Cát Hương lập tức xin đánh.- Đại ca, nếu kỵ binh của địch đến, tiểu đệ liền dẫn kỵ binh đi chống lại.
Triệu Tiến lắc đầu, mở miệng nói.- Đệ dẫn đội của mình lui về phía sau tạm nghỉ, nhân lúc này ăn cơm uống nước, cho ngựa ăn no, bảo Thái Hoa Quân đưa những người luyện võ Từ Châu chạy lòng vòng là được, lúc này chưa cần đến đệ.
- Đội Thân Vệ ở trước. Ở phía sau, đoàn thứ nhất ở bên phải, đoàn thứ hai ở bên trái, hình thành hình tam giác, đại đội thứ nhất và đội nhân mã ở cùng một chỗ, hộ vệ phía sau đại trận. Những kẻ biết bắn cung tiễn trong đội nhân mã đều điều đến đội cung tiễn. Đội nhân mã và liên đội hỏa khí nghe ta chỉ huy linh hoạt, hiện tại sẵn sàng.
Đầu lĩnh các đoàn, các đội cưỡi ngựa tiến lên, người cưỡi ngựa thoái lui, nhanh chóng truyền mệnh lệnh xuống, tiếng trống, tiếng la hét của các đội trưởng, liên trưởng đều vang lên, bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ bày trận.
Liên trưởng đội cung tiễn Ba Âm quỳ rạp trên mặt đất nghe ngóng, đứng dậy nói.- Không dưới ngàn người, hiện tại hẳn là đã đi chậm lại rồi, chắc là tích súc sức lực, sắp sửa xông lên.
Triệu Tiến gật đầu, mở miệng nói.- Nếu là đại đội kỵ binh tới, tập kích bất ngờ, khả năng đánh vòng vào bên cánh là không lớn, khả năng cao là đánh chính diện. Mạnh Chí Kỳ, hai liên đội của ngươi dàn hàng ngang ngay trước đại trận, dùng súng hỏa mai đón đánh. Ba Âm, ngươi dẫn đội cung tiễn ở cánh trái đại đội. Kẻ địch nếu đánh vào bên cánh, thì cánh phải là hồ nước và sông, muốn tới chỉ tới từ cánh trái. Ngươi ở đó chờ lệnh, bất cứ lúc nào cũng phải sẵn sàng di chuyển đến chính diện, đi mau.
Mạnh Chí Kỳ và Ba Âm đều lớn tiếng dạ vang, bước nhanh chạy về bổn đội của mình. Gia đinh hỏa khí bên đó đã bắt đầu dùng que cời nén chặt thuốc súng trong nòng súng, nghe thấy hiệu lệnh cầm hỏa khí và giá gỗ mau chóng xếp thành hàng, ngay ở đằng trước đại trận xếp thành ba hàng ngang tách rời ra, sau đó tiếp tục nhét đạn dược vào.
Còn có người trong tay cầm một cọc gỗ vót nhọt màu đỏ bước nhanh đi về phía trước, lúc đi được án chừng xấp xỉ bảy chục bước, cắm cán gỗ kia ở trên mặt đất.
Vào lúc này, tất cả đã nghe thấy được tiếng vó ngựa rền vang từ xa, cũng nhìn thấy được khói bụi bốc thẳng lên trời ở bên đó càng lúc càng gần. Người nọ sau khi cắm xong cọc gỗ, co cẳng chạy về phía sau.
Trong thấp thoáng của bụi đất bốc lên cao nhìn thấy được bóng hình của kỵ binh quan quân, cũng cảm giác được cước bộ của đối phương càng lúc càng nhanh, có vẻ là đang tăng bước chân, xem ra chính là xông thẳng vào chính diện.
Nghe thấy tiếng động va chạm của khôi giáp sau lưng, Cát Hương mặc toàn bộ khôi giáp tới sau lưng Triệu Tiến.- Đại ca, huynh phải cai quản cả Triệu Tự Doanh, không nên đứng ở đầu tiên. Đệ tới đây, huynh đi đằng sau.
- Vào lúc này, huynh muốn để cho tất cả biết. Huynh là ngươi đứng ở đầu tiên. Đệ đi ước thúc đội nhân mã. Đi mau!
Triệu Tiến quát lớn một câu, Cát Hương cũng không có nhiều lời, gật đầu thật mạnh bước nhanh chạy trở về.
- Truyền lệnh, điều động cung thủ tới đằng sau súng hỏa mai. Cũng giống như vậy xếp thành hàng rời ra. Triệu Tiến lớn tiếng nói. Nếu như không nâng cao thanh âm, người đằng sau đã không nghe rõ nữa.
