Nguyên nhân tất cả cũng thăm dò được rõ ràng, Tế Ninh Châu dựa vào tào vận, quen thói ăn xén tào vận. Năm thành lợi lộc này đối với nơi Tế Ninh Châu thật không coi là nhiều, tất nhiên cũng sẽ không phá hỏng quy củ với binh mã bên ngoài tới này. Bọn họ cũng biết Lỗ Khâm dừng lại chỗ Tế Ninh Châu này không được quá lâu, trì hoãn hơn nữa, Binh bộ kinh kỳ bên kia tất nhiên sẽ thúc giục.
Tổng binh Lỗ Khâm tất nhiên cũng biết một điểm này, ông ta đã sửa soạn vuốt mũi chấp thuận. Nếu thật là thúc ép quá gấp, năm thành thì năm thành, trước đánh một trận này lại nói sau. So với mò được chỗ tốt, đầu não kinh sư tức giận càng thêm phiền phức hơn, nghe nói Ngụy công công kia rất am hiểu với mấu chốt khắp nơi, lại bản tính tàn nhẫn, đắc tội vị này, chỉ sợ không có kết tục tốt.
Khiến Lỗ Khâm không ngờ được chính là, sau khi trải qua ngày hội trung thu không vui vẻ ở Tế Ninh Châu, sự tình không ngờ đã có xoay chuyển. Ba nhà thương nhân buôn lương trên đất này đích thân tới cửa thăm hỏi, bằng lòng giúp đỡ lương thảo quân nhu, điều kiện cũng rất đơn giản. Sau khi bình định loạn dân Từ Châu, lúc tịch thu của cải giặc cướp, phải cho bọn họ cơ hội xuống tay trước.
Chuyện này quả thật rất đơn giản, đánh thắng rồi bản thân ông ta cũng sẽ không nán lại quá lâu ở Từ Châu, những chiến lợi phẩm này tất nhiên sẽ để cho bọn họ thu gom. Tuy nhiên khiến Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm buồn bực chính là, chỉ là thương nhân buôn lương rõ ràng dám làm trái ý quan phủ trên đất này, ngăn trở nơi này phát tài, lá gan này không tránh khỏi quá lớn, là muốn rơi đầu sao? Chớ nói tội danh khác. Chỉ cần cái tội ý đồ bất chính cấu kết binh mã triều đình này là đại tội nghịch mệnh, ngay cả Lỗ Khâm cũng sẽ bị dính vào, ông ta cũng không dám đòi hỏi bậy bạ.
Tuy nhiên khiến cho Lỗ Khâm càng bất ngờ chính là, khắp nơi Tế Ninh tới lui lặng lẽ, thậm chí còn có người tìm tới bọn thân tín của Lỗ Khâm đàm phán con số, nói bốn thành hoặc là ba thành cũng không phải không thương lượng được. Mọi người đều là để phát tài, cũng không cần phải tổn thương hòa khí vân vân. Thậm chí ba thành hay hai thành rưỡi tất cả đều bàn bạc được, dù đòi chỗ tốt bao nhiêu tóm lại là có đủ.
Làm được tới chức quan Tổng binh này, Lỗ Khâm đối với chiêu trò chốn quan trường cũng rất mực rõ ràng, lập tức biết hai nhà thương nhân buôn lương lớn đó sau lưng không biết chừng có chỗ dựa chốn Tế Ninh này đắc tội không nổi. Lại dò la tiếp, loáng thoáng kéo ra tới được phủ Lỗ Vương. Lỗ Khâm lập tức không dám hỏi tiếp nữa, binh mã có dính líu với phủ phiên vương, đó là tội tự tìm đường chết.
Đôi bên đều trở nên gấp gáp, sự tình ngược lại rất dễ làm, Tế Ninh Châu nhanh chóng vì một đội quân của Lỗ Khâm trù bị xong lương thảo, rất nhiều dân tráng cũng bị trưng dụng triệu tập vận lương vận binh. Hơn nữa hiện giờ còn có một chỗ lợi càng thuận tiện, bởi vì tào vận bị chặn cứng, thuyền bè Tế Ninh Châu và hồ Vi Sơn gần kề tụ tập lại đây, trưng mộ thuyền bè vận lương, đi lại ven hồ là được. Vả lại con đường từ Tế Ninh Châu tới Từ Châu, gần như cũng là di chuyển ven hồ Vi Sơn.
Mười bảy tháng tám năm đầu Thiên Khải, Tổng binh Bảo Định dẫn binh mã từ Tế Ninh Châu khởi hành xuôi nam, mất ít ngày đã tới được Từ Châu.
