Việc bản thân không quyết định được không chỉ là quyết đoán, tham gia hôn sự của Trần Thăng, lại là ở trên địa bàn của nhà mình, tất nhiên không cần phải làm thanh thế quá lớn, nhưng một khi rời doanh trại, nhất định phải làm tốt việc hộ vệ. Đội Thân Vệ và đội Nội Vệ đều phải an bài, trong thành ngoài thành phải có thật nhiều người vì hắn bận rộn.
Triệu Tiến là người không thích rườm rà, nhưng hôm nay ở địa vị này, an nguy bản thân liên lụy đến sinh tử vinh nhục hơn vạn người, đương nhiên phải thận trọng chu toàn, không được có chút sơ suất.
- Đến trước một ngày là được.
- Vậy tiểu đệ bên này sớm an bài, tam ca bên đó Nói đến đây, Lưu Dũng muốn nói lại thôi.
Triệu Tiến chỉ quay đầu lướt mắt qua, sau đó đưa tay ra hiệu, hộ vệ trong phòng Ngưu Kim Bảo và Tôn Đại Lâm khom người lui ra, có vài lời trước mặt cận vệ cũng không nói được.
- Tân Khải Thao kia không có gì không đúng, sau khi trở về nói chuyện cùng thư đồng tùy tùng không nhiều, đều là chút chuyện trong nhà. Tùy tùng đi theo trở về Khai Phong bên đó cũng có hồi báo, chỉ là trở về báo bình an, sau đó lấy chút lộ phí, nhìn không ra chỗ nào không đúng. Hơn nữa người hầu cận trở về ở bên ngoài còn có nhân tình làm nhà chứa, người của chúng ta chi tiền hỏi ả nhân tình đó nói chỉ là báo bình an lấy lộ phí.
Mặc dù lúc này trong phòng chỉ có hai người bọn họ, nhưng Lưu Dũng nói chuyện vẫn là cố ý hạ thấp âm thanh.
Triệu Tiến nhíu mày gật đầu, chầm chậm nói.- Mỗi ngày cùng người Tân mỗ này nói gì, đi qua nơi nào, Triệu Tĩnh tự mình cũng báo lên một tờ kê khai trên đường đi. Có phải đã nói qua một câu, Đại Minh chúng ta quan lại bên ngoài ít như vậy, cho rằng khiến bá tính thoải mái, thực ra lại cho người ta cơ hội giở trò. Từ Châu người làm việc nghe sai bảo nhiều như vậy, bá tính lại được rất nhiều thuận tiện. Đây mới là đạo lý chính.
Lưu Dũng gật gật đầu xác nhận.- Tân Khải Thao và thư đồng của hắn cũng nói qua lời này, hẳn là cảm thán sau khi uống rượu.
Triệu Tiến đánh giá một câu.- Cũng là có vài phần kiến văn.
Nghe thấy lời này Lưu Dũng do dự nói.- Đại ca, kỳ thực tam ca nói cũng không sai, Từ Châu chúng ta rất thiếu nhân tài, nhất là thiếu người đọc sách, Tân cử nhân này xem ra cùng mấy kẻ hủ lậu kia không giống nhau, ngược lại rất giống với tam ca, đều là người có tài hoa biết làm việc. Từ Châu chúng ta hiện cục diện ngày càng lớn, đang thiếu người như vậy. Nhưng những người có học như vậy đều không khác tam ca, tâm cao khí ngạo, đợi người khác đến mời, vì đại cục suy xét, đại ca hãy cho hắn chút mặt mũi xem thế nào?
Triệu Tiến hỏi ngược lại.- Đệ nói không sai, nhưng đệ nói thực cho ta nghe, Triệu Tĩnh làm việc, hiện đã không có tâm tư khác rồi sao? Không hổ thẹn, không suy nghĩ lung tung ư?
Lưu Dũng lại lưỡng lự, vẫn là cười khổ lắc đầu, nhỏ giọng nói.
- Tam ca tâm tư quá nặng, trong lòng có chút khúc mắc không vượt qua được, chỉ e luôn suy nghĩ.
Nói xong lời này, Lưu Dũng lại vội vã giải thích.- Tuy nhiên tam ca làm việc không hề có chút tư lợi, tuyệt không nhập nhằng.
