Bởi vì dựng lên vài công trình này, phải thuê một lượng lớn nông dân làm công ngay tại nơi ấy, Ngư Đài và Đơn huyện sau tai họa chẳng những không có khó khăn, ngược lại có vài phần hưng thịnh hơn, hơn nữa trên dưới hai huyện này đều biết rằng năm nay quân lương đã không cần giao rồi, lòng dạ này cũng không giống nhau.
Nhưng vào dịp đại họa này, đường xá các nơi đều cắt đứt, đâu biết hình dáng bên ngoài, huống chi Ngư Đài và Đơn huyện vốn gặp phải nạn không nặng, cộng thêm đột nhiên truyền đến tin đồn. Nói rằng hai huyện này chiêu dụ người giỏi võ, bắt được nạn dân lưu dân xem như trâu ngựa, mua bán còn uống máu ăn thịt. Đồn qua đồn lại như vậy, cho dù biết được một chút tin tức cũng bị dọa lui rồi, đương nhiên, tin tức này đều là từ miệng giáo chúng thắp hương truyền ra.
Sau động đất tháng hai ở Sơn Đông, bên chỗ Từ Châu lưu dân Sơn Đông thu nạp vào cũng không nhiều, ngược lại bên phía Hà Nam đến không ít. Nạn dân muốn di chuyển, cũng cần phải có lương thực. Theo kiếp nạn như nay, đói bụng rời quê hương, chỉ có chung kết cục đói chết trên đường.
Quân lương cộng thêm sưu cao thuế nặng, đã vơ vét lương thực còn ở trong dân chúng gần hết rồi, tiêu tốn sống qua ngày đông, đầu tháng hai cũng chính là thời điểm tiếp tế những nơi nghèo đói, xẩy một cái lại có động đất, chỉ vẻn vẹn có chút đồ đạc tồn trữ đều bị chôn ở dưới đống hoang tàn, họa vô đơn chí. Ven đường cũng là những vùng gặp tai họa động đất, muốn trên đường giành lấy lương thực cũng rất khó khăn, huống chi trên đường còn có bọn trộm cướp mã tặc như lang như hổ, một chút nhân tính cũng không có.
Cơ hội sống duy nhất chính là ở ngay tại chỗ, hoặc là góp nhặt người đồ đạc còn lại của người bị nạn chết, hoặc là đánh cướp đồng hương, hoặc là kết đội tấn công quan phủ và hộ giàu khắp nơi, xem thử là có cướp được một vài thứ hay không, thảm kịch đổi con lấy cái ăn đã xuất hiện rồi.
Mà bên kia Hà Nam, chính là quân lương bức bách thường xuyên, giao không được thuế cho hoàng đế chỉ còn nước bán đất. Phủ phiên vương, phủ quận vương nhân cơ hội thâu tóm, kẻ được giữ lại làm tá điền nông nô đó chính là kiếp trước thắp hương, người không được giữ lại chỉ đành đến Từ Châu cầu xin một con đường sống.
Vào tháng hai, Vân Sơn Hành ở Hà Nam, Sơn Đông còn có phủ Phượng Dương của Nam Trực Lệ, Đại Tân ở phủ Hoài An mua đất. Bên phía Hà Nam còn tốt, Sơn Đông và phủ Phượng Dương cùng với phủ Hoài An, giá đất đều rẻ như bèo. Kẻ nào nếu không phải là người quyền quý sĩ tử mẫu đất này không phải sản nghiệp, mà là bùa đòi mạng. Kẻ nào không có thân phận và thế lực trốn thuế, Lại mục, sai dịch quan phủ kia phải từ trên mẫu đất này thúc giục ép ra vô số của cải, làm sao bước lên thừa nhận. Mọi người đều biết chiêu trò này, ai lại dám mua, giá tiền đương nhiên vô cùng rẻ, rất nhiều dân chúng thâm chí từ bỏ đất tổ tông để lại, ra ngoài đi ăn xin chạy nạn, đến bán cũng không muốn bán.
Dựa vào vài miếng đất giá rẻ này, Triệu Tự Doanh lại lập nên từng cái trang viên, người bố trí trong điền trang đều là lưu dân đến từ khắp nơi. Quan phủ dân chúng, không có ai không có mắt dám đi thu thuế lao dịch của điền trang Triệu gia. Đối với lê dân bách tính, ruộng đất này là cái dây thừng quàng trên cổ càng siết càng chặt, đối với Triệu Tiến mà nói, lại là nơi ruộng đất tốt để làm ăn.
Đến hết nửa tháng hai, Sơn Đông hỗn loạn liên hồi, quan phủ khắp nơi và hộ giàu cường hào đã sắp trụ không nổi rồi, bọn nạn dân gọi nhau tập hợp gây rối ngày càng ác liệt, đánh nhau với đoàn luyện quan quân cũng ngày càng thảm thiết, vốn dĩ bất chấp việc sống chết tính mạng của bản thân mình.
