Đối với loại thế lực vô hại này, Triệu Tự Doanh cũng không đến mức làm khó, cũng cảm thông với tình người mà tha cho, nhưng nghĩa vụ phải gánh vác cũng không bởi vì hậu duệ của thánh nhân giám đi một xu. Làm như vậy ngược lại khiến cho các phụ lão Đằng huyện khuất phục, trước mặt vàng thật bạc trắng, các nhà Khổng Mạnh cũng không có bổn phận ít đi so với mọi người.
Từ tháng mười đến cuối năm, Triệu Tự Doanh, Vân Sơn Hành còn có các lộ giang hồ Từ Châu, Bi Châu đồng loạt tiến vào năm huyện này. Thân sĩ cho đến người giang hồ các nơi này cũng hoảng sợ, đến thời điểm này, sản nghiệp và tài sản không còn là đại sự nữa, mà ngay cả quan phủ cũng bị đánh bại rồi, vậy thì còn điều gì đáng để ý nữa. Con cái gia nghiệp bản thân mình coi trọng, nếu như không ưng thuận, khẳng định sẽ không còn gì, ngay cả tính mạng cũng khó giữ. Sau khí truyển ra tin tức quan binh bại trận, đã có ngườu bắt đầu chuyển đi, ít nhất cũng phải rời đi tạm lánh.
Nhưng khiến cho trên dưới mấy huyện này rất bất ngờ chính là, trước giờ bọn họ cứ nghĩ cảm giác người từ Châu rất hung bạo, hơn nữa lần này còn là đánh bại hạng cùng hung cực ác như quan quan, lại làm rất phân rõ đúng sai.
Lần này không có bất kỳ chuyện chiếm đoạt, cướng đoạt xảy ra, tất cả đều theo khuôn phép, trao đổi mua bán công bằng. Sản nghiệp thôn trang chiếm được của phủ Lỗ Vương kia tất nhiên không cần phải nói nữa, nếu muốn điền sản của người bản xứ, đều sẽ chiếu theo giá cả cao hơn trong chợ một chút chi trả bằng bạc trắng, tuyệt không khất nợ cắt xén, người được qua tay cũng sẽ không giở trò gì.
Mà phân hiệu Vân Sơn Hành kia thì lại mang tới không ít hàng hóa rẻ đẹp, muối lậu, vải bông và tơ lụa, từ trên xuống dưới đều không chỗ nào là không bao lấy.
Tuy nói giá đất của Đằng huyện vẫn luôn luôn thấp, bởi vì là ở lưu vực Vận Hà, không được đào giếng, thậm chí không được dẫn nước tưới tiêu, cộng thêm tầng tầng sưu cao thuế nặng, hoa mầu làm ra rất thấp, giá đất tất nhiên không cao lên được. Nhưng dù sao cũng mua bán công bằng, đây là hiện lộ rõ thái độ, đám người Từ Châu này không ngang ngược như phủ Lỗ Vương.
Cũng khoảng gần một tháng, phong phạm của Triệu Tự Doanh và Vân Sơn Hành đã khiến những người tạm lánh xa đều trở về, thậm chí còn có người đích thân đến báo lên tin tức.
Đúng là nhờ tin tức những người này báo lên mà Triệu Tự Doanh mới biết được Văn Hương Giáo tới lui nhung nhúc ở mấy chỗ này. Bọn giáo chúng tụ hội thắp hương, lén lút truyền giáo, đều làm rất bí ẩn, nếu không phải là những người sống trên đất này tai mắt nhạy bén, Triệu Tự Doanh đúng thật không có khả năng biết được trước tin tức này.
Tin tức các nơi tụ tập lại, Triệu Tiến đành cam thán.- Chúng ta đánh với quan quân một trận, sau đó bắt giết hàng trăm đầu mục của Văn Hương Giáo, sao Văn Hương Giáo này lại ngược lại trở nên nghiêm ngặt hơn, như là chúng ta giúp chúng chấn chỉnh một lượt vậy.
Lưu Dũng mở miệng nói.- Hiện giờ bên Lôi Tử cũng đã nhìn ra tin tức lộ ra không đúng. Phân hiệu Vân Sơn Lâm Thanh cũng đã bị người ta theo dõi. Theo tin tức của Lý gia đưa cho thì người theo dõi nhất định không dính đến quan phủ, Xưởng Vệ thậm chí vốn dĩ không để ý đến, hẳn là có dính đến Văn Hương Giáo. Bọn chúng ở Sơn Đông đột nhiên thắt chặt hơn.
