Cả người Tân Khải Thao hơi cong xuống, cánh tay phải cầm kiếm nâng lên, bình tĩnh nhìn bốn phía. Thấy sáu tên gia đinh vũ khí đầy đủ, Tân Khải Thao thở hắt ra một hơi, rồi lại đứng thẳng người, buồn bực nói.
- Đáng hận, bố trí lâu như thế, lại thất bại trong gang tấc.
Vương Triệu Tĩnh đưa tay ra hiệu, cử chỉ của đám gia đinh đều dừng lại. Vương Triệu Tĩnh nhìn chằm chằm vào Tân Khải Thao, nói.
- Tân huynh, huynh bị liên lụy bởi sự phân tranh của các đảng, đường công danh khó bước tiếp. Tiểu đệ hỏi một lần nữa, huynh có bằng lòng dốc sức cho Từ Châu ta hay không, nếu như được, vậy chúng ta vẫn là hảo hữu chí giao.
Tân Khải Thao nhổ xuống đất, oán hận nói.
- Nực cười, Tân mỗ là người trong sạch, sao lại dốc sức cho kẻ nghịch tặc như ngươi, chỉ hận hôm nay không được noi gương Kinh Kha, giết tên đại gian đại ác nhà ngươi.
Vương Triệu Tĩnh cười cười, chỉ có điều trong nụ cười có chút sầu thảm, đứng đằng kia nói.
- Tiểu đệ gửi thư cho những người bạn học đồng lứa năm xưa, mời bọn họ đến Từ Châu xem thử, nói rằng cục diện ở đây rất khác. Mười sáu phong thư, chỉ có hai người hồi âm, hai phong thư này cũng đều là mắng chửi tiểu đệ. Lúc đó tiểu đệ có chút hoài nghi, thầm nghĩ sao Tân huynh lại không giống, hiện tại xem ra Tân huynh cũng như vậy.
- Không ngờ ngươi còn có mặt mũi để nói những lời này. Đọc tứ thư ngũ kinh, biết đại nghĩa thánh hiền, quốc gia dưỡng sỹ nhiều năm như vậy, sao lại có tên gian ác như nhà ngươi, không biết trung quân báo quốc, lại làm ra cái việc đại nghịch bất đạo này.
Tân Khải Thao mắng rất khó nghe, trên mặt của đám gia đinh cũng thoáng hiện ra vẻ giận dữ, nhìn chằm chằm vào Vương Triệu Tĩnh, đợi mệnh lệnh của y sẽ động thủ.
Nhưng Vương Triệu Tĩnh chỉ lắc đầu, tiến lên phía trước một bước, nói.
- Tân huynh không biết đại ca nhà ta hùng tài đại lược bực nào, chẳng lẽ không nhìn thấy thiên hạ ngày nay
Tân Khải Thao cắt ngang lời nói của Vương Triệu Tĩnh.
- Vương Triệu Tĩnh, chẳng lẽ ngươi cho rằng người trong thiên hạ đều mù, cho rằng Tân mỗ cũng là kẻ ngu muội, không nhìn ra cái Triệu Tự Doanh ở Từ Châu đáng vứt đi này là do ngươi cầm đầu hay sao?
Vương Triệu Tĩnh ngạc nhiên, Tân Khải Thao cắn răng nói tiếp.
- Ngươi tính toán rất giỏi, đẩy tên võ phu vô tri ở trước đài, việc thành ngươi có phú quý, việc không thành ngươi sẽ nói là bị uy hiếp, dù trái dù phải ngươi cũng sẽ không bị liên lụy. Ngươi cho rằng đám võ phu thô lỗ kia có kiến văn bậc này, thủ đoạn giấu đầu hở đuôi này của ngươi nào có lừa được ai?
Đám gia đinh ngơ ngác nhìn nhau. Vương Triệu Tĩnh chỉ im lặng. Tân Khải Thao nói tới nói lui, từ đầu đến cuối tinh thần đều rất căng thẳng, nhìn thấy lúc này, chợt xông về phía trước hai bước, nhưng vẫn giữ khoảng cách lẫn nhau. Đám gia đinh cũng chỉ ngơ ngác nhất thời, lập tức cử động, cung tiễn bắn thẳng ra, cắm dưới đất ngay trước mặt Tân Khải Thao, tức thì bức đối phương ngừng chiêu.