Ba Âm đang ở cánh trái đại đội hô quát dẫn đội cung tiễn tới đằng sau đội hàng ngang của súng hỏa mai. Đội cung tiễn mới ban đầu chính là xuất thân từ gia đinh, xếp hàng lại rất quen thuộc so với liên đội súng hỏa mai, mau chóng bày sẵn đội hình.
Kỵ binh quan quân tựu chung là tinh nhuệ chọn lựa trong đám xuất chúng. Ngay lúc gia đinh súng hỏa mai Triệu Tự Doanh xếp hàng đầu nhìn thấy, kỵ binh đã giữ vững trận hình xông tới. Mười mấy người cưỡi ngựa một hàng, mấy hàng một đội, mấy đội theo tầng lớp tiến lên. Còn một đội đằng trước nhất thì đều là mặc giáp cầm mâu, nhìn cũng uy phong lẫm liệt, đội ngũ kỵ binh ngay hàng thẳng lối, vó ngựa như sấm, mặt đất đều giống như rung động ầm đùng.
- Nâng ngang cánh tay, chớ nên run rẩy phải thổi ngòi lửa đừng để cho nó tắt. Nghe theo hiệu lệnh nổ súng. Ai động thủ trước chiếu theo quân pháp xử trị. Liên trưởng hỏa khí Mạnh Chí Kỳ và người Tây Dương Lộ Dịch kia đều hô khàn cả giọng. Quan thoại của Lộ Dịch cũng không chuẩn, ù ù cạc cạc.
Động tĩnh như vậy khiến bọn cung thủ đội cũng thủ đằng sau đều cười nín không được. So với gia đinh súng hỏa mai ra trận lần đầu tiên đằng trước, bọn họ chính là từng thấy qua cảnh tượng này, biết phương trận trường mâu đằng sau cực kỳ đáng tin cậy.
Có người không nhịn nổi cười trào phúng.- Phí sức vào cái việc này. Đó sao so được với chúng ta giương cung bắn tên, tùy tiện đã bắn ra được.
Kẻ nói lời này bị cung trưởng Ba Âm trợn trừng mắt nhìn lập tức không dám lên tiếng. Song mọi người nhướn mày nháy mắt cợt nhả là không tránh khỏi.
Ba Âm lắp tên của mình lên dây, nói khẽ với Đức Lặc Hắc bên cạnh.- Chúng ta dùng cung tiễn từ nhỏ học mất bao lâu, bọn họ mới luyện được bao lâu, hiện giờ đã dùng được sao?
Kỵ binh quan quân cũng nhìn thấy hàng ngũ hỏa khí bày ngang ở đằng trước. Sau khi nhìn thấy, mặc dù đã tràn đầy chiến ý nhưng vẫn nín cười chẳng đặng. Nếu dùng cái này chặn được kỵ binh, vậy vùng cửu biên kia đã sớm diệt sạch Thát tử rồi, cớ gì khốn khổ khốn sở giằng dai tới hiện giờ, lần này xem ra đại công tới tay rồi.
Bọn họ không ai để mắt thấy cái cọc màu đỏ cắm trên mặt đất kia, thậm chí cũng lười nhổ đi, ngựa xông ngang qua, cũng đã mang đi theo.
Tiếng vó ngựa như sấm bao trùm tiếng cười vang của kỵ binh cũng đè nén tiếng nổ vang của súng hỏa mai ngoài trăm bước. Chỉ nhìn thấy một cây súng hỏa mai tỏa ra khói trắng, sau đó mấy cây, mấy chục cây súng hỏa mai đều bắt đầu tỏa ra khói trắng, khói thuốc súng trong lúc nhất thời che kín gương mặt gia đinh súng hỏa mai. Quả nhiên là nhịn không nổi khai hỏa trước. Hỏa khí quan quân nhiều như thế sao lại không biết thói quen này. Kẻ địch xông tới, ngoài tầm bắn cũng không kiềm nén được khai hỏa, đợi kẻ địch tới trong tầm bắn, hỏa khí không phải bắn sạch đạn thì là không bắn được nữa rồi, chỉ còn nước bỏ chạy tứ tán. Lại nói, súng kíp cũng mới xa mấy chục bước, cái thứ nồng thô nhỏ này nhiều lắm tầm bắn cũng chỉ được hai ba mưới bước.
- Không phải nhắc trước kẻ nổ súng sớm theo quân pháp xử trị à. Hô theo ta. Mạnh Chí Kỳ vừa hô vừa chạy vào trong đội ngũ. Y thật sự nóng nảy, mặc dù lúc bình thường từng huấn luyện nhiều lần như thế nhưng thật tới trên chiến trường vẫn là xảy ra chuyện. Một người kinh hoảng nổ súng trước, người khác đều theo đó khai hỏa. Càng khiến cho Mạnh Chí Kỳ lòng nóng như lửa đốt chính là, những chuyện này, Triệu Tiến và người Tây Dương Lộ Dịch đều từng giảng giải qua với y.
