Nhìn từng người bên cạnh mình được tin cậy dùng tới, thậm chí thâm niên bản lãnh không bằng mình cũng được sai bảo, Phàn Kim Bảng vốn đã đầy bụng tức tối lại càng căm giận, nhưng cũng chỉ tậm thời nhẫn nhịn.
Người một khi có lòng dạ như vậy thì càng làm không tốt được việc gì. Mặc dù kế đó đội Thân Vệ chinh chiến việc sai bảo không ít, nhưng Phùng Kim Bảng cũng không có biểu hiện nổi trội xuất chúng gì, Tuy nhiên Triệu Tự Doanh coi trọng chính là nghiêm chỉnh và quân kỷ, gã không muốn biểu hiện thật tốt, nhưng theo đốc thúc của quân pháp và thượng cấp cũng không có cử chỉ khác thường gì.
Đợi nghe nói Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ dẫn đội ngũ bắc tiến kia cũng đầu hàng Triệu Tiến rồi, Phàn gia lại một trận kinh hãi, Phàn Tử Hạ thậm chí bỏ trốn tới chỗ Bi Châu, ngay cả con trai cũng chẳng màn tới, nhưng cũng không có dấu vết bị dính líu gì, trái tim thấp thỏm cũng chầm chậm buông xuống.
Triệu Tự Doanh xuôi nam bắc tiến đánh bại quan quân, Phàn Tử Hạ cũng điếng hồn, oán khí ban đầu cũng tiêu tan không ít, bắt dầu suy ngẫm, có nên khuyên con trai Phàn Kim Bảng ở trong Triệu Tự Doanh gắng sức làm việc hay không, cũng có một ngày cất đầu dậy, cho dù không có cất đầu dậy, khiến cho trong nhà có cuộc sống hãnh diện như nay cũng không tệ.
Ngay vào lúc này, thân thích kia lại tới nữa, lần này sắc mặt kẻ đó càng tốt hơn, ăn vận càng giàu sang hơn. Gia đình doanh thuộc giang hồ chợ búa không dám dính vào, ngay cả bọn sai dịch cũng ít nhìn ngó. Có thân thích giàu có tới, chỉ có hàng xóm láng giềng trầm trồ ngưỡng mộ, người để măt tới thật không quá đông. Vả lại Phàn gia này ở bên ngoài có đông thân thích, mọi người sớm đã quen với việc này, thật sự không có người đi hoài nghi cái gì.
Vạn tuế gia và Ngụy công công đều sửa soạn động thủ với nghịch tặc này, bên trên đã nhìn thấu rồi, chỉ cần mưu sát đầu lĩnh nghịch tặc, như vậy phản tặc tất nhiên tán loạn, nếu như ngươi lần này bằng lòng trợ giúp, như vậy châu huyện Từ Châu sẽ có một chức Thủ bị cấp cho Phùng Kim Bảng, Phùng Tử Hạ cũng có được giám sinh đọc sách có được tiền đồ, mặt khác còn có một trăm lượng vàng chi dùng. Nếu như ngươi lần này không bằng lòng trợ giúp, vậy phải nói ra chuyện lần trước, kết cục thế nào tự mình biết lấy.
Nhắc tới hoàng đế và Ngụy công công cũng đã đủ rúng động lòng người rồi, người bình thường nói chuyện có mấy ai nhắc tới được hai vị này. Thủ bị này chính là võ tướng chân chính, mà giám sinh này chẳng khác nào cử nhân, nếu thật có điều này, Phàn gia lập tức biến thành dòng dõi Từ Châu đệ nhất đẳng, làm rạng rỡ tổ tông. Phàn Tử Hạ vẫn luôn cố chấp với công danh không có buông bỏ, quả thật sớm đã nhập ma. Nghe nói có một con đường như vậy bày ra trước mắt, lập tức cái gì cũng không màn tới, ưng thuận ngay tắp lự, y thậm chí cũng không có nghĩ tới uy hiếp kia. Nói đi phải nói lại, thỏi vàng lóa sáng rực rỡ kia cũng đủ hút hồn, những thứ này chính là đủ cho cả đời ăn dùng.
Đến lúc này, Phàn Tử Hạ kỳ thật cũng hiểu được, mọi việc đã không do cha con mình làm chủ được nữa, cung khai ra thì bị xui xẻo, còn không bằng đọ sức vật lộn một lần có được giàu sang tựa trời này.