Thời này trọng văn khinh võ, cảm thấy chỉ có người đọc sách mới làm được đại sự. Triệu Tiến tạo nên một cục diện thế này khiến mọi người đều cảm thấy khó tin, vô cùng khó tin. Nếu cục diện này đã không phải là do Triệu Tiến làm ra, thì người cỡ nào mới làm được, Vương Triệu Tĩnh thiếu niên anh tài liền trở thành nguyên nhân.
Trước giờ cũng chỉ nghe đồn như vậy, không ngờ Tân Khải Thao cũng nghĩ thế. Vương Triệu Tĩnh kinh ngạc một hồi, cười ha ha thành tiếng, càng cười tiếng động càng lớn, cười đến cả nước mắt cũng chảy ra.
- Không ngờ đến Tân huynh cũng nghĩ như vậy.
Nói đến đây, Vương Triệu Tĩnh lau đi nước mắt ở khóe mi, dùng tay vuốt mặt, sau đó sắc mặt trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm vào Tân Khải Thao, nói.
- Tân huynh, ta và huynh quen biết một khoảng thời gian, mấy ngày nay trò chuyện uống rượu, tiểu đệ cũng rất sảng khoái, xem như duyên phận gặp nhau. Tiểu đệ cho Tân huynh một trận tỷ thí công bằng. Nhược bằng thắng được kiếm này của tiểu đệ, Tân huynh cứ đi, nhược bằng không, thì đó là ý trời.
Hai mắt của Tân Khải Thao lập tức sáng lên.
- Thật không?
Vương Triệu Tĩnh nói.
- Thật. Tân huynh tính toán lâu như vậy, việc đến nơi lại thất bại trong gang tấc, không để Tân huynh làm thử, há chẳng phải đáng tiếc. Trong phòng không đủ rộng, cứ ra ngoài đi.
Đám gia đinh muốn tiến lên khuyên can, lại bị ánh mắt nghiêm khắc của Vương Triệu Tĩnh nhìn trừng trừng, đành phải đi ra ngoài thắp đèn chuẩn bị. Lúc này, bất cứ ai cũng nghe thấy tiếng huyên náo ở ngoài càng lúc càng lớn. Dưới đối nghịch giữa cái ồn ào và tĩnh mịch của những nơi trong Hà Gia Trang, càng khiến người ta thấp thỏm không yên.
Vương Triệu Tĩnh ra hiệu xin mời, gia đinh ở cửa cũng tránh đường. Tân Khải Thao liếc mắt nhìn quét qua xung quanh, bước nhanh ra ngoài. Vương Triệu Tĩnh đi phía sau đột nhiên cười lạnh ra thành tiếng. Tân Khải Thao kinh ngạc quay đầu, chỉ nghe Vương Triệu Tĩnh nói.
- Các người cho rằng dùng một hai tên nội ứng, nửa đêm đánh trống reo hò, đã làm hại được đại ca nhà ta sao?
Vương Triệu Tĩnh tự hỏi tự đáp.
- Đại ca nhà ta có thiên mệnh trong người, há bị hại bởi trò trẻ con này.
Đèn dầu trong sân đã thắp lên, đám gia đình vờn xung quanh. Tân Khải Thao đi đến một góc tường cách đó không xa. Vương Triệu Tĩnh cũng tiếng vào giữa sân, hai người rút kiếm đối mặt.
- Ba đội tặc nhân gặp phải ngăn cản của đoàn luyện tuần đinh, chia ra một đội giằng co, hai đội còn lại vẫn xông về phía này, hai đội không quá trăm người.
Tin tức không ngừng truyền đến. Đầu tường ở các nơi của Hà Gia Trang trở thành vọng tháp, nhờ ánh lửa soi rọi, mọi việc phía dưới đều thấy rõ ràng.
Dây cung kéo căng, mũi tên phá không gào thét, không ngừng vang lên xung quanh, tiếng kêu thảm thiết cũng không ngừng. Các đó không xa cùng truyền đến tiếng hô to ra lệnh của đội Thân Vệ, viện quân đã sắp đến rồi.