Tế Ninh Châu đi về phía nam, hai huyện Kim Hương, Ngư Đài đều đã biết đại chiến sắp tới, biết quan binh triều đình đã sắp tới đây rồi cũng nghe thấy tin tức binh mã Triệu gia Từ Châu bắc tiến.
Đoàn luyện hương dũng Triệu Tiến Từ Châu khiến người sợ hãi, quan quân triều đình cũng khiến cho người ta giống như vậy không dám nhẹ nhõm. Với giáo huấn tổ tông đám bá tánh truyền lại và điều mắt thấy tai nghe, tai họa nổi lên trên đất này vẫn thật không dám nói chắc ai yếu ai mạnh.
Kẻ có tiền, có bản lãnh đều chạy trốn về phía tây và phía bắc, kẻ đi không được thì gói ghém đồ tế nhuyễn trong nhà vào tay nải, nữ nhân trong nhà cả ngày dùng muội than bôi bẩn, bất cứ lúc nào cũng đều sửa soạn chạy nạn.
Cổng thành hai nơi huyện thành Kim Hương và Ngư Đài hiện giờ mỗi ngày chỉ mở một canh giờ, sai dịch và dân tráng trong thành đều tập hợp lại, bất cứ lúc nào cũng đều trong tình thế đóng thành chống cự, mặc kệ là quan quân hay người Từ Châu, đều không được thả cho vào trong thành trì.
Hai cái huyện này tính chung cả phần phía nam Tế Ninh Châu, từ thân sĩ tới bá tánh đều có chút khóc không ra nước mắt. Năm nay coi như mưa thuận gió hòa, hoa mầu sinh trưởng thật tốt. Sau khi quân lương lột da uống máu, cũng còn dư lại được chút ít. Nhưng mắt thấy sắp tới lúc cắt lúa thu hoạch, phía nam, phía bắc đều có đại binh tới, mọi người sao dám đi thu hoạch. Đây lẽ nào không để cho người ta sống nữa sao.
Ngược lại có người loáng thoáng nghe nói huyện Ngư Đài hết thảy bình thường, đám người Từ Châu kia ăn dùng đều là đồ của mình, không chiếm dùng lương thực trên đất đó. Thậm chí mấy nơi thôn trang của phủ Lỗ Vương đã không còn quản sự kia, bọn chúng cũng chỉ cần ba thành, còn lại đều được bọn nông dân chia chác, hơn nữa không có hành vi gây tai họa cho khắp nơi.
Chuyện như vậy, chỉ có người trải qua mới xác nhận, nghe đồn thì không được chuẩn xác. Có kẻ hồn vía rung rẩy cố gắng đi thu hoạch ruộng đồng, sợ rằng ngày nào đó từ phía nam hoặc phía bắc xuất hiện một đội binh mã, tới lúc đó thì đại họa lâm đầu.
Đại quân ngược lại không có xuất hiện, song mới ban đầu có một số người cưỡi ngựa lặt vặt lẻ tẻ xuất hiện đầu đường giữa ruộng. Những kẻ này thần sắc nhanh nhẹn dũng mãnh, mang binh khí, mới ban đầu những người này vừa xuất hiện, bá tính trong ruộng liền lập tức chạy tản ra. Không ngờ rằng đám người phía bắc tới này nhiều nhất dò hỏi đường, chẳng mảy may có ý quấy nhiễu dân chúng, thậm chí giữ khoảng cách với bọn dân chúng. Người phía nam tới ngược lại còn chưa nhìn thấy.
Thái Hoa Quân là một trong những người luyện võ Từ Châu đi theo Triệu Tự Doanh. Sau khi nghe thấy tên họ của y, mọi người thường thường cho rằng y là người cùng tộc với Thái gia Hoàng Hà, không người nào ngờ rằng Thái Hoa Quân này kỳ thật là thợ săn xuất thân Khúc Lý Phố Từ Châu. Một thợ săn, một hạng người giang hồ đổi mạng tìm giàu sang, không ngờ được xưng là con cháu Thái gia dòng dõi thư hương Từ Châu, thật sự khiến người ta khó tin.
Người này nói ra chính là được một nha hoàn của em họ Thái cử nhân Thái Chính Đức sinh ra, không phải nam đinh có danh phận gì, ngày sau có xếp vào gia phả hay không cũng khó nói cho rõ được, tất nhiên cũng không được Thái gia chiếu cố gì, lúc chia lợi cũng không có được chỗ tốt nào.
Nhưng ở Thái gia ngược lại có lợi hơn nơi khác, đó chính là được ăn cơm no. Thân thể Thái Hoa Quân cũng mạnh hơn người, y từ nhỏ được xem như tôi tớ sai khiến, đi theo võ sư hộ viện học chút bản lãnh. Một lần xích mích với kẻ Thái gia nào đó có thân phận, đánh người ta sau đó chạy trốn ra ngoài.