Nguyên nhân rất đơn giản, ngoại trừ thiên tai và đói khát dẫn đến tuyệt vọng ra, triều đình vào mười bốn tháng hai hạ chỉ. Bắc Trực Lệ nhiều năm mệt mỏi, miễn tòng quân nơi ấy, có việc quan thì dùng đoàn luyện hương binh. Nạn dân Liêu Đông chạy vào bên trong quan ải, hẳn nên phát lương cứu tế, sai khiến khai khẩn đất hoang.
Bắc Trực Lệ không gặp nạn được miễn đi các hạng tòng quân và quân lương. Mà gặp phải đại nạn, Sơn Đông trên lưng vẫn gánh vác trọng trách nặng nề muốn giảm miễn thu thuế cũng không được. Triều đình cũng không quản việc sống chết của chúng ta rồi, vậy bản thân mình cần gì phải để ý, đứng lên thôi.
- Cách làm này thật cũng không nói sai. Bắc Trực Lệ bao bọc xung quanh kinh thành, các phủ Bắc Trực Lệ nếu nhưng không ổn, kinh thành đương nhiên cũng sẽ có tai họa, trấn an lòng dân Bắc Trực Lệ đối với kinh thành rất có lợi. Hơn nữa Liêu Trấn toàn bộ sụp đổ, hàng loạt dân chúng Liêu Trấn tràn vào bên trong quan ải, chọn lựa đầu tiên là đặt chân tại Bắc Trực Lệ, tất nhiên có đủ loại thị phi. Nếu lại dùng quân lương áp bức nữa nhất định phải nổi loạn. Còn về phần nơi Sơn Đông này, trời cách đất xa như vậy, ai sẽ bận tâm.
Lúc nói câu này, Triệu Tiến đang ở trong xưởng rèn vũ khí của Triệu Tự Doanh, con quỷ cờ bạc Lão Mạch mới tới kia chưa chắc có bản lĩnh cao cường bao nhiêu, tuy nhiên lại làm cho chủ tớ Lộ Dịch và đám thợ rèn càng trở nên cố gắng.
Lần này mời Triệu Tiến đến xưởng rèn bên này, là vì việc chế tạo hóa pháo có tiến triển, lần này muốn khoe công với Triệu Tiến.
Đối với từng người trong một thể thống nhất Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến mà họ biết, từng thời từng khắc đều rất tỉnh táo, theo bước đi của mình chậm dãi tiến về phía trước, không động tâm vì vật bên ngoài. Tuy nhiên cũng có ngoại lệ, đó chính là hỏa khí này, dính tới súng hỏa mai đại pháo gì đó Triệu Tiến lúc nào cũng sẽ cảm thấy hứng thú.
Rất nhiều người nghĩ tìm được bậc tiến thân rồi, các kiểu hình thù kỳ quái đều đưa tới, lúc này văn nhân sĩ tử cũng thích bàn luận sôi nổi vũ khí việc binh, cũng không phải thiếu văn tự và đồ hình, rất nhiều thứ vừa nhìn đã biết là nói hươu nói vượn rồi. Chẳng hạn như, vừa có khả năng phóng ra viên đạn mạ sắt, vừa có khả năng phóng hỏa, phía trước còn có dù sắt che chắn, cuối cùng còn vung lên dùng như côn sắt. Nhưng thứ nặng nề như vậy, làm sao mà mang theo, làm sao mà nhét đạn, điều này thì không có ai nhắc đến.
Còn có các loại hình thù giống như đàn tỳ bà, nói là chỉ cần gảy lên, sẽ nổ súng liên hoàn rồi. Nói là thần kỳ, chẳng khách gì nói là buồn cười. Khung sườn như vậy quá tinh xảo, lúc bắn phát đầu tiên, thuốc nổ dẫn cháy sẽ hủy hoại tất cả các cơ quan bị, vốn dĩ bắn không ra nổi phát thứ hai.
Hai cái này coi như dựa vào mẫu đấy, các thứ còn lại cổ quái hiếm lạ càng nhiều, chuyện tương tự khác, Triệu Tiến vốn dĩ sẽ không để ý, nhưng đối với cái này lại tự mình xem xét, còn sẽ tìm thợ rèn qua đây thảo luận.
Cũng không phải ai nấy đều là kẻ lừa đảo, có một người đã có được ban thưởng của Triệu Tiến, ước chừng năm trăm lượng bạc, đây chính là món của cải lớn khiến cho một gia đình sống cả một đời sung sướng.
Có được của cải từ trên trời rơi xuống này là một gã thợ rèn của Từ gia, cách của gã cũng rất giản tiện, chỉ là làm một cái giá sắt, ở trên giá đó cố định nhiều súng hỏa mai, trước đó nhét sẵn thuốc súng vào, lúc nổ súng đốt lửa kích nổ, bố trí như vậy đồng thời đánh ra được nhiều viên chì sát thương nhất định không nhỏ. Một cái giá sắt như vậy, sức người chắc chắn không có cách nào di chuyển được, hình thù thợ rèn này nghĩ ra rất chu toàn, gã sửa đổi gia cố thêm cho xe ngựa, đặt giá sắt ở phía trên xe ngựa, dùng sức gia súc trâu ngựa kéo đi, như vậy càng thêm nhanh chóng hơn rất nhiều.