Nhưng trước tình hình như vậy, tặc nhân vẫn không ngừng tiếp cận nơi này, bày ra một tư thế cảm tử liều chết.
Triệu Tiến vẻ mặt âm trầm, nói.
- Thiên hạ lớn như vậy, nếu như có quan to nào đó ở kinh thành muốn động thủ với ta, gom ra được những tử sỹ này cũng không khó.
Hiện tại gia đinh và đoàn luyện nhất thời không tập trung được nhiều lắm, mặc dù vẫn chiếm ưu thế so với tặc nhân tập kích, nhưng nếu phân tán ra truy lùng tiêu diệt, cục diện ngược lại phải chịu thiệt, đám tặc nhân sẽ rất dễ dàng có cơ hội tìm được hướng để đột phá. Nhưng trong địa phận Hà Gia Trang, đích ngắm tới của tặc nhân chỉ là thủ lĩnh đầu não của Triệu Tự Doanh, nơi thủ bị rỗng không chỉ có Vương Triệu Tĩnh, người đáng hạ thủ nhất chính là Triệu Tiến, ở đây cố thủ đợi chiến, thu hút kẻ thù tập trung lại, mới là an bài ổn thỏa nhất.
Phía trước có đội trưởng hô to.
- Phàn Kim Bảng, đừng nhìn đông ngó tây, nhìn về phía trước.
- Tặc nhân đến rồi.
Trên đầu tường có người hô to, cung thủ đứng yên trên đầu tường toàn bộ đều giương cung lắp tên bắn xuống.
- Tặc nhân có mang theo nỏ, cẩn thận.
Lại có người quát to, có cung thủ đã ngã khỏi đầu tường.
Không ngờ tặc nhân lại mang theo nỏ. Gia đinh trường mâu phòng thủ trên đường lập tức cài giáp ngực, đầu đều cúi thấp. Sắc mặt của Triệu Tiến càng thêm âm trầm. Từ vòng ngoài xông thẳng vào đến đây, tin tức có nỏ mới biết được, tặc nhân lại chịu đựng ngăn cản tên bắn cả một quãng đường, để dành cung nỏ đến bây giờ mới dùng.
- Cầm mâu, sắp chiến, sẵn sàng tấn công.
Đằng trước đã bắt đầu ra lệnh. Triệu Tiến đứng ở phía sau đội ngũ, không nhìn thấy tình hình ở phía trước, nhưng biết kẻ địch đã xông đến gần, sắp tiếp chiến rồi.
Có người hô to.
- Phản Kim Bảng.
Triệu Tiến nhướng mày, hôm này là lần thứ hai nghe thấy cái tên này, sau đó hắn liền nhận ra, không phải là người của bổn đội hô to, hẳn là người trong đội ngũ của kẻ địch.
Cái tên này vừa hô lên, một gã gia đinh trong đội ngũ giống như là bị kích thích, lập tức phát điên, đầu tiên dùng sức va vào người bên cạnh, khiến người bên cạnh đứng không vững, sau đó rút đao ra, bắt đầu chém loạn những người bên cạnh, miệng còn không ngừng hô to.
- Triều đình giết giặc, trung thần giết giặc.
Ban đêm gia đinh hộ vệ dinh thự của Triệu Tiến đều giữ tầm tình như trên chiến trường mà canh giữ, giáp trụ đều mặc đầy đủ. Người bên cạnh nếu như dùng đao đâm vào khe hở của áo giáp sẽ gây sát thương, nhưng chém loạn xạ như vậy lại rất khó tạo thành thương tổn. Chuyện là khoảng cách quá gần, một tên gia đinh bị cắt trúng cổ, máu tươi phun ra, đội ngũ lập tức rối loạn.
Đội ngũ gia đinh kinh hoảng tức giận mắng chửi, nhưng tay chân không chậm, vốn dĩ không ai bận tâm triều đình trung thần gì, gia đinh ở sau lưng không cách nào dùng binh khí, lập tức ném quách trường mâu, xông tới ôm chặt người, người bên cạnh cũng kịp nhanh tay, đoạt lấy đao, sau đó, hung hăng đánh mấy cái. Đã náo loạn đến mức độ này, đương nhiên sẽ không thủ hạ lưu tình, đánh người ngất xỉu luôn.
