Đừng nói là thân sĩ của Tế Ninh Châu, ngay cả Tuần phủ Sơn Đông đều vô cùng oán hận. Năm ngoái gặp phải chuyện như thế này, phủ Lỗ Vương sẽ cứng đầu cứng cổ ồn ào, nhà ta là huyết mạch hoàng gia, là trưởng bối của thiên tử, mọi thứ dưới vòm trời này đều là của Chu gia nhà ta, chẳng qua chỉ có chút nóng nảy, các ngươi như thế có phải là có mưu đồ bất chính?
Chẳng qua lần này lại vô cùng yên tĩnh, đa phần sản nghiệp, phần lớn quản sự của phủ Lỗ Vương đều ở Tế Ninh Châu, vô thanh vô tức lại rút đi, hơn nữa phủ Lỗ Vương còn sắp xếp thương gia thuộc hạ lấy ra gần vạn lượng bạc nuôi quân. Chi ra một số bạc lớn như thế cho một đám bại quân, mọi ngưỡi đều cho rằng phủ Lỗ Vương điên rồi.
Phủ Lỗ Vương và quan lại địa phương ở Tế Ninh Châu qua lại không ít, cho dù các mặt thu hẹp lại cũng có người phải đi làm công chuyện. Phủ Lỗ Vương ngày nay không giống trước rồi, tóc Tư trưởng sử đều đã bạc hết, cả người dường như đã già đi mấy chục tuổi, còn hoạn quan quản sự Hùng Tảo cũng đã sớm không còn tung tích rồi.
Đại đội Triệu Tự Doanh chẳng hề lý gì tới đến chấn động ở Tế Ninh Châu và những chuyện lớn nhỏ xảy ra ở phủ Duyên Châu, chúng chỉ làm theo kế đã vạch ra ban đầu quay về Từ Châu.
Lúc đến huyện Ngư Đài, thân sĩ, dân chúng nơi đây đã đến thăm hỏi binh sĩ rồi. Lần này cũng không phải là âm mưu quỷ kế gì đó của Văn Hương Giáo mà là những người thật sự có danh vọng trong vùng. Bọn họ so với những người khác càng biết tin tức sớm hơn, ngoài lương thực tiếp viện, còn đưa đến thêm mười mấy đầu gia súc, việc này đối với một Ngư Đài nho nhỏ cũng có thể coi như một việc hệ trọng. Những thân sĩ đến thăm quân còn cam đoan chắc chắn nếu đại quân cần, trong huyện lúc nào cũng triệu tập được sức dân và đồ đạc.
Càng khiến ngươi khác không ngờ đến, nhưng thực ra cũng là một trong những điều nằm trong dự liệu đó là Tri huyện Ngư Đài phái tâm phúc nhà mình đến hỏi đại quân có muốn tấn công huyện thành hay không? Nói nếu muốn đánh, ông ta sẽ treo ấn rời đi, tuyệt đối sẽ không tạo ra bất kì trở ngại nào đối với đại quân, thậm chí còn giúp phòng ngự cửa thành trở nên lỏng lẻo chút.
Đối với việc này, Triệu Tiến trả lời cũng rất đơn giản, không muốn tạo phản, cũng sẽ không tấn công thành trì, nhưng mẫu mực sau này nhất định phải đổi, đợi người từ Từ Châu đến đi.
Nghe thấy lời hồi đáp này, tri huyện Ngư Đài thở phào nhẹ nhõm, huyện Ngư Đài tiếp giáp với Tư Châu đương nhiên biết mẫu mực của Từ Châu, mấy vị quan triều đình đều phải nhẫn nhịn yên phận còn những người khác đều phải thay đổi. Theo cục diện này, tiếp tục ngồi vững, tiếp tục giữ được tính mạng mãn nhiệm là tốt rồi, nào dám hi vọng xa vời đến những điều khác.
Trái lại thân sĩ dân chúng huyện Ngư Đài lại có chút vui mừng hoan hỉ, Triệu Tự Doanh nếu vững vàng rồi thì quân lương của huyện Ngư Đài cũng không cần nộp nữa. Đây chính là một chuyện vô cùng tốt.
Bất kể phía quan phủ và dân gian có cử chỉ như thế nào, đôi bên đều không hẹn mà cùng làm một việc, đó chính là bài trừ Văn Hương Giáo, hoàn toàn trục xuất giáo phái này. Từ thân sĩ, thổ hào đến bách tính bình thường, ai cũng đoạn tuyệt dính líu với giáo phái này. Nếu ai bí mật chưa chấp thì chính là công khai chống đối với cả huyện. Mọi người cũng đều rõ ràng thái độ của Triệu Tiến với Văn Hương Giáo.