Lưu Dũng vẻ mặt sầu não, tự trách bản thân nói.- Cũng là do Tiểu đệ khinh xuất, sau tháng ba, đội Nội Vệ và các nơi Sơn Đông giao thiệp đều khá thoải mái, lại không nghĩ ra lại có thay đổi như thế, nhất thời không kịp làm ra ứng đối.
Triệu Tiến xua tay nói.- Không phải lỗi của đệ, trước đây chúng ta đều nhìn chằm chằm quan gia, đối với Văn Hương Giáo cũng có nhiều sơ xuất. Đệ có nhiều người như vậy, làm sao mà nhìn ra được. Hơn nữa chúng ta cũng không phải cảm thấy chỉ có mình mới có dũng mãnh tinh tiến, người khác thì không thay đổi. Chúng ta thay đổi, người khác cũng thay đổi.
Lưu Dũng liên tục gật đầu, nhưng vẫn có vài phần không yên nói.- Đại ca, hiện nay người ở Từ Châu chúng ta tới thực là rất nhiều rồi. Mặc dù có mấy huynh đệ khác giúp đỡ, đa phần sức người của đội Nội Vệ đều phải theo dõi bên phía Từ Châu, bằng không rất dễ xảy ra sơ xuất. Bên Sơn Đông chỉ sợ không chú ý hết được.
Nói đến điều này, Triệu Tiến cũng thở dài, chỉ buồn bực nói.- Trước mắt cố nắm lấy căn cơ, bên Sơn Đông không nên mặc kệ toàn bộ, lưu lại một số người trung thành theo dõi.
Vương Triệu Tĩnh nãy giờ không thốt ra lời nào lúc này cũng phải lắc đầu, cảm khái nói.- Cục diện trước mắt này, làm cho Từ Châu chúng ta y như phiên trấn thời Đường. Kẻ không được toại ý chốn triều đình, đều phải đến đây thử vận may rồi.
Triệu Tự Doanh liên tiếp thắng lợi, khiến cho đội Nội Vệ lần lượt mở rộng theo, nhưng hiện tại người Từ Châu tới quá nhiều, quá mức phức tạp, bên ngoài nhiều chỗ cần dùng người cũng rất nhiều rất phức tạp, kết quả là gia đinh của đội Nội Vệ giờ trở nên không đủ dùng.
Loạn dân Từ Châu gọi nhau tụ họp, đánh bại binh mã Giang Bắc Nam Trưc Lệ, bắc tiến đánh tan trấn Bảo Đinh và binh mã Sơn Đông, sau đó triều đình trấn an, thương cảm oan tình, sau đó loạn dân tản đi, những chỗ tin tức linh thông khắp thiên hạ đều biết việc này, nhưng chỗ linh thông hơn nữa và ở địa phận hoặc phụ cận giao chiến, tất nhiên biết chân tướng.
Chỉ mỗi một vùng đất Từ Châu bé nhỏ, có bản lĩnh như vậy, hơn nữa nghe nói nguồn của cải dồi dào, là nơi sinh tài phát lộc náo nhiệt nhất Nam Trực Lệ, nơi như vậy, tất nhiên chiêu dụ khách khắp nơi đến.
Từ khi chợ búa Từ Châu mở ra, cửa sông Thanh Giang thuộc về tay Triệu Tự Doanh, hãng xe Vân Sơn càng ngày càng lớn, ngoài các chỗ then chốt ở trên đất Từ Châu, còn mang hang hóa trên tào vận thông qua đường bộ vận chuyển số lượng lớn vào Từ Châu, khiến Từ Châu đã thành đầu nối then chốt của Nam Trực Lệ, thậm chí Chiết Giang, Giang Tây chuyển ra hàng hóa buôn bán với mấy chỗ Hà Nam, Thiển Tây và Sơn Tây.
Đầu mối then chốt như vậy, đó chính là đất báu đào vàng gom tiền, thu hút các lộ thương nhân đông tây nam bắc đến, đến xem xem có cơ hội cho bản thân phát tài hay không.
Lẽ ra sau tháng mười, thương nhân khắp thiên hạ đều bắt đầu suy nghĩ khi nào về nhà ăn tết, thương nhân buôn bán các nơi trấn thành sẽ ngày càng ít. Nhưng Từ Châu đã thành ngoại lệ, đơn cử là thương nhân Hà Nam, Nam Trực Lệ và Sơn Đông kéo sang cũng đã chen lấn đông đen rồi, càng không cần nói đến thương nhân Sơn Tây và Chiết Giang vẫn còn trên đường.
