Trang Lưu nghĩ được nhiều hơn người khác. Mặc dù y mới ban đầu gia nhập Triệu Tự Doanh chẳng qua là vì ấm no và rèn luyện. Nhưng tháng ngày ở lâu dài bên trong đó, Trang Lưu nhìn thấy khả năng càng xa càng lớn, nhìn thấy mai sau khác biệt của mình. Y càng lúc càng dốc lòng dốc sức, mong muốn trèo được càng cao, địa vị càng trọng yếu hơn nữa trong Triệu Tự Doanh. Cho nên Trang Lưu buông bỏ địa vị cao hơn là đội trưởng đội cung tiễn mà đi làm liên trưởng liên thứ nhất đội Thân Vệ.
Tháng ngày lâu dài, Trang Lưu đã không xem Triệu Tiến cùng bối phận với mình, y càng lúc càng kính ngưỡng, càng lúc càng sùng bái, cảm thấy Triệu Tiến thật giống như thần.
Song Trang Lưu cũng có chỗ bất mãn, y cảm thấy cao thấp Triệu Tự Doanh còn chưa đủ trung thành với Triệu Tiến, mọi chốn Từ Châu cũng không đủ tôn trọng với Triệu Tiến. Nếu như thật có đại sự nào đó nảy sinh, những người và thế lực này đều không trông cậy vào được. Làm sao bây giờ, vậy phải tụ tập hạng người cùng chung chí hướng phò tá Tiến gia.
Người trẻ tuổi đều sùng bái anh hùng. Trong Triệu Tự Doanh, người có cùng cách nghĩ với Trang Lưu không ít. Những gia đinh cũ hiện giờ đã làm tới chức danh liên trưởng, đội trưởng rất nhiều đều là loại này, chỉ có điều đầu óc sáng suốt như Trang Lưu lại không nhiều, Trang Lưu vừa đề xuất, mọi người tức thì cùng vỗ tay khen hay.
Hưng Long Xã này thu nạp người gia nhập rất thận trọng, chuẩn mực cũng rất cao, thứ nhất phải xuất thân gia đinh cũ. Cái gì là gia đinh cũ, đã tham gia trận chiến dẹp loạn lưu tặc dưới thành Từ Châu kia chính là gia đinh cũ. Thứ hai phải có bối cảnh xuất thân trong sạch đáng tin cậy, nhất định phải ở trong Vệ sở hoặc là châu thành. Trong Vệ sở và châu thành mọi người đều quen mặt lẫn nhau. Sau khi hội đủ hai chuẩn mực này còn phải trung thành một lòng với Tiến gia, làm việc chăm chỉ thật thà, ra trận dũng cảm tiến lên. Mấy đánh giá này chỉ cần mọi người quan sát đã rất dễ dàng nhận ra được.
Hội đủ hai chuẩn mực đằng trước kia vốn dĩ đều là người xuất thân gia đình cùng khổ, hoặc là con cháu luyện võ tầng lớp thấp hèn của Từ Châu vệ. Hai loại này hoặc là không còn đường sống, hoặc là không còn đường đi, chỉ có nương tựa Triệu Tiến mới sống tiếp được hoặc là giở ra được bản lãnh. Sau đó bởi vì bọn họ gia nhập cũng đủ sớm, bản thân và người trong nhà đều đã có được địa vị và sản nghiệp, đều được thụ hưởng ruộng đất, hơn nữa ruộng đất còn gia tăng từng năm.
Nói cách khác, những người này đều sống chết một thể, vinh nhục cùng chung với Triệu Tiến, có một tầng này ở đây, tất nhiên sẽ trung thành dám làm việc nghĩa.
Vì sao nảy ra cái tên Hưng Long Xã này, là có kẻ nói Tiến gia vốn là chân long, bọn ta phò tá chân long bay lên trời, là để "Hưng Long", cái tên này cũng khiến người ta thêm phần hăng hái, trở thành thần tử theo chân long, tất nhiên khác biệt.
- Không có Tiến gia ở đây, bọn ta không bằng heo chó. Có Tiến gia dẫn dắt, bọn ta vinh hiển ngẩng cao đầu. Có Tiến gia ở đây, người người tốt đẹp, Từ Châu tốt đẹp, đất trời tốt đẹp.
- Nguyện vì Tiến gia tan xương nát thịt, nguyện vì Tiến gia chết cũng không từ.
Mỗi lần Hưng Long Xã bắt đầu tụ hội, cũng phải đồng thanh nói mấy câu, lúc mới đầu có người còn cảm thấy ngượng ngùng, về sau ai nấy vô cùng trang nghiêm đồng thanh tụng niệm, chỉ có điều phải đè thấp thanh âm.
- Các vị huynh đệ trong xã, nhất định phải tra xét nghiêm ngặt gia đinh bộ hạ, nhất là những kẻ gia cảnh lụn bại kia, hoặc là gia đinh đã từng là gia đình đọc sách. Bọn chúng không giống bọn ta biết nhớ ơn nghĩa. Nếu như lại có gây hại gì với Tiến gia, vậy bọn ta chết trăm lần cũng không đủ. Trang Lưu dặn dò, mọi người nghiêm nghị đáp lời.
Phía dưới có một người già dặn mở miệng nói.- Tất cả mọi người cũng chớ làm vội vàng hấp tấp, nếu như bức ép quá nghiêm quá chặt khiến cho bọn huynh đệ bên dưới sinh lòng xa cách, vậy ngược lại là chuyện xấu.
