay thô chân to, giống kiểu như loại người bình thường đều lo chuyện tạp vụ.