Lại "vút" một tiếng, mũi tên đó chuẩn xác trúng đích, xuyên thấu cần cổ tới trước mặt trinh kỵ quan quân, người nọ ngay cả kêu thảm cũng chưa kịp phát ra, cứ như thế ngã lộn cổ ra đất.
Đến lúc này, Thái Hoa Quân mới thúc giục ngựa đuổi theo, ngăn thú cưỡi của đối phương lại, con ngựa kia hơi chút kinh hoảng, nhưng vẫn chưa tới mức hung hăng.
Vốn nên đi mau, nhưng Thái Hoa Quân ngẫm nghĩ chốc lát, vẫn là xuống ngựa, lột bỏ áo giáp của gã quan binh làm quỷ xui xẻo đó, binh khí cũng tháo bỏ lấy đi, lương khô đồ đạc cũng đều lục lấy sạch sẽ. Nhìn tình hình của con ngựa, lại không có lưu lại, chỉ dỡ yên cương của nó, cho nó tự đi đâu thì đi, sau đó một đường phi nước đại về phía nam. Đây đúng thật là tin tức hỏa tốc, lúc Tiến gia trẻ tuổi kia dặn dò mọi người, nói mấy hạng mục, cái thứ hỏa pháo này đặt ở cuối cùng, nhưng Thái Hoa Quân lại nghe ra được, hỏa pháo này vô cùng được coi trọng.
Triệu Tự Doanh hạ trại ở huyện Ngư Đài, các hạng việc phải làm vô cùng nhiều, binh mã của họ tự thân bận rộn không làm nổi, cũng đành chiêu mộ lao dịch dân tráng trên đất này, trả tiền công.
Lúc trước người Từ Châu vào huyện Ngư Đài, sau đó xảy ra xích mích với thôn trang phủ Lỗ Vương, sau đó phủ Lỗ Vương giống như chiếm thượng phong, người Từ Châu tạm thời lui bước. Nhưng hiện giờ, người phủ Lỗ Vương sớm đã không thấy bóng dáng, trên dưới huyện Ngư Đài cũng biết lựa chọn như thế nào, ít nhất tới hiện giờ Triệu Tự Doanh Từ Châu là vững vàng chiếm lấy thượng phong. Duy nhất khiến mọi người buồn bực chính là, vì sao còn lưu lại vị Tri huyện Ngư Đài sợ tới nát gan kia, không phải muốn tạo phản sao?
Kim gia, Thôi gia vân vân đều là hạng nhà giàu hạng nhất ở huyện Ngư Đài, hiện tại đều tới tấp xuất lương xuất người, vừa trợ giúp, vừa nịnh bợ. Nhưng sự tình khiến mọi người kinh tâm vẫn còn ở phía sau, hai nhà giàu này mới vào doanh ba ngày, toàn bộ người gia nhập đều bị bắt, ngay cả nhà cửa cũng bị đám người Từ Châu như hổ như sói lấy mất. Càng khiến mọi người dở khóc dở cười chính là sau đó lại đưa đến nha môn vấn tội, tội danh cũng rất nhanh truyền ra, đó là yêu nghiệt tà giáo, ý đồ mưu phản, lập tức chém.
Dân chúng cũng không biết cái gì là đến mùa thu hành quyết, chỉ biết lập tức trảm, giết mười mấy người giống như chém dưa thái rau, những người còn lại toàn bộ đều bị đưa đến Từ Châu làm khổ sai. Đám người Từ Châu này thật ác độc, tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ.
Lưu Dũng buồn bực bẩm báo.- Lan tỷ bên kia an bài người cùng với Nhiếp Hắc bố trí cạm bẫy, ở chuồng ngựa lưu lại ám ký, sau đó người của Kim gia và Thôi gia đã mắc câu, còn phái người chờ ở bên ngoài doanh trại. Lúc này mới xác định bọn họ chính là gian tế Văn Hương giáo phái tới. Lục soát kiểm tra mới phát hiện trong nhà của bọn chúng đã trù bị sẵn binh khí, còn có người mang độc dược đưa vào.
Triệu Tiến đứng ở chỗ đất trống xuôi hướng gió trong doanh trại, bên kia tràn ngập mùi vôi hòa cùng mùi dược liệu, mười mấy cỗ thi thể nằm ở đó, những thi thể này không phải là người bản địa Kim gia và Thôi gia, mà là những kỵ binh, người luyện võ Từ Châu cùng đi theo đến Sơn Đông.
Lưu Dũng tiếp tục nói.