Thân thích Phàn gia không có chỉ định Phàn Kim Bảng làm cái gì, mà là muốn Phàn Kim Bảng nói ra mình lúc nào phòng giữ trạch viện của Triệu Tiến, vào lúc đó, tới lúc đó chỉ cần liên thủ đi làm là được rồi.
Đám cưới của Trần Thăng rất đơn giản, mấy vị trưởng bối uống rất vui vẻ, nhưng bọn tiểu bối đều uống không được nhiều, mọi người đều giữ vững tỉnh táo, cũng không có chuyện náo loạn phòng hoa chúc vân vân, ba ngày sau Trần Thăng sẽ mang tân nương về quân doanh.
- Tiến gia, đại hội tỷ võ này bắt đầu có lẽ là chuyện huyên náo rộn ràng. Nhưng đã kéo dài dây dưa tới nước này, tới đông người như thế, kẻ có lòng dạ riêng khẳng định sẽ thừa cơ sinh sự. Chỉ là không biết lúc nào náo loạn. Xung quanh thành Từ Châu này, cho dù quậy phá đến trời, chỉ cần đóng cổng thành phòng bị nghiêm ngặt sẽ không có tai họa. Nhưng chỉ sợ có kẻ mượn cơ hội đông người này gây bất lợi với Tiến gia. Mặc dù chuyện hôn sự này đã bị bưng bít nhưng chỉ sợ chẳng may. Tiến gia ngài hiện giờ thân phận quý trọng, ngàn vạn lần chớ nên xem nhẹ, sớm một chút trở về trọng địa Hà Gia Trang thì tốt nhất.
Đây là lời Mã Xung Hạo nói, đại hội tỷ võ sôi nổi tới mức như vậy, với tình thế Từ Châu hiện giờ trông ra, tất nhiên sẽ có người giở trò bên trong đó. Nhưng vùng cốt lõi chân chính của Từ Châu là nơi Hà Gia Trang kia, bên chỗ Từ Châu cho dù gây loạn cũng không tổn hại đại cục, hơn nữa cổng thành vừa đóng, các vùng trong thành phong tỏa bắt người cũng không tạo ra được sóng gió gì.
Mấu chốt chân chính là, người đông như vậy, hỗn tạp như vậy, khó tránh khỏi sẽ khó lòng phòng bị đánh lén, cốt cán Triệu Tự Doanh như Tiệu Tiến ở nơi này, bất kỳ người nào gặp chuyện không may vậy đều là đại phiền toái của Triệu Tự Doanh.
Triệu Tiến cười trên chọc một câu.- Ngươi đây là sợ chúng ta gây thêm phiền phức cho ngươi à.
Hiện giờ chỗ Từ Châu này gần như chính là do Mã Xung Hạo tới chủ trì, đối với cục diện lớn hỗn loạn như vậy, không có người nào từng trải dạn dày hơn so với y.
Nếu như đổi lại người khác bị hỏi như thế, khẳng định tay chân luống cuống, Mã Xung Hạo lại là tay già đời ứng đối loại này, chỉ cười trả lời.- Tiến gia và các vị lão gia ở noi này, tất nhiên là làm khiếp sợ bọn tiểu tặc, rãnh rỗi tay chân rất nhiều, sao nói là thêm phiền phức.
Tất cả cười xòa cũng liền bỏ qua, tuy nhiên Mã Xung Hạo lại vẫn tiếp tục tỏ bày.- Vẫn mong chỗ nhị gia và tam gia khuyên nhủ hai vị thái gia. Tuy nói thành Từ Châu này phòng thủ cũng đầy đủ nghiêm ngặt, nhưng dù sao cũng không bằng Hà Gia Trang. Hơn nữa thành trì to lớn, khó tránh khỏi có chỗ chăm nom không tốt. Nếu chẳng may có sơ sẩy, bất kể một bên nào đều là đại phiền phức.
Đối với những lời này của Mã Xung Hạo, Triệu Tiến chỉ cười hỏi ngược lại.- Ngươi trông nom tốt được Từ Châu không?
- Thuộc hạ đương nhiên trông nom tốt Từ Châu, bằng không cũng sẽ không tới nơi này, đã sớm đi nơi khác vẫy vùng rồi. Đối đáp như thế thật sự ra là lời lẽ tầm thường.
Triệu Tiến nói.- Ta sẽ không phụ lòng lời trông nom tốt này của ngươi. Mã Xung Hạo vội vàng thi lễ.