Triệu Tiến lại hỏi ngược lại.- Chúng ta cùng nhau lớn lên, cùng nhau vào sinh ra tử, đệ ấy không có quay đầu. Hiện tại còn thường xuyên cảm thấy hổ thẹn đọc sách thánh hiền. Vậy chúng ta dựa vào cái gì tin tưởng một người ngoài, y mới đến được bao lâu?
Lưu Dũng vẫn có cứng cỏi của mình.- Đại ca, hiện giờ cục diện Từ Châu chúng ta không giống vậy. Chúng ta chính là đánh bại quan quân triều đình hai đường nam bắc, buộc triều đình nghị hòa. Từ Châu và xung quanh cũng được buôn bán của chúng ta làm hưng thịnh phát đạt. Tiểu đệ đoạn mấy ngày trước nghe người đọc sách giảng giải. Từ Châu hiện nay so với thái bình thịnh thế gì đó đều tốt hơn rất nhiều. Đại ca làm tốt như vậy, vừa so với nơi khác đã chính là khác biệt trên trời dưới đất. Người ngoài vừa nhìn tất nhiên sẽ tâm phục khẩu phục. Tân cử nhân này tính là có kiến văn, có lẽ đã bị trấn phục rồi. Vậy mới có ý đầu nhập nương nhờ, hơn nữa tiểu đệ bên này theo dõi lâu như vậy, tam ca bên đó cũng rất cẩn thận. Tân cử nhân này cũng không có chỗ nào không đúng.
Triệu Tiến day day trán, uy nghiêm của hắn trong từng thắng lợi và chuẩn xác tạo dựng lên, mặc dù trẻ tuổi, mọi người lại đều cam tâm tình nguyện phục tùng. Tuy nhiên lại không phải là kiểu khúm khúm núm núm phục tùng. Chỉ cần cảm thấy chủ ý của bản thân có lợi đối với Triệu Tiến và Triệu Tự Doanh, có gan tranh đấu cũng có mấy người. Bởi vì bọn họ không có tư lợi, cho nên dám mở miệng, cũng không sợ Triệu Tiến để bụng. Đương nhiên, kẻ trao đổi như vậy cũng chính là thân tín cốt lõi của bên trên và bọn huynh đệ.
- Trước nhìn xem là được, huynh chỉ nói muốn quan sát, không nói y là tai mắt thám tử, nếu thực là yên tâm, người này đương nhiên cần dùng, còn cần lập thành tấm gương.
Triệu Tiến trả lời, trên mặt Lưu Dũng mới lộ ra nụ cười.
Nói chuyện một lúc, Lưu Dũng lấy ra một tờ giấy đọc qua một lượt, sau đó trầm mặc một lát, đây không nghĩa là nói chuyện chấm dứt, việc đội Nội Vệ của Lưu Dũng liên lụy luôn là cơ mật khẩn yếu. Trừ ngọn nguồn ra, những cái khác không được có chữ viết lưu truyền. Sáu gã văn lại xuất thân ở nha môn tri châu Từ Châu mỗi ngày nghi chép không ngừng. Nhưng thứ bọn họ viết không được mang ra ngoài, nội dung chạm vào không được nói với bên ngoài. Toàn gia lớn nhỏ của sáu người đã sống ở Hà Gia Trang, thuộc loại người đáng tin cậy nhất.
Gian phòng lưu trữ văn thư sổ sách cũng chỉ có Triệu Tiến và Lưu Dũng mới được vào, cho dù là huynh đệ khác cũng chỉ thông qua hai người này tra cứu.
Lưu Dũng bản thân cũng nghiêm túc tuân thủ khuôn phép này, nhưng có lúc sự tình bẩm báo quá nhiều quá nhỏ nhặt, liền cần viết trích lược ra, chữ nghĩa mang ra được cũng chỉ như vậy mà thôi, trích lược sau khi dùng xong, phải ở trước mặt Triệu Tiến thiêu hủy. Cho dù Triệu Tiến không có đòi hỏi, nhưng Lưu Dũng lại không hề lơi lỏng.
Trích lược vốn cũng là viết cực kỳ giản lược, bẩm báo bằng miệng như vậy, Lưu Dũng luôn phải hồi tưởng một lát mới đảm bảo kẻ lại cặn kẽ. Triệu Tiến đã từng nhắc Lưu Dũng, nói hỏi Mã Xung Hạo bên đó, xem Cẩm Y Vệ có trình tự hay cách gì hữu ích, cũng không nên giống như hiện nay, trăm công nghìn việc đều đặt trên người một mình Lưu Dũng.
