Từ Hồng Nho gật đầu cười, cất giọng nói.- Một tín đồ chính là một bông hoa tuyết, rơi xuống tức thì tan, vốn dĩ không đáng gọi là gì. Nhưng nếu là quá ngàn, hơn vạn, mười vạn, đó chính là thành bão tuyết đè nhà vây thành rồi, là thế lực không đỡ được. Một trăm người, một ngàn người chúng ta không bằng cường hào khắp nơi. Một vạn người chúng ta sẽ không bằng yêu ma Triệu tặc ở Từ Châu kia. Năm vạn người chúng ta không bằng quan quân của triều đình. Nhưng nếu là mười vạn, hai mươi vạn thậm chí là một trăm vạn. Vậy đó chính là sức mạnh vĩ đại không gì ngăn cản được.
Lời nói này khiến Tạ Minh Huyền thoáng chốc suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn Từ Hồng Nho lại bị dọa sợ hết hồn, vẻ bình tĩnh kiềm chế trong mắt giáo chủ Văn Hương lại có cuồng nhiệt giống với tín đồ.
- Nếu khiến những người khác tin tưởng, tự mình phải tin tưởng trước. Tạ Minh Huyền nhớ lại Từ Hồng Nho đã từng nói trước đây, nhưng Tạ Minh Huyền cũng biết rõ, Từ Hồng Nho chưa từng làm đều này.
Từ Hồng Nho vẫn tiếp tục nói.- Ngày đó xua đuổi dân chúng đi Từ Châu, dưới thành Từ Châu chỉ có hơn bốn vạn. Thành Từ Châu kia chỉ suýt chút là bị đánh tan. Nếu ngày đó có mười vạn chúng, Từ Châu không phải nói chơi, toàn bộ đất Giang Bắc cũng thuộc về bổn giáo, Triệu Tiến kia cũng không có cơ hội càn rỡ cho đến bây giờ.
Nói xong câu đó, thanh âm Từ Hồng Nho cũng có hút sắc bén, nhưng chính y cũng không cảm giác được, Tạ Minh Huyền liếc mắt nhìn lại khom người.- Bây giờ số mệnh Chu gia nhà Minh đã tận, áp bức dân chúng, dân chúng lầm than. Đến lúc đó nếu bắt đầu đi làm, toàn bộ Sơn Đông, cả phương bắc, ngàn vạn dân chúng nhập vào thánh giáo ta. Một khi phất cờ gióng trống, cảnh tượng kia là như thế nào.
Bây giờ đại hội tỷ võ đã thành khung cảnh Từ Châu, dân chúng một châu bốn huyện Từ Châu, có tiền có thời gian rảnh đều đến xem một chút, dù sao Từ Châu mấy năm nay cũng mưa thuận gió hòa, mọi người đã quen những ngày thái bình, nhiều người trong tay có tiền dư, có lòng dạ xem náo nhiệt cũng không ít.
Đối với phần đông dân chúng mà nói, đại hội tỷ võ với lên đài hát hí khúc cũng không khác nhau mấy, cũng coi náo nhiệt thế thôi. Nhưng đối với các đạo nhân mã tham gia địa hội tỷ võ này thì ý nghĩa không tầm thường rồi.
Có người muốn thông qua đấu võ để vang danh, có người muốn thông qua tỷ võ này để hiển lộ thực lực, còn có người muốn thông qua tỷ võ này giết chết uy phong của Triệu Tự Doanh, cũng không ít con cháu các gia đình giàu sang thuần túy chỉ là để đánh cuộc.
Bất kể là loại nào hoặc là tự nâng giá mình cao lên, hoặc là tỏ rõ thị uy, hoặc là khoe khoang với người ngoài đều là muốn đọ sức với phía Triệu Tiến một phen. Nhưng Triệu tự Doanh và Vân Sơn Hành thân là người cử hành ngoại trừ những người giữ gìn khuôn phép, thu tiền đánh cuộc, vốn dĩ không có phái người đến tham dự.
