Tới gần tháng chạp, người tham dự đại hội tỷ võ này cũng càng lúc càng nhiều, tới lúc này, đội Nội Vệ thật sự bận rộn không ngơi tay rồi. Theo đề xướng của Mã Xung Hạo, đội Nội Vệ, Bổ khoái sai dịch của nha môn Từ Châu, tính cả gia đinh, đoàn luyện trú đóng trên đất này, tin tức tương thông, họp nghị trao đổi, nếu có việc người làm chủ các phía chỉ cần đạt thành nhất trí của số đông thì xử trí đi làm trước, sau đó cấp báo tới chỗ Triệu Tiến ở Hà Gia Trang.
Chỗ mấy vị đầu lĩnh họp nghị ở ngay tại Bổ phòng châu nha, hạng người có thực quyền có vai vế trong thành ngoài thành cũng đều sẽ được mời tham dự, không được tự ý định đoạt trước nhưng cho phép đề xướng cách nghĩ của mình, bất cứ lúc nào cũng được trả lời, đưa ra câu hỏi.
Thể chế này khiến cho tin tức khắp nơi bù đắp lẫn nhau, gặp phải chuyện bất trắc cũng kịp thời xử trí, khắp nơi bất kỳ lúc này cũng liên thủ với nhau được, còn phòng ngừa được kẻ nào đó chuyên quyền nắm hết thảy mọi việc, cũng điều động triệu tập được hết tất cả sức mạnh trên đất này. Mà cách làm thói thường của Triệu Tự Doanh chính là các loại sự tình nảy sinh bất chợt chỗ Từ Châu hơi lớn một chút đã phải cấp báo tới chỗ Hà Gia Trang, mấy người bên phía Triệu Tiến xử trí. Tuy nói khoái mã tới lui dùng không tới một ngày, thật có một số chuyện chậm trễ một canh giờ cũng không được.
Đối với cách đề xướng này của Mã Xung Hạo, Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Lưu Dũng đều có một số lời phản đối, song Triệu Tiến lại rất tán thành, lệnh cho phép thi hành. Còn chiếu theo ý kiến của Mã Xung Hạo, chế tác ra lệnh bài riêng, thoạt nhìn thật giống như bài vị cúng tế, thật ra là bắt chước theo kỳ bài lệnh vua của Đại Minh. Có lệnh bài này, bọn người nghị sự mới có quyền lực họp nghị quyết đoán. (Thời Minh có một loại hộp đựng thẻ bài, lớp ngăn ở trong có ý chỉ của vua cho phép thi hành họp nghị, bàn bạc chuyện cơ mật đại sự, mỗi lần họp nghị đều phải rút ý chỉ này ra để chứng nhận, không có ý chỉ này thì coi như phản nghịch, tới thời Minh Huệ Tổ thì không còn)
Khuôn mẫu nơi này tức thì được gọi là phòng nghị sự, Mã Xung Hạo, Triệu Thập Nhất lang, Vưu Chấn Vinh, Triệu Hoàn, Triệu Tùng đều liệt vào trong đó. Một gã sư đệ của Như Huệ pháp danh Như Tân cũng ở bên trong, Như Tân này thật không phải người tu hành dáng vẻ cung kính gì mà là đại chưởng quỹ trong coi các hạng sản nghiệp của Vân Sơn Tự và Vân Sơn Hành. Văn Sơn Tự cách châu thành Từ Châu gần như thế, tất nhiên phải tính vào bên trong.
Sở dĩ phải tung ra sức người lớn như vậy vào bên trong, là bởi vì người tới lui tham dự càng lúc càng hỗn tạp. Bọn thương gia giàu có Hoài Dương dẫn hộ viện giỏi võ nhà mình sang đây đánh cuộc đã không tính là gì, giáo phái Sớn Đông, sơn trại lục lâm thảo khấu, mã tặc trộm cướp phàm là kẻ có điều kiện cũng an bài tay giỏi võ sang. Muốn trong đại hội tỷ võ này nổi danh lập uy vạn dặm cho mình, hoặc là nâng cao địa vị nhà mình trong mắt Triệu Tiến, bán được giá tiền cao.