- Sau khi nổ súng rút về để nhồi thuốc nhét đạn. Đội sau bước lên. Tiến vào tầm bắn... tiến vào tầm bắn mới được nổ súng. Cổ họng Mạnh Chí Kỳ đã tắt tiếng rồi.
Đa số gia đinh hỏa khí đều nghe theo mệnh lệnh, mặc dù không ít người đều đã run rẩy, bọn họ đã nghe thấy rõ ràng ánh sáng chớp lóe trên binh khí khôi giáp kẻ địch. Thật cũng có mấy người đã bị dọa sợ tới tan nát rồi, bọn họ vứt thẳng súng hỏa mai và giá gỗ, không màn tất cả chạy lùi về đằng sau.
Điệu bộ này, khiến toàn trường vào lúc này càng loạn hơn, Mạnh Chí Kỳ tức giận sôi trào, bởi vì đội hình rời rạc, mấy người kia chạy quả thật không chậm, một mạch chạy thẳng tới đội đằng sau.
- Giết mấy tên đào binh đó, giết bọn chúng. Mạnh Chí Kỳ hô to. Y hô với người của đội cung tiễn đằng sau.
Bọn cung thủ đội cung tiễn cũng không nương tay, Triệu Tự Doanh xử trí rất nhanh gọn với đào binh, kẻ lâm trận bỏ chạy, giết.
Mấy tên đào binh vừa mới chạy ra khỏi đội ngũ gia đinh súng hỏa mai, đã kêu thảm ngã xuống, trên người cắm không chỉ mấy mũi tên. Trong đội ngũ cung thủ có người không nhịn nổi cười, trong tiếng cười tràn đầy khinh miệt. Mặc dù toàn trường rất ồn ào huyên náo, nhưng vẫn được bọn gia đinh súng hỏa mai nghe rõ ràng.
Bọn họ đều không nhịn được quay đầu liếc mắt, nhìn thấy đồng bọn ở chung sớm chiều trúng tên ngã xuống, ai nấy trong lòng đều bi hận, sợ hãi, còn tiếng cười nhạo và khinh miệt của đội cung tiễn thì khiến kẻ nào kẻ nấy nổi giận khác thường, nghiến răng xoay người.
Mạnh Chí Kỳ cả mặt đỏ bừng, bọn gia đinh súng hỏa mai sắc giận tím tái cũng chẳng kém. Mạnh Chí Kỳ liếc mắt nhìn phương trận đội Thân Vệ nghiêm chỉnh, cách một đội cung tiễn, y cũng không nhìn thấy được ánh mắt của Triệu Tiến. Mạnh Chí Kỳ trấn định tâm thần, tiếp tục gân cổ hô lớn.- Nhồi đạn! Nhồi đạn! Đợi vào đủ tầm mới nổ súng.
Còn người Tây Dương Lộ Dịch ở một phía khác dùng cách càng thẳng thắn hơn, y cầm trong tay một cây côn gỗ, quất đập túi bụi gia đinh súng hỏa mai, khiến cho bọn họ ổn định, bảo bọn họ mau chóng nhồi thuốc, nhét đạn.
Kỵ binh quan quân không có để ý bên phe mình có mấy đồng bọn hoặc là kêu thảm, hoặc là thú cưỡi đột nhiên mất đi khống chế. Bọn họ chỉ cảm thấy đây là va chạm bình thường, ai nấy đều tràn đầy tin tưởng, đại công lần này đang ở trước mắt, của cải cướp đoạt vơ vét và thủ cấp của bọn phản loạn này toàn bộ thuộc về mình rồi.
Về phần đội ngũ hỏa khí phản loạn vẫn còn chưa hỗn loạn đằng trước, vậy không cần phí công, chỉ cần tiếp cận gần hơn nữa, đối phương tất nhiên sẽ tan tác.
Cọc gỗ màu đỏ cắm trên mặt đất kia không mảy may lưu tình bị đánh ngã, hàng ngũ súng hỏa mai trước mặt đã có xôn xao, cũng có người lại hấp tấp nổ súng, rước lấy tiếng cười lớn ha hả của quan binh trên ngựa.
Chỉ có điều vào lúc này, tiếng vó ngựa như sấm, tiếng súng hỏa mai ì đùng bắn ra bị bao phủ vào, cho dù là bản thân đội ngũ súng hỏa mai cũng không nghe rõ ràng, cho nên người bắn ra theo đó rất ít. Còn bọn quan quân cũng dần dần thúc ngựa tăng nhanh cước bộ, bọn họ chăm chú kẻ địch đối diện, khống chế thú cưỡi của mình đã không quá để ý tới đồng bọn. Cho nên mặc dù đồng bọn đã chết hoặc là rơi từ trên ngựa xuống cũng vốn dĩ chẳng màn tới.