Hơn nữa xe ngựa chất được đồ nặng hơn, vậy giá sắt cố định được thêm nhiều súng hỏa mai còn xếp thành tầng, làm cho lúc nổ súng uy lực càng lớn.
Trong mắt mọi người, hỏa khí như vậy không coi là cái gì, cải thiện như vậy cũng cẩu thả bình thường, tuy nhiên chỉ là buộc mười mấy cán súng hỏa mai cùng với nhau mà thôi, rất buồn cười, phát minh như vậy đưa cho Tiến gia xem, xem như Tiến gia không chê cười, bản thân cũng sẽ cảm thấy mất mặt. Thợ rèn này lúc ủy thác quản sự giao lên trên, vẫn bị quản sự chế giễu vài câu, nói chúng ta là tôi tớ của đại tiểu thư, người một nhà cũng đừng làm mất mặt người trong nhà.
Chẳng ai ngờ rằng sau khi giao lên thứ đồ này, lại được Tiến gia dùng đến, hơn nữa còn thưởng hẳn xuống dưới rất nhiều bạc, như vậy vẫn chưa đủ, còn được gọi sang đó gặp mặt nói chuyện, lúc đó quả thật lót mấy lớp trên mặt đều đủ cả rồi.
Người thợ rèn này là cô nhi Từ gia đem về nuôi từ nhỏ, theo họ Từ của Từ gia, cùng một bậc với con vợ lẻ của Từ gia, có công lao như vậy, sửa ngay lại họ gốc là Vu, tên thật là Vu Sơn.
Đối với khen thưởng như vậy, tất cả mọi người đều trợn mắt kinh ngạc, tuy nhiên tiếp theo đều trố mắt nghẹn họng, Tiến gia không ngờ lại cho tên Vu sơn này làm phó tổng quản xưởng rèn. Đây là cái gì đây? Thoáng chốc từ con vợ lẻ biến thành người trên người.
Người biết chuyện này, đều cho rằng Triệu Tiến đang dùng ngàn vàng mưa xương ngựa, tuy nhiên tiếp sau đó đồ của Vu Sơn bắt đầu được chế tạo, mọi người mới hiểu ra, Triệu Tiến thật sự xem trọng giá trị của thứ đồ này.
Cuối cùng có vài loại tạo ra, một loại là chiếu theo hình thù thợ rèn này làm ra, có một tầng, cũng có nhiều tầng. Một tầng dựa theo sức người kéo đẩy là di chuyển được, nhiều tầng thì cần dùng đến trâu ngựa. Cái này đều dùng nhiều cây súng hỏa mai lắp ráp. Còn có một loại một tầng thì dùng cố định hỏa khí đường kính càng lớn, một tầng sáu khẩu đến tám khẩu, phóng ra cỡ chừng hai hay bốn đạn sắt, thứ này đã cùng loại với tiểu pháo.
Thợ rèn Vu Sơn còn được sắp xếp ở cùng với vài người nước ngoài chế tạo hỏa pháo, cải thiện gia cố của y đối với xe ngựa lần này, đối với việc chế tạo xe pháo chở hỏa pháo rất có ý nghĩa.
Đối với thợ rèn Vu Sơn gia nhập mày mò, người Phương Tây Lộ dịch thật ra cũng không có cảm giác gì, nhưng đối với món bạc thưởng của thợ rèn Vu Sơn, gã và Lão Mạch kia đều dậm chân đấm ngực.
- Thưa đại nhân tôn quý, cây đàn ống này chúng ta cũng tạo ra được, nếu như ngài nói ra sớm chút, khoản tiền thưởng này hẳn do chúng tôi tới lấy.
Triệu Tiến trả lời rất ngắn gọn.- Cái y làm ra không giống của các ngươi.
Ở phương tây cùng thời đại đó, đích thực có thứ giống như vậy, tập hợp nhiều cây súng hỏa mai cố định lại với nhau, đốt lửa bắn ra, tạo nên hỏa lực dày đặc trong nháy mắt, nhưng được dùng tới cũng không rộng rãi. Đầu tiên là vì cồng kềnh, thứ hai là tầm bắn có hạn, một chiếc "đàn ống" như vậy, cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với số lượng binh lính ngang nhau dùng súng hỏa mai bắn ra, càng không bằng tiểu pháo.
Loại mà thợ rèn Vu Sơn tạo ra, ở Đại Minh thật sự cũng có thứ giống như vậy, nhưng cái đó là dùng rương gỗ có mắc lưới để phóng ra hỏa tiễn, mà không phải tập hợp súng hỏa mai bắn ra, cái đó gọi là "ổ ong", mọi người liền gọi luôn cái này là "ổ lửa", cũng vô cùng hình tượng.