- Kiểm tra, lục soát, nhân chứng vật chứng đều tường tận. Kim gia và Thôi gia đích thật là giáo chúng Văn Hương Giáo Sơn Đông, nói là bị Hội chủ của bọn chúng sai khiến, thừa cơ khởi sự. Còn cung khai nói những người khác đều không muốn tới đây, chỉ có hai nhà bọn họ đúng ngay ở huyện Ngư Đài không cự tuyệt được.
Triệu Tiến sắc mặt rất không tốt, hắn nhìn những thi thể trên mặt đất nói.- Nếu như khiến cho những anh hùng Từ Châu này lựa chọn cách chết, ta thấy bọn họ tình nguyện chết trận ở sa trường, cũng không muốn chết một cách không rõ ràng trong tay đám giáo chúng ngu xuẩn vô tri này.
- Tiến gia, bên này đã truyền lệnh xuống, không được cho phép, không có trên ba người thì bất cứ kẻ nào cũng không được tùy ý tiến vào thôn trang bù đắp nước uống và xin tá túc. Đào Quý ở bên cạnh mở miệng nói. Y là liên trưởng đội nhân mã, lại xuất thân giang hồ lục lâm, lần này chính là y gánh trọng trách đưa tin.
Sau khi nói xong câu này, Đào Quý nhìn thần sắc của Cát Hương và Lưu Dũng, lại nói thêm vào.- Bọn họ cũng là khinh thường, những người thật sự lão luyện đều tự mang đủ đồ ăn nước uống, cắm trại ở chỗ hoang dã. Những người này cưỡi ngựa bắn cung, võ nghệ đều không kém, nhưng lại thiếu cẩn thận một chút. Đi trong thôn trang khoe khoang uy phong của Từ Châu, còn muốn nhân cơ hội vòi vĩnh lợi lộc. Nhưng không ngờ trong thôn trang phần lớn là giáo chúng, bọn họ đi như vậy chính là tự nạp mạng.
Những người luyện võ Từ Châu đi theo Triệu Tự Doanh này, có rất nhiều người đi ra ngoài không trở về, sở dĩ bị phát hiện là vì có tai mắt ngầm đội Nội Vệ bố trí tại đây nhìn thấy có bán yên ngựa, binh khí và ngựa không tồi. Ở một nơi chốn như huyện Ngư Đài sao sẽ có những đồ dùng đầy đủ như vậy. Kết cuộc điều tra mới phát hiện ra những kỵ binh Từ Châu đã biến mất này. Những người này ra ngoài ngầm trinh sát, cảm thấy dân chúng trong thôn trang vô hại, không mạnh mẽ được như người luyện võ nhà mình. Đi vào đòi hỏi đồ ăn nước uống, dò la tin tức lại không nghĩ tới bị người khác đánh lén mưu hại.
Ngay sau khi tra ra thi thể của ba người, Triệu Tiến dứt khoát là rút hết những người luyện võ Từ Châu về. Sàng lọc kiểm tra một lần, hơn hai mươi lão luyện thực sự được phái ra ngoài, số còn lại tập trung thành một đội, lại điều đến bốn trăm đoàn luyện từ Từ Châu liên thủ với tai mắt ngầm và người của đội Nội Vệ, một phần ở huyện Ngư Đài và huyện Kim Hương lục soát kiểm tra thôn trại. Kết cuộc lại tìm thấy hơn mười cỗ thi thể, trước mắt còn có mười mấy người mất tích ở bên ngoài, nghĩ như thế nào cũng là phiền toái rồi.
Càng khiến người ta phiền muộn vẫn không phải điều này. Có mấy thôn trang là giáo chúng Văn Hương Giáo, cho rằng Triệu Tự Doanh là yêu nghiệt mang lại tai họa cho khắp chốn, mà càng nhiều thôn trang thuần túy là mưu đoạt tài sản, sát hại tính mạng, nhìn thấy những yên cương thú cưỡi đều đáng giá, lại là buôn nước bọt nói chuyện phiếm, nhân khi rối loạn không ai để ý liền dứt khoát hạ sát thủ.
Triệu Tiến nói, trong giọng nói có chút lạnh căm.- Tất cả những người tham dự đều áp giải đến trang viên làm khổ sai. Những người ở trong thôn trại đợi đến sau khi đánh xong cũng toàn bị di dời toàn bộ đến Khổng Gia Trang làm khổ sai. Trang đinh ở Khổng Gia Trang, trang đinh ở Bái huyện và Phong huyện có chút biểu hiện tốt sẽ được chọn ra, để bọn họ tới Sơn Đông thành gia lập nghiệp.