- Đại ca, ở Từ Châu chúng ta mới mở một cửa hàng Chu Gia, là thương hộ được mấy hộ thương nhân ở chợ muối và chợ lớn bảo đảm, để chúng chiếm một cửa hiệu ở chỗ vốn trước kia là chuồng gia súc, gian hàng này bề ngoài làm là buôn bán tạp hóa, thật ra lại là tư thương buôn muối lớn nhất Hà Nam. Ở đây dựng một cửa hiệu chính là ở gần chợ muối dễ đưa tin tức.
Lưu Dũng nói xong, Triệu Tiến chau mày.
- Thương nhân buôn muối lớn nhất Hà Nam, đây há chẳng phải là có dính với Chu Vương của Khai Phong sao?
Buôn lậu vận chuyển mấy trăm trên nghìn cân muối là chuyện của trộm cướp trên giang hồ và hào bá các nơi làm. Số lượng lớn mấy nghìn mấy vạn cân cung ứng cho một tỉnh này cũng chỉ có quan lớn hoàn thân quốc thích mới làm được. Chu Vương từ khi có nhà Minh trước nay ở Khai Phong, con cháu phân bố ở khắp nơi của Hà Nam, phải nói là cường hào thượng đẳng thế lực lớn nhất Hà Nam, cung ứng muối lậu toàn tỉnh Hà Nam, cũng chỉ có nhà chúng mới làm được.
Hơn nữa mua bán muối lậu của phủ Chu Vương làm rất quang minh chính đại, trong thành Khai Phong và phủ huyện xung quanh đều có tiệm muối của nhà Chu Vương, danh mục là quan muối lại buôn bán muối lậu, ai cũng không dám trêu chọc, làm ăn ngày càng phát đạt.
Tuy nhiên muối Hà Nam từ hai nơi đến, một là muối Hoài của Lưỡng Hoài, hai là muối Trường Lô của Bắc Trực Lệ, thế nhưng không biết làm sao muối Hoài chiếm tiện nghĩ trên đường sông vận chuyển được hàng đống, sớm đã chèn ép muối Trường Lô. Hiện nay chợ muối Từ Châu vừa mở chính là cung ứng gần, về giá cả còn có đãi ngộ tốt, muối Hoài càng tràn ngập Hà Nam. Chỉ là chợ muối là cung ứng tập trung và phân chia nhỏ lẻ, thương nhân muối Lưỡng Hoài là đầu mối, buôn bán chân chính phân chia bán đi đều là bên phia phủ Chu Vươnglàm, phân công cũng không giống nhau.
- Chính là sản nghiệp phủ Chu Vương, đại chưởng quỹ tiệm muối Chu Cương bên đó nghe nói còn là chi bên của Chu Vương, chẳng qua là không có tước vị trên người.
- Vì sao hiện giờ mới biết?
Sản nghiệp phiên vương mở ở Từ Châu, đây chính là tin tức quan trọng, lẽ ra nên biết trước tiên.
Lưu Dũng có chút buồn rầu nói.
- Tiệm buôn Chu gia này không có một chút phô trương, nhìn chính là người buôn bán giữ bổn phận, cùng chợ muối bàn làm ăn cũng đều là tuân thủ quy củ. Nếu không là tai mắt của chúng ta cài trong chợ muối nghe được, chỉ sợ biết được còn muôn hơn.
Nhìn Triệu Tiến gật đầu, Lưu Dũng lại nói.- Chiếu theo tin tức của chúng ta, vương phủ Chu Vương đến bên này của chúng ta thu mua muối đã rất lâu rồi. Tra tiếp đã biết được, vương phủ Chu Vương làm ăn với bên ngoài luôn tuân thủ quy củ, chẳng qua gần đây cùng phủ Lộ Vương nảy sinh xích mích. Hiện người của phủ Lộ Vương đều rụt về, vương phủ Chu Vương nhanh chóng đã mở tiệm, muốn củng cố buôn bán muối của Hà Nam. Đại ca, có cần đuổi bọn họ đi không?
Phủ Lỗ Vương ngấp nghé sản nghiệp của Triệu Tự Doanh, gây ra chuyện thị phi lớn như vậy, mà phủ Lộ Vương dùng án của Ngưu Kim Bảo để kiềm kẹp, cũng là có nhiều giằng co. Mấy tấm gương này khiến trên dưới Triệu Tự Doanh đối với thế lực phiên vương cực kỳ đề phòng, chỉ sợ lại gây ra tai họa gì.