Nhưng đội ngũ đã rối loạn như thế, mấy mươi tên tặc nhân đang xông đến lại không cản được. Đám địch nhân này đánh cũng vô cùng có lề lối, rống to, không màng đến cung tiễn trên đầu, cầm nỏ tiễn và đoản đao trong tay xông lên phía trước, lại có người liều mạng đón lấy trường mâu ở trước mặt. Hàng sau đã rối loạn, đội ngũ giữa đường phố lại khá là mỏng manh, dọn dẹp hàng trường mâu phía trước, thì phía sau không chống đỡ nổi, cứ như vậy mà mạnh mẽ xông vào.
Phá tan đội ngũ gia đinh, cuối cùng đã nhìn thấy Triệu Tiến, dưới ngọn đèn dầu chiếu rọi, nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Có người khàn giọng hô to.
- Triệu Tiến đang ở đây.
Vừa hô to câu này, đoản phủ bổ thẳng vào người, người còn lại giơ cung nỏ trong tay, vẫn chưa kịp bắn ra, mũi tên đã cắm vào yết hầu.
Triệu Tiến không né tránh, sải bước về phía trước quát to.
- Ta đang ở đây.
Trường kích trong tay dùng như trường mâu, đâm thẳng về phía trước.
Vương Triệu Tĩnh đặt ngang kiếm trước ngực, chậm rãi rảo bước.
- Người hiểu biết giống như Tân huynh, sẽ không vì đại nghĩa mà phẫn nộ đến đây chứ?
Sát cục bực này, Hà Gia Trang đột nhiên rối loạn, mấy chỗ hô ứng, tiết tấu điểm bước vô cùng tốt, nếu như là dùng sức của một nhà làm, chỉ sợ táng gia bại sản cũng không đủ, sức người quả thật không đáng tiền, nhưng mạng người thì không rẻ, nhất là võ phu tử sỹ làm nên chuyện này, chỉ sợ là phú hào bình thường cho dù táng gia bại sản cũng chưa chắc đủ.
Tân Khải Thao trầm giọng nói.
- Tân mỗ có lòng giết giặc, nhưng bản thân sao làm được đại sự như thế này, là Ngụy công công tìm đến ta.
- Ngụy công công? Ngụy Trung Hiền?
Vương Triệu Tĩnh sửng sốt, bước chân dừng lại, lập tức cười nói.
- Chắc hẳn đã cho Tân huynh tiền đồ trải thảm hoa. Tân huynh trong sạch như vậy, không ngờ lại kết bè với hoạn đảng, cũng thật là nằm ngoài suy đoán của mọi người.
- Hoạn đảng cũng là hoạn đảng của Đại Minh.
Tân Khải Thao lạnh lùng nói, sau đó lại mở miệng nói tiếp.
- Ngươi có biết Ngụy công công đưa ra điều kiện gì không? Kinh sư đề tên bảng vàng, ba năm làm đến Tri phủ, trong vòng mười năm sẽ làm Tuần phủ.
Đột nhiên nói rõ ràng như vậy, điều kiện rõ ràng như vậy, Vương Triệu Tĩnh nhíu mày. Công danh tiến sỹ, chủ quản một phủ một tỉnh, đây thật sự là hậu hĩnh. Sở dĩ không cho tiền đồ quan kinh thành, chắc hẳn là nói làm như thế đó, tất sẽ khơi lên cơn sóng gió lớn trong đám văn thần quyền quý.
Nghĩ càng nhiều, khó tránh khỏi kinh sợ, cử động cũng sẽ chậm đi. Cử chỉ của Tân Khải Thao đột nhiên nhanh hơn, trường kiếm trong tay mạnh mẽ đâm đến trước ngực Vương Triệu Tĩnh.
Đám gia đinh vây quanh đều chấn động, đột nhiên phát động, chiêu thức quá nhanh, muốn ra tay đã không còn kịp nữa.