Nhưng cũng có một số tin đồn, nói chỗ Thành Đại Hổ cửa sông Thanh Giang còn có mấy tay giỏi võ nghệ Triệu Tự Doanh cũng muốn tới, song sau khi xảy ra chuyện Triệu Tiến gặp ám sát ai cũng không dám chạm vào cái xúi quẩy này, một mực ngoan ngoãn ở nguyên tại chỗ đóng giữ không nhúc nhích.
Tỷ võ này thậm chí ngay cả hoạn quan chỗ Trung Đô Phượng Dương cũng bị kinh động tới, có một vị hoạn quan quản sự rất có tiếng tăm dưới trướng Thôi Văn Thăng sang đây nhìn ngó hai trận, còn đặt cược trăm mười mấy lượng bạc chơi một trận, cảm thấy thỏa mãn lại trở về.
Cũng không người nào để ý tới, vị hoạn quan này nửa đường lại chuyển hướng sang Hà Gia Trang.
- Cả gan làm loạn, không kiêng nể gì, bọn bây đây là trong mắt không có vương pháp. Nếu lại có việc này, tinh binh thiên hạ hội tụ Từ Châu, đập nát bọn bây hóa thành tro bụi.
Trước mặt Triệu Tiến, hoạn quan này sắc mặt, giọng điệu cứng cỏi mãnh liệt nói. Gã ở nơi đó cất cao giọng, Cát Hương đã nắm đao đứng dậy, nhìn chằm chằm người này, chốc lát sau đã muốn rút đao động thủ. Bọn người Trần Thăng ngồi ở một chỗ tuy rằng không có nhúc nhích, nhưng sắc mặt cũng lạnh lùng uy nghiêm.
Hoạn quan kia bị dọa tới lùi ra sau hai bước, liên tục xua tay, lập tức đổi vẻ mặt và giọng điệu nói chuyện, biến hóa cực nhanh khiến người ta vốn chẳng theo kịp.
- Đây là nguyên văn lời của Ngụy công công. Tại hạ dù sao cũng phải truyền cho mấy vị nghe. Nhưng mấy vị cũng bất tất phải tức giận. Lời Ngụy công công có một ý tứ khác. Tuy nói không biết là thích khách ai phái ra, nhưng về sau Ngụy công công sẽ nghiêm khắc trói buộc, cũng sẽ không còn sự tình khiến mọi người hiểu lầm như nay nảy sinh lần nữa.
- Đây là của bản thân ngươi thêm vào sao?
- Tại hạ làm sao dám, đây là Thôi công công lo lắng mấy vị sẽ có hiểu lầm cho nên dặn dò tại hạ giải thích mấy lời. Mong mấy vị yên lòng, Ngụy công công nếu như đã có ý như vậy, vậy thì sẽ không có lần nữa.
- Vậy hãy đem lời bọn ta nhắn nhủ trở về. Nếu lại có việc như vầy lần nữa, đó chính là một giọt máu một cái mạng. Kinh sư nơi đó phải có người chết, tào vận cũng phải cắt đứt. Tất cả chỉ có náo loạn tới không chết không thôi.
Câu trả lời của Triệu Tiến khiến mặt hoạn quan kia cũng đen rồi, thế nhưng mặt vẫn lạnh gật đầu nhận lãnh. Hoạn quan này chỉ là nhắn lời, sau khi nói xong thì rời đi, cũng không có lưu lại bằng cớ rơi trên giấy gì, nhưng mọi người vẫn là theo đó khẽ thở ra.
Triệu Tiến ra phán đoán.- Vẫn nên cẩn thận phòng bị, song bên đó cũng sẽ không có động tĩnh gì nữa.
Triệu Tiến lại rất tỉnh táo phân giải.- Động dụng được tới đại quân tiêu diệt bọn ta khẳng định sẽ không dùng thích khách đánh lén đêm gì. Ngay sau khi biết đánh lén đêm không thành công sẽ có hậu quả như thế này, chỉ cần không phải kẻ điên đều sẽ không tới làm loạn nữa.