Khách điếm bên chỗ Hà Gia Trang cũng đã đầy khách rồi, hộ dân bản xứ trong nhà có phòng trống, phòng dư cũng đi theo đó kiếm tiền. Hơn nữa mấy thôn trại và điền trang xung quanh Hà Gia Trang cũng thành nơi người trọ hàng chất đống. Chỉ mỗi đất Từ Châu này đã không biết bao nhiều xe thuyền cả ngày không dứt từ trên Hoàng Hà, từ Vân Hà, từ các đường bộ, các hạng tiêu dùng còn có cách loại hàng hóa đất này cần có đều tụ tập tới.
Thậm chí xung quanh Hà Gia Trang còn xuất hiện lều trại. Bọn thương nhân tất nhiên phát hiện ra cơ hội, nhìn thấy không đành bỏ đi, muốn xem hiểu, về sau không có chỗ ở, người quen biết bên kia cũng không thuê được phòng, chỉ đành ở lều trại thôi. Đây là câu nói được truyền ra từ Tri châu trong nha môn, nghe nói là Tri châu Đồng Hoài Tổ có lần cảm thán.- Đều nói thương nhân trọng lãi coi nhẹ xa cách. Ta xem bọn chúng đến chết còn không sợ, lẽ nào không biết đám mọi rợ Từ Châu mới làm phản, sớm muộn gì triều đình cũng phải động thủ hay sao?
Bọn thương nhân trục lợi, nhưng họ cũng khôn khéo, nhìn cục diện Đại Minh lúc này, ai cũng nhìn ra được, triều đình phải chiêu an mập mờ cho qua, tuyệt đối sẽ không tiêu tốn ngân lượng đánh tiếp, nếu không cục diện ở tây nam và đông bắc sẽ không còn cách nào làm yên được.
Thương nhân các nơi chen chúc đến khiến cho Triệu Tự Doanh vô cùng đau đầu, có trơi biết được ai là thương nhân thật ai là thương nhân giả, nhưng làm ăn buôn bán chính là đón khách bốn phương, không lẽ đóng cửa không tiếp, càng huống chi trong lúc này, vẫn không nên làm ra cái bộ dạng luống cuống như địch đến vậy.
Đội Nội Vệ, Vân Sơn Hành, thậm chí những học đinh nhỏ tuổi trong đội học đinh cũng bị điều động, bố trí ở Hà Gia Trang và các chỗ then chốt khác, sau đó giới bị của các doanh trại gia đinh cũng được tăng lên. Mấy chỗ trú quân cách gần trăm bước mà có người thì sẽ bị bắt, từ phạt tiền đến phạt roi, phạt từ nhẹ đến nặng, không có chút qua quýt bỏ qua nào.
Nếu như chỉ vỏn vẹn là những thương nhân cùng với tùy tùng, thực ra cũng không khó ứng phó, dù sao người làm ăn buôn bán bình hòa sinh sôi phát tài, làm việc đều tóm lại dễ trông coi, những tên giả trang hoặc có trò lén lút khác rất dễ bị lộ diện, có mấy người giang hồ bố trí cục diện lừa người bị bắt do nguyên nhân này.
Nhưng thực sự khiến đội Nội Vệ và Triệu Tự Doanh đau đầu lại không phải là bọn thương nhân, mà là những hạng người văn võ các nơi đến đây.
Tìn tức Triệu Tự Doanh làm loạn ngăn sông, đánh bại quan binh, triều đình trấn áp còn chưa truyền đi quá xa, nhưng người ở Sơn Đông và Nam Trực Lệ rất nhiều người biết, sau đó Bắc Trực Lệ và Hà Nam gần đấy cũng có rất nheieuf người biết, đây đã là mấy tỉnh lớn nhất thiên hạ rồi.
Không tạo phản, nhưng lại đánh bại quan quân, bức thúc triều đình trấn an, ở Từ Châu Triệu Tự Doanh miễn cưỡng được coi là tạo lên cục diện. Hiện giờ như nay dưới trời đất này kẻ muốn tập võ tòng quân, bên trên có quan lại nhiều đời xuất thân Vệ sở đè nặng, không có được phẩm hàm Thiên hộ trở lên, thậm chí đến ngay cả Thiên tổng cũng khó leo lên. Mà những người học văn thi khoa cử cũng bắt đầu bị bọn thân hào lũng đoạn, tầng lớp tú tài ở trên đất của mình có lẽ vẫn còn khá nhiều chỗ trống, đến bậc cử nhân, đã phải xem kế tục và gia thế rồi, đợi đến bậc tiến sĩ, thì thật nhà nghèo không sờ tới được.