Với loạn lạc của Từ Châu năm đó, Thái Hoa Quân sau khi trốn ra ngoài hẳn nên vào rừng làm cướp hoặc là tìm nơi nương tựa dưới danh nghĩa một vị đại hào nào đó làm chuyện đổ máu kiếm tiền. Nhưng mẹ già của Thái Hoa Quân còn ở Thái gia, y cũng muốn lưu thân phận trong sạch về nhà, liền thay đổi một bộ đồ đi làm thợ săn. Chẳng hiểu sao lại luyện ra một thân bản lãnh cung mã đáng gờm. Cũng có lời đồn, nói vị Thái Hoa Quân này là trộm độc hành, nói thường xuyên che mặt thay người khác giết người, song vẫn luôn không có người nắm lấy được vết tích của y.
Đợi tới người xích mích với y bệnh chết, Thái Hoa Quân liền đón mẹ của mình từ Thái gia ra ngoài, sửa soạn chăm sóc tới già. Đoàn Quý và Hứa Dũng trong đội nhân mã của Triệu Tự Doanh, đều phải gọi y một tiếng đại ca, cho nên Thái Hoa Quân sau khi yên ổn nơi ăn chốn ở cũng giúp Triệu Tự Doanh làm qua mấy chuyện. Ở trong ghi chép của Vân Sơn Hành và đội Nội Vệ, vị người họ Thái này rất gần gũi với Triệu Tự Doanh. Tuy nhiên vướng bận mẹ già trong nhà, không làm việc vì Triệu Tự Doanh được, về sau phân hiệu Vân Sơn có thuê mướn y làm hộ vệ.
Ai cũng nghĩ không thông trong tay một thợ săn không ngờ có một món ngân lượng không coi là ít, nhưng cũng không ngờ so đo. Bọn người luyện võ trên mặt đất Từ Châu không tính ít, y cũng cùng mẹ của mình trải qua tháng ngày yên lành. Năm ngoài thành thân, hiện giờ bụng nữ nhân đã lớn rồi, coi như cuộc sống mỹ mãn.
Mặc dù vác lấy danh nghĩa con cháu Thái gia, nhưng mọi chuyện của Thái gia không dính với y, giàu sang cũng không có phần của y, suy bại cũng không dính líu trên người y. Lúc Mã Xung Hạo tụ tập các lộ nhân mã bắc tến, Thái cử nhân Thái Chính Đức chọn sai bên, không chỉ ngấm ngầm tỏ thiện ý với quan quân còn chuyển nhà dọn đi. Loại nhà giàu có danh vọng một phương như ông ta đột nhiên rời khỏi, chính là khơi mào cực kỳ tai hại, khiến cho Khúc Lý Phố thậm chí các nơi huyện thành và châu thành Từ Châu lòng người bàng hoàng.
Hiển nhiên, sau khi xong việc Thái gia đã hoàn toàn bị nhổ bật gốc rồi, thậm chí người không rõ nội tình còn theo dõi Thái Hoa Quân, tuy nhiên sau khi hiểu rõ qua lại của y với Triệu Tự Doanh, dĩ nhiên chẳng còn việc gì, thậm chí một nơi trạch viện nhỏ của Thái gia còn đưa cho Thái Hoa Quân này.
Thái Hoa Quân rất thỏa mãn với cuộc sống này, mấy lần Triệu Tự Doanh tới chiêu mộ đều bị y cự tuyệt. Thái Hoa Quân mới ngoài ba mươi, đoàn luyện, tuần đinh còn có hộ vệ đều có chỗ gánh vác được. Hơn nữa chức danh của y không thấp, đầu mục tuần đinh Khúc Lý Phố hoặc là đi Tiêu huyện làm Tổng bổ đầu huyện nha. Những chức danh đó ở trong mắt người luyện võ các nơi Từ Châu và Bi Châu, vậy đều là phải đánh toạc da đầu tranh cướp, nhưng Thái Hoa Quân lại chỉ muốn trải qua cuộc sống tạm ổn của mình.
Nhưng năm nay lại khác rồi, Thái cử nhân lưu lạc bên ngoài về nhà không đặng chẳng biết thế nào nghĩ tới cháu trai thân phận hèn mọn này, dặn dò người mang lời cho Thái Hoa Quân. Nói bản thân ông ta tuổi tác đã cao cũng không biết tiếp tới còn sống được mấy năm, nhưng tổ tông đời đời đều ở chỗ Khúc Lý Phố Từ Châu, cũng không có lý đâu chết ở nơi quê người, muốn lá rụng về cội bằng không thật có lỗi với liệt tổ liệt tông.