Lưu Dũng ở bên cạnh nghiêm nghị đáp ứng. Triệu Tiến trầm ngâm, lại mở miệng nói.- Những giáo huấn này cần phải nói rõ ràng với gia đinh của chúng ta. Tuy rằng bọn họ giữ nghiêm quy củ không buông thả nhưng ngàn vạn lần không được qua loa. Trước mắt đây đều là giáo huấn.
Đào Quý đứng đó lớn tiếng nói.- Xin Tiến gia yên lòng, đội nhân mã gia đinh chúng ta ai nấy đều chăm chỉ, tuyệt sẽ không khinh thường như thế.
- Hiểu cách rình mò, kỵ thuật hoàn mỹ đều là những người xuất thân Thát tử, bọn họ không quen đường. Người cưỡi ngựa quen đường lại không bằng những người xuất thân từ thảo nguyên này. Có ba mươi người chiếu cố được cả hai mặt này không? Các ngươi còn phải đi rèn luyện thật tốt hơn nữa. Triệu Tiến đối với Đào Quý không có chút nào khách khí. Đào Quý sắc mặt lập tức trở nên xấu hổ.
- Những người này đều tính là chết trận, chu cấp phải đầy đủ, con cháu trong nhà muốn gia nhập Triệu Tự Doanh hoặc là Vân Sơn Hành thì phải cố gắng thoả mãn. Triệu Tiến trầm giọng nói. Lưu Dũng bên cạnh vội vàng đáp ứng.
Triệu Tiến trầm mặc chốc lát, thở dài một hơi rồi nói.- Bây giờ Sơn Đông chính là nước kẻ địch, lúc nào, chốn nào cũng phải cẩn thận.
Người ở bên cạnh còn chưa kịp đáp lời, đã có một gã thân vệ chạy nhanh tới, khi còn cách mười bước liền lên tiếng.- Tiến gia, thám mã Thaí Hoa Quân có việc quân tình khẩn cấp cần báo cáo.
"Thái Hoa Quân" cái tên này mọi người đều không xa lạ gì. Đào Quý sắc mặt biến đổi vội vàng nói.- Hắn đã trở lại, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì.
Thái Hoa Quân cũng bị cho rằng đã mất tích, không ai ngờ rằng y đi tới trước xa như vậy. Triệu Tiến gật gật đầu. Đào quý lúc ấy lấy tính mạng cả nhà mình đảm bảo cho Thái Hoa Quân, bởi vì năm đó khi còn lăn lộn trong chốn lục lâm, Thái Hoa Quân này rất chiếu cố đến đồng hương, bọn họ vẫn nhớ kỹ trong lòng. Triệu Tiến sở dĩ nhớ rõ lại là vì Thái Hoa Quân này có dính với Thái cử nhân, xuất thân có chút đặc thù, khiến cho người khác không quên được.
- Đưa tới gặp ta.
Lúc tầng lớp cốt lõi của Triệu Tự Doanh nghị sự, không có nhiều người ngoài ở đó. Lần này lại không giống những lần trước, nhiều người hơn khiến tất cả bất ngờ, hoặc là nói đột nhiên nhiều hơn hai người là chủ tớ Lộ Dịch người Tây Dương, mặc dù với bản tính trầm ổn của Trần Thăng cũng không kìm được mà nhìn liếc nhìn mấy lần.
- Ngươi khẳng định đó là hỏa pháo?
- Tiểu nhân không dám nói dối nửa câu.
- Ta không cần ngươi phát lời thề thốt, ngươi vẽ ra được không?
Thái Hoa Quân trên mặt có chút cổ quái, thầm nghĩ rằng rốt cuộc vẽ ra thì có ý nghĩa gì, tuy nhiên vẫn nghe theo, dùng nhánh cây vẽ lại hình dáng sơ lược trên mặt đất, không biết vẽ tranh tất nhiên là dáng vẻ xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng vẫn nhìn ra được sơ sơ.
Cả mặt Triệu Tiến thần tình trở nên nghiêm trọng, cũng mở ra một cuốn sách, cầm lấy mẩu than vẽ lên trên đó mấy nét phác họa đại khái. Mặc dù hắn cũng không giỏi về vẽ vời đẹp đẽ, nhưng từ nhỏ đã nhiều lần vẽ ra từ trong trí nhớ nên tất nhiên là thuần thục, không bao lâu sau một khẩu pháo đã được phác họa ra.
- Là thế này sao?