Tất cả mọi người đều gật đầu, binh lực Đại Minh hiện giờ điều động được cũng không nhiều. Vào giữa đông tới đầu xuân, còn phải phòng bị các bộ lạc Mông Cổ trên thảo nguyên, không có khả năng nhắm mãi vào loạn dân Từ Châu không có bất kỳ "ý phản nghịch" nào. Hà huống chi đã có một lần đại bại, động quan quân lần nữa, chắc chắn sẽ bị các phe phái triều đình công kích.
Nhưng đối với Ngụy Trung Hiền lão đại biết rõ nội tình, tồn tại của Từ Châu thật là mối họa lớn trong gan ruột, chưa trừ diệt không yên lòng được. Ngoài sáng không thành vậy thì phải trong tối. Một đám nhóc con tuổi tác không lớn, có thắng lợi chống đối triều đình như vậy nhất định sẽ vô cùng kiêu ngạo, quên hết tất cả, thừa cơ hội này phái thích khách ra. Chỉ cần giết được mấy kẻ đầu sỏ, đội ngũ gầy dựng chưa được mấy năm kia ắt phải tan rã.
Còn mấu chốt của Triệu Tự Doanh gì kia khẳng định không ở trên mình Triệu Tiến bị đẩy ra trước đài làm ngụy trang kia mà là đứa con tài giỏi, thiếu niên thần đồng, dòng dõi quyền quý thanh cao Vương Triệu Tĩnh. Giết được kẻ này, mấy kẻ mãng phu vốn dĩ chống đỡ không nổi đại cục, kế tiếp nữa chính là một đám ô hợp rồi.
Nếu như ám sát không thành, Từ Châu tới trả thù vừa nhanh mạnh vừa biết kiềm chế. Trong kinh thành giết người, nhưng giết được càng nhiều người hơn lại không có giết tiếp, nói rõ Từ Châu ngoài sáng không sợ, trong tối cũng giống như vậy có ứng đối tàn nhẫn. Sau đó lại không muốn làm chuyện này tới mức không vãn hồi được. Với lão đại quan to thân ở ngôi cao như Ngụy Trung Hiền tất nhiên biết ứng đối quyền biến như thế nào.
Mấy gã huynh đệ ở chỗ Hà Gia Trang gom lại một chỗ, cộng thêm Mã Xung Hạo kiến văn rộng rãi này, ngươi một lời ta một câu phán đoán ra được dụng ý của Ngụy Trung Hiền.
Phán đoán chẳng bằng cớ cũng chẳng biết có phải chân tướng hay không, nhưng lợi và hại cũng là thật sự. Chỉ cần không phải kẻ điên đều sẽ làm ra lựa chọn rất đỗi bình thường này. Song sau khi phán đoán như vậy, so với từ trước càng thêm thận trọng từng chút một, nghiêm ngặt phòng bị.
Sứ giả Thái giám Tổng đốc tào vận Thôi Văn Thăng phái tới xem như cho mọi người một viên định tâm đan. Bất kể nói thế nào thái độ Ngụy Trung Hiền không khác gì mấy phán đoán của mọi người, tất cả cũng không lạc quan mù quáng.
Không bao lâu sau khi hoạn quan rời đi, Lưu Dũng đã đứng dậy hỏi.- Đại ca, tiểu đệ sắp phải đi chỗ châu thành trông chừng. Tỷ võ này, đại ca muốn đi xem không?
Vừa nghe lời này, Cát Hương lập tức tinh thần trỗi lên, vẻ mặt chờ mong nhìn Triệu Tiến, hắn liếc trừng mắt nhìn Cát Hương cười lắc đầu nói.- Sắp tới gần năm mới, phải đi chỗ Thạch Đầu và Băng Phong nhìn xem. Nơi châu thành tự đệ sang trông chừng thì tốt rồi. Chẳng cần đếm xỉa tới đại cục Từ Châu gì. Những kẻ khốn khiếp càn quấy không ai màn tới đại cục. Đệ thấy nên động thủ thì động thủ, chớ nương tay.
Lưu Dũng bên đó vâng dạ, Cát Hương thì chán nản cúi đầu xuống, Triệu Tiến đứng dậy cười nói.- Tiểu Dũng cưỡi ngựa đi theo huynh một chút, các đệ người nào đi lo chuyện của người nấy đi