Còn mấy đại gia tộc quyền thế bên phía phủ Quy Đức cũng mang người tới, có kẻ là gia đinh gia binh, có kẻ là tay giỏi võ mời bên ngoài tới. Đích ngắm của bọn họ khác với người bên phía Sơn Đông, bọn họ cũng là đang hiển lộ sức mạnh của nhà mình, song lại không phải để tự đề cao giá trị bản thân, mà là lập uy với Triệu Tự Doanh. Triệu Tự Doanh chỉ khống chế hai huyện Vĩnh Thành và Hạ Ấp gần kề Từ Châu, nơi chốn còn lại chỉ một thời hạn nhất định phái đoàn luyện và gia đinh tuần tra, cũng không có trú đóng. Cho dù như vậy, thế lực đại tộc trên đất Quy Đức cũng bị đè ép lợi hại, hiện giờ đều đã cúi đầu phục tùng bọn họ lo lắng về sau sẽ nhường nhịn càng nhiều hơn, cho nên lần này cần hiển hiện uy phong.
Còn có một số lời đồn đại đủ loại lại không được chứng thật, nói chẳng hạn như Nam Kinh có con cháu giỏi võ mấy nhà trong phủ quý tộc, tự cảm thấy võ nghệ cao cường, cho nên muốn sang đây tỷ võ vang danh. Hạng người dòng dõi quyền quý giàu sang muốn tới xem náo nhiệt là phần đông, đã có thương nhân cửa sông Thanh Giang đề nghị với Triệu Tiến, có nên kéo dài kỳ hạn tỷ võ lần này thêm mấy ngày hay không, đây cũng không phải ý nghĩ của chính bọn họ mà là nói thay người nơi khác.
- Buồn cười, một hai hạng người võ dũng, đơn đả độc đấu có lẽ có chút bản lãnh, ở trên chiến trường có được lợi ích gì, còn không phải loại đưa đầu chịu chết. Đây là nghe hí khúc, nghe kể chuyện làm hư đầu óc rồi sao? Triệu Tiến khinh thường không đếm xỉa tới chuyện này, lời này hắn không chỉ là bình phẩm các lộ người tham dự lòng dạ nóng hổi sắp tới mức điên cuồng, cũng là nói cho bọn huynh đệ hứng trí bừng bừng nghe.
Sau khi phòng nghị sự lập nên, địa vị Mã Xung Hạo ở trong đội Nội Vệ lại cao hơn rất nhiều. Bất kể là Nhiếp Hắc ở lâu lão luyện, hay là Lê Đại Tân trầm ổn có tài, đều không so được với Mã Xung Hạo từng trải dạn dày này. Luận về đơn đả độc đấu, Mã Xung Hạo ở trong đội Nội Vệ không xếp vào hạng đầu, nhưng luận về an bài và thể chế, Mã Xung Hạo chính là nhất đẳng thật sự. Gã thậm chí có tự tin nếu như không phải Lưu Dũng và Lôi Tài thân phận quá thâm sâu, người cai quản đội Nội Vệ như nay chính là gã.
Dù là hạng người cẩn thận tự biết suy xét bản thân thế nào, đều có lúc phơi phới dâng trào. Sau khi thành lập phòng nghị sự, ngay cả Triệu Tiến cũng có lời ngợi khen Mã Xung Hạo, còn dặn dò gã về sau có đề xướng gì cứ báo lên, Lưu Dũng cũng khách khí với gã không ít, Mã Xung Hạo khó tránh khỏi có chút thu liễm không được.
Tuy nhiên ở trong thành Từ Châu bận rộn không ngơi tay, muốn điều Mã Lục và mấy bộ hạ cũ trở về giúp đỡ, sau khi đề xuất đòi hỏi lập tức bị gạt bỏ, như thế hai lần, Mã Xung Hạo hoảng hốt mà sợ hãi, có chút thông minh hiểu bản thân quá đắc ý vênh váo rồi.
Sau khi Vương Hữu Sơn được thả về từ kinh sư, Mã Lục vẫn luôn bận rộn ở bên phía kinh sư cũng đi theo về, nhưng không quá bao lâu lại bị phái trở lại kinh sư.
Sau khi trải qua chuyện của Vương Hữu Sơn, khắp nơi kinh thành đã nhớ kỹ Từ Châu, đồng dạng Từ Châu cũng lưu ý tới cử động của chỗ kinh sư. Mặc dù từ đầu tới cuối, tất cả vẫn luôn rất có chừng mực, Ngụy Trung Hiền vẫn luôn đè ép tin tức rất khiêm tốn, nhưng người nên biết hẳn đều biết tới Từ Châu. Mã Lục trong thời hạn Vương Hữu Sơn bị giam, khôi phục gầy dựng quen biết có từ trước ở kinh sư, không có thư từ của Vương Hữu Sơn, cũng có tin tức càng nhiều càng sâu về đầu não triều đình, chính là dựa vào những quen biết này.