Triệu Tiến lại nói tiếp.- Vốn ta muốn nói, ngươi hãy dùng thật tốt một thân bản lãnh ở Từ Châu, ta bên này khẳng định sẽ không bạc đãi ngươi. Nhưng lời này ngươi nghe khẳng định nhàm tai, cho nên cũng chỉ nói mấy lời sắc bén với ngươi.
Nghe nói như thế, Mã Xung Hạo không kiềm nổi cười thành tiếng, sau đó thi lễ thật sâu, lần này trịnh trọng chân thành hơn nhiều.
Coi trọng đối với Mã Xung Hạo cũng không chỉ là thể hiện ở trong lời nói, sau đám cưới, Triệu Tiến không có lưu lại trong thành Từ Châu, mà là dẫn đội trở về Hà Gia Trang, vẫn là nơi đó an toàn nhất.
Cho dù thực vụ và việc doanh trại bận rộn thế nào, theo tình hình thái bình vô sự trước mặt thế này, vừa mới cưới cũng phải ở nhà mấy ngày cũng phải bái kiến trưởng bối hai nhà, Trần Thăng phải lưu lại trong thành, không được trở về cùng mọi người.
Đổng Băng Phong và Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang, Thạch Mãn Cường ở bờ đông Hồ Lạc Mã, Lôi Tài ở Lâm Thanh Châu, những người này vốn dĩ muốn tới tham dự đám cưới nhưng cũng chỉ phái sứ giả đến chúc mừng và tặng lễ vật. Cát Hương đi theo Triệu Tiến tham gia đám cưới này cả mặt ngưỡng mộ ước ao, Lưu Dũng ngay trong đêm đó đã chạy trở về Hà Gia Trang, trên đường trở về không có cách nào đi cùng với mọi người.
Nhìn thấy bằng hữu của mình thành thân, lại còn ở tuổi này, ngưỡng mộ ao ước rất đỗi bình thường, nhưng Vương Triệu Tĩnh trên đường trở về sắc mặt lại vẫn luôn âm trầm.
Triệu Tiến không kìm nổi mở miệng hỏi.- Ngày hôm qua xem ngươi trong tiệc cưới còn tốt, sao hôm nay có dáng vẻ này, xảy ra chuyện gì sao?
Đối với dò hỏi của Triệu Tiến, Vương Triệu Tiến trước hết là sửng sốt, sua dó lắc đầu cười khổ trả lời.- Tiểu đệ vô sự, chỉ là nghĩ tới chuyện thành thân của nhị ca có chút cảm thán.
Triệu Tiến nhớ lại tiệc cưới hôm qua, khi đó Vương Triệu Tĩnh dường như đã có tâm sự. Vương Triệu Tĩnh bên kia nói tiếp.- Nhị ca trầm mặc ít lời, cũng là kẻ lòng ôm đại cục. Nhất cử nhất động của huynh ấy đều là nghĩ cho đại cục của chúng ta, tiểu đệ cũng là có quá nhiều thứ nhìn không ra.
Nhìn bên này nói chuyện, Cát Hương đã cưỡi ngựa nhích gần sang, đợi nghe thấy lời này, chỉ bĩu môi thúc ngựa quay trở lại bổn đội.
- Đệ ấy là đệ ấy, đệ là đệ. Đệ nếu như là đệ ấy, cũng đã không có lòng dạ nhiều rối rắm như thế. Triệu Tiến cười nói mấy câu, ngoài miệng nói xong, lại nhớ tới trong khoảng mấy ngầy nay Vương Triệu Tĩnh vẫn luôn viết thư ra bên ngoài, thư đều là viết cho kẻ sĩ cùng chung bối phận, cùng khoa, cùng trang lứa của y. Trước giờ Vương Triệu Tĩnh đưa thư tới lui với bọn chúng không nhiều, không biết tại sao thay đổi thái độ.
Chẳng lẽ có liên quan đến việc này? Triệu Tiến lười suy nghĩ sâu xa. Vương Triệu Tĩnh đằng kia thì cảm thán rất nhiều, mở lời.- Năm xưa cảm thấy đọc sách sẽ biết chuyện thiên hạ, biết đạo lý thánh hiền. Hiện tại xem ra, đọc nhiều sách như vậy cũng không có nhiều lợi ích, mà tác hại là không ít, một việc đơn giản lại làm cho nó cực kỳ phức tạp.