Mọi người vừa mới đáp lời, lại nghe thấy bên ngoài có tiếng đập cửa vang lên lập tức yên lặng. Nghe được số lượng tiết tấu tiếng gõ cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Cửa mở ra một gã hán tử nhanh nhẹn đi vào, vừa vào tới đã bồi tội nói.- Thật có lỗi, thật có lỗi. Cùng với liên trưởng tuần doanh. Cho nên đến trễ rồi.
Đây là thói quen Triệu Tiến dưỡng thành cho bọn họ, mọi người cùng nhau tuần tra quân doanh, kiểm tra sơ sót, nhắc nhở bù đắp cho nhau, hiệu nghiệm rất tốt, liên trưởng và đội trưởng thường thường cũng sẽ làm như vậy.
Trang Lưu nghiêm túc dặn dò.- Bành Tiểu Thất, lần sau lại có chuyện như vậy, không tới cũng không ai trách đệ. Việc này của chúng ta không được để cho người khác biết. Đệ tới quá muộn rất dễ khiến cho người khác nhìn ra chỗ lạ lùng.
Mặc dù mọi người trước khi vào xã từng phát lời thề độc, nhưng nên nhắc nhở vẫn phải nhắc nhở, Trang Lưu cũng biết, kẻ lòng dạ riêng trong liên trưởng, đội trưởng không nhiều đều là người thô kệch là nhiều.
Bành Tiểu Thất kia trong ánh mắt hơi có chút liếc ngang, quét nhìn bốn phía. Trang Lưu tuy rằng nhìn thấy, nhưng không có quá để ý. Bành Tiểu Thất này có chút lòng dạ, nhưng cũng là kẻ trung thành một lòng với Triệu Tiến nghe nói còn là bằng hữu lúc nhỏ của Dũng gia, người như thế chắc chắn yên tâm.
Đại quân giao chiến, ám sát đánh lén, Thái giám Đề đốc Ty Lễ Giám Ngụy công công Ngụy Trung Hiền và thổ hào Triệu Tiến Từ Châu đạt thành ước định ngầm đìa đìa máu tươi.
Triệu Tiến vẫn luôn rất khiêm tốn với mọi mặt Từ Châu, mặc dù mỗi lần đều chiếm thượng phong lại không gây ra chuyện quá lớn, chừng mực nắm giữ vô cùng tốt. Thận trọng như vậy khiến Ngụy Trung Hiền ít nhiều thở phào nhẹ nhõm, đối vối động tĩnh dính tới Từ Châu bắt đầu dùng một loại thái độ khinh thường đối đãi. Khiến cho người ta thư thái chính là, mặc dù bị coi thường, Từ Châu cũng tận hết mức giữ bí mật, tuyệt không gây rối quá mức, cũng tận hết mức không khiến cho người khác biết.
Như vậy cũng hay, chẳng qua là vuốt mũi bịt hai con mắt, giả như không có chuyện gì nảy sinh, bản thân mình chẳng biết cái gì hết.
Theo cục diện như thế, một đám người Mã Lục ở kinh sư thu nhặt tin tức, hỏi thăm biến động nhỏ nhặt khắp nơi sau đó tụ tập lại, dùng khoái mã truyền tin cho Từ Châu.
Chuyên gánh vác dò la tin tức, vả lại còn từng trải qua tháng ngày trước đó, lại biết tiêu ngân lượng ở chỗ nào, việc làm của một đám người Mã Lục còn xuất chúng hơn rất rất rất nhiều lần so với Vương Hữu Sơn, khiến bọn Triệu Tiến hiểu biết càng thêm thấu đáo với chuyện kinh sư và thiên hạ.
Nếu nói có tin tức bí mật, trọng yếu, phạm vào cấm kỵ gì, thì không có. Nơi đó cho dù giả ngu giả dại, Xưởng Vệ vẫn như cũ theo dõi rất nghiêm ngặt, tin tức bọn người Mã Lục dò la được, không nhiều hơn hỏi thăm bọn quan phủ khắp nơi dưới gầm trời này. Đây coi như là trong vòng chừng mực rồi.
Xoa dịu mối lo bất hòa ở Liêu Đông vẫn đang kéo dài như trước, cục diện đã náo tới ngay cả Thiên Khải cũng phải hỏi tới. Khiến cho hoàng đế Thiên Khải buông bỏ đục đẽo trong tay hỏi tới chính sự, nói rõ thật sự là động tĩnh quá lớn.
Hoàng đế Thiên Khải trong chuyện này không có thái độ quá mức rõ ràng, ngài chỉ nói Kinh lược Liêu Đông Hùng Đình Bật và Tuần phủ Vương Hóa Trinh bất hòa, chậm trễ đại cục Liêu Đông, mời triều thần bàn bạc lưu lại một trong hai người. Thượng thư Binh Bộ Trương Hạc Minh yêu thích Tuần phủ Vương Hóa Trinh, có cơ hội như vậy lập tức dâng sớ thỉnh cầu bỏ Hùng Đình Bật, lưu Vương Hóa Trinh lại dùng.
Nhưng đề xướng này không phải điều hoàng đế mong muốn, Thiên Khải lập tức bác bỏ, lệnh cho bàn bạc lần nữa. Việc tới nước này, ai cũng nhìn ra được ý của thiên tử đứng về phe nào. Thế nhưng quan văn Đại Minh từ trước giờ không để tâm ý của thiên tử ở trong lòng, huống chi còn là thiên tử trẻ tuổi mới vừa đăng cơ một năm, cả ngày bận rộn chuyện đục đẽo. Thượng thư Binh bộ Trương Hạc Minh vẫn cứng cổ giữ lấy kiến nghị của mình.