Có kẻ này ở đó, kinh thành đã chẳng có điều gì mù mờ với Từ Châu, hơn nữa ở bên chỗ Lâm Thanh, Lôi Tài đã dựng lên khung sườn rất hoàn chỉnh, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng hô ứng, tiếp ứng chỗ kinh thành, khiến tin tức càng thêm thông thuận.
Phủ Lỗ Vương Sơn Đông và phủ Lộ Vương Hà Nam, đều đã chết trên trăm người ở Từ Châu, rất nhiều hạng người có thân phận địa vị cứ như vậy chết trong đại lao Từ Châu. Nhưng hai nhà này đã không dám có mảy may mạo phạm với Từ Châu, thậm chí không dám tới nơi này làm ăn buôn bán, hoàn toàn là ý nhượng bộ lui binh.
Ở Từ Châu không thấy bóng dáng, chuyện hai nhà này làm ở kinh sư lại không thấy ít đi. Chết nhiều người như thế, tổn thất nhiều ngân lượng như thế, đây đã là kết cừu hận lớn tựa trời. Trên mặt đất của Đại Minh, con cháu Chu gia khi nào lại nhẫn nhịn tủi nhục như vậy, công đạo này nhất định phải tìm trở về.
Ngoại trừ thù riêng này, còn có lòng tham, phủ Lỗ Vương và phủ Lộ Vương đều biết rằng Từ Châu như nay của cải dồi dào thế nào, có bao nhiêu sản nghiệp ngày thu vào từng đấu vàng, huống chi Từ Châu này cách thành Tư Dương nơi đặt phủ Lỗ Vương, cách phủ Vệ Huy nơi của phủ Lộ Vương đều không tính quá xa. Trực Lệ không phải đất phong vương, nhưng cách gần như vậy, an bài người thân tín nhìn cũng rất dễ dàng.
Triệu Tự Doanh nếu như sau khi đnáh bại quan quân tiếp tục ra tay đánh nhau to, hai vương phủ này tất nhiên không dám lên tiếng. Nhưng Triệu Tự Doanh lần này giữ gìn ước định ngầm và chừng mực, không có phá hoại cục diện này cũng không có ra tay đánh nhau to, đây khiến cho hai nhà này dũng khí tăng lên. Mặc kệ ngươi vô địch dũng mãnh, ngươi cũng chẳng qua càn rỡ ở Từ Châu và xung quanh đấy, ngươi chẳng lẽ còn đánh tới được thành Tư Dương, còn vượt sông Hoàng Hà đánh thẳng tới phủ Vệ Huy sao?
Hơn nữa khiếm tốn giữ ước định ngầm, không có càn rỡ ra tay đánh lớn như vậy, thiết nghĩ trong lòng còn có sợ hãi với triều đình. Tâm tình lúc Ngụy công công vuốt mũi chiêu an tất nhiên cũng sẽ không để cho bọn họ biết rõ.
Lần này mặc dù Từ Châu kia đứng ở thế thượng phong, nhưng triều đình dụng binh bốn phương, chẳng qua là không rút tay ra nổi, nếu thật sự trở nên nghiêm túc, nào có lý để tiếp tục càn rỡ cho được?
Phán đoán như thế, Từ Châu này sớm muộn phải bại vong, như vậy tòa núi vàng này vẫn là theo dõi chặt chẽ thì tốt hơn, nếu thật tới lúc động thủ, nói sớm thì chiếm sớm một chút chỗ tốt.
- Ngụy Trung Hiền nắm giữ đầu não, mọi chuyện do ông ta quyết đoán. Kể lể sự tình và bực tức của hai nơi vương phủ trong lúc nhất thời không dính tới đại cục. Nhưng phiên vương dù sao cũng là thân tộc của thiên tử. Than tình phiên vương thời này và thiên tử rất gần, nói vào nói ra, Ngụy công công cũng ngăn không được. Tới lúc đó mặc kệ thế nào, không thiếu được phải hưng binh động đao lần nữa.
Phe đảng lớn nội cung quyết đoán được rất nhiều chuyện, cũng ngăn cản được rất nhiều chuyện, nhưng con đường thân tình giữa phiên vương và thiên tử lại không giống trong ngoài triều đình, bọn hoạn quan không dễ dàng nhún tay vào. Hơn nữa hoạn quan chuyên quyền cũng là thiên tử cho phép chuyên quyền, nếu thiên tử muốn làm quyết đoán gì, bọn chúng cũng chỉ đành thi hành.