Thời điểm từ huyện Ngư Đài xuất phát, Mã Xung Hạo đang đợi ở doanh trại Từ Châu đã phái người qua đây hỏi thăm. Nói hiện giờ trong doanh địa giáp ranh giữa Sơn Đông và Từ Châu có người từ Nam Trực Lệ và Hà Nam các nơi phái đến. Đích nhắm đến của bọn họ rất đơn giản, chỉ là muốn xem kết cuộc thắng bại lần này của Triệu Tự Doanh, xem rõ là thật hay giả.
Nếu phương hại cơ mật thì Mã Xung Hạo liền phái người xua đuổi, còn nếu chỉ là muốn nhìn xem kết quả vậy thì Mã Xung Hạo liền không động đậy.
Câu trả lời của Triệu Tiến là canh phòng nghiêm ngặt những hạng người có lòng dạ riêng, những người còn lại giữ ở một bên xem là được.
Lúc đại đội Triệu Tự Doanh tiến vào địa phận Từ Châu cũng chính là lúc chiêng trống dậy đất, pháo hoa ngập trời. Đối với thân sĩ, thổ hào và các thế lực ở Từ Châu, nếu Triệu Tự Doanh đã nói mình đại thắng thì nhất định sẽ thắng. Đại thắng lần này, bất kể sau này ra sao, thì Triệu Tiến cũng vẫn sẽ trấn giữ vùng đất Từ Châu này rất lâu nữa nên tốt nhất nên sớm qua đây nịnh hót.
Ngoài những người dân nhiệt tình tiếp đón quân đội ra cũng có không ít những người cưỡi ngựa toàn thân đều toát ra sắc bén, thần sắc trang nghiêm, nhiều người vừa nhìn là biết đã từng ở trong quân đội hoặc tinh thông võ nghệ. Nhưng những người này đều không mang theo binh khí mà chỉ cưỡi ngựa đứng một bên quan sát.
Những người này xem xét vô cùng tường tận, từ lúc đội ngũ Triệu Tự Doanh xuất hiện thì đã lập tức nhìn không dời mắt, theo dõi rất sát sao. Khi nhìn thấy gia đinh Triệu Tự Doanh tinh thần phấn chấn, nhìn không ra dấu vết bị thương tiều tụy, biểu tình mỗi người càng thêm ngưng trọng, đông thời cũng nhiều thêm chút nghi hoặc.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ ở trong đội ngũ nhìn thấy biểu tình trên mặt những người đó, cười đưa ra phán đoán.
- Bọn họ nhìn chúng ta đội ngũ chỉnh tề như thế, khẳng định cảm thấy rất kì lạ, trong lòng nghĩ là đại thắng binh lực tương đương không lí nào chúng ta lại không có thương vong. Nhưng chút tổn thất đó của chúng ta, bọn họ không nhìn ra, xem chừng hoài nghi chúng ta giả bộ đấy.
Đợi các đội gia đinh đi qua, lúc nhìn về phía xe chở chiến lợi phẩm, vẻ hoài nghi trên mặt những người này đều biến mất, thay vào đó là kinh hãi khiếp sợ.
Rất nhiều chiến lợi phẩm làm giả được, có Từ gia Cảnh Sơn buôn bán than đá sắt thép khổng lồ ở đó, đừng nói là chút đồ này cho dù là giáp trụ toàn thân của sáu vạn quan binh thì bên đó cũng gom đủ. Nhưng đồ đạc lớn như vậy bí mật vận chuyển nhất định không gạt được người khác, hơn nữa vết máu, bụi đất trên mũ giáp muốn làm cũ đến mức này thật sự là có chút khó khăn. Càng không cần nhắc đến các lá cờ xí kia, chỗ cờ xí này phải nói là một trong những thứ khẩn yếu nhất trên chiến trường, nhìn đến đây đã không ai còn nghĩ đến việc làm giả vân vân nữa rồi, tiếp đó lại nhìn đến một đống binh khí trên xe.
Chiến lợi phẩm nhiều như vậy mà còn tiếp tục hoài nghi là làm giả nữa thì thật đúng là bị điên rồi.huống chi khoảng cách giữa Tế Ninh Châu và Nam Trực Lệ gần như vậy thì dù giấu diếm thế nào thì tin tức cũng sẽ rất nhanh là đến, có những bằng chứng thế này đã đủ lắm rồi.
Rất nhiều người đến đây xem xét sau khi thấy một màn như vậy thì đều lần lượt đánh ngựa rời đi. Bọn họ phải kịp thời truyền tin tức này đi các nơi giúp các nơi sẵn sàng cử động kịp thời.
Mã Xung Hạo cười bẩm báo.- Lão gia, Tuần phủ Phượng Dương Quách Thượng Hữu đã sắp xếp hai đội đưa tin ở Từ Châu chúng ta. Một đội mang theo tấu chương xin triều đình điều thêm đại quân cùng Nam Trực Lệ và các lộ binh mã tiêu diệt Từ Châu, đội còn lại thì là loạn dân có chuyện bất bình, trách thiên tử tại vị không nên động binh đao, lấy từ bi làm đầu, niệm tình chiêu an. Nếu thuộc hạ không đoán sai thì hiện nay đội đưa tấu chương chiêu an kia đã lên đường rồi.
Đại quân thứ nhất do Lỗ Đại thống lĩnh dừng lại ở bờ phía Bắc Hoàng Hà Từ Châu, theo lệ cũ đóng quân ở vùng phụ cận Từ gia ở Cảnh Sơn, đồng thời ở tại đây còn có một nghìn năm trăm đoàn luyện. Triệu Tiến và các đội quân còn lại không hề tri hoãn nhanh chóng trở về thành Từ Châu bờ phía Nam sông Hoàng Hà.
Lần này không đi thẳng tới đóng quân ở Hà Gia Trang mà đại quân lại đến vùng phụ cận thành Từ Châu. Vương Triệu Tĩnh ở bờ bên kia tiếp ứng đại quân rồi cùng nhau tiến đến thành Từ Châu.
Các nơi khác còn muốn hỏi Triệu Tiến có phải muốn tạo phản hay không. Nếu động thủ, trong thành sẽ mở rộng cổng thành, tuyệt đối sẽ không cản trở. Ở thành Từ Châu thì lại càng không cần nghĩ nhiều như vậy, nghe nói Triệu Tiến muốn trở lại, cổng thành lập tức mở rộng, các nơi trong thành còn tập hợp lại tiếp ứng trịnh trọng khao thưởng quân đội. Dẫn đầu trong chuyện này đều là những người vai vế nắm quyền trong thành, từ sư gia đến Thư biện các phòng đều lần lượt xuất tiền xuất người.
Các loại chiến lợi phầm đều phô bày trước cổng thành, đội thân vệ Triệu Tự Doanh hộ tống Triệu Tiến vào thành, đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai thì nghỉ ngơi ngoài thành, mỗi đoàn có một phần ba gia đinh được nghỉ phép thăm người thân. Đây không sai biệt lắm chính là tất cả gia đinh trong thành Từ Châu rồi.
Sau khi thấy chiến lợi phẩm, chút nghi ngờ trong thành Từ Châu cũng đều tan thành mây khói. Mọi người không tránh khỏi muốn bày tiệc rượu, mời Triệu Tiến quang lâm, vì Triệu Tiến ăn mừng.
Nhưng đối với những việc này Triệu Tiến đều cự tuyệt. Câu trả lời của hắn rất đơn giản chỉ ở đây nghỉ ngơi hai tối sau đó lại phải trở về Hà Gia Trang.
Sở dĩ muốn nghỉ lại Từ Châu cũng chỉ vì muốn nói cho tất ca mọi người Triệu Tự Doanh lần này chinh chiến ở Sơn Đông đại thắng trở về, đồng thời cùng nha môn tri châu Từ Châu bình yên vô sự qua lại vì muốn thể hiện chút thái độ với bên ngoài là Triệu Tự Doanh không hề muốn tạo phản.
Nhưng Tri châu Từ Châu Đồng Hoài Tổ cũng là không chăm lo không được. Triệu Thập Nhất còn lo Đồng Hoài Tổ sẽ tự sát vì Đại Minh gì đó nên an bài riêng nội gián bên trong nhìn chằm chằm. Kết cuộc Đồng Hoài Tổ lại vô cùng thoải mái tự tại ngồi uống rượu một mình, sau đó đọc sách viết chữ, hết thảy đều bình thường.
Buổi tối Triệu Tiến nghỉ lại ở nhà cũ, vài người ai về nhà nấy, đội Thân Vệ canh phòng nghiêm ngặt sợ người khác sẽ nhân cơ hội này mà đánh lén.
Yến tiệc riêng của mấy vị huynh đệ, Vương Triệu Tĩnh trịnh trọng bưng chén rượu đứng dạy làm đại lễ.- Lần này vì một nhà tiểu đệ các vị huynh đệ phải suất lĩnh đại quân vào sinh ra tử, tiểu đệ cảm kích vô cùng. Các vị huynh đệ xin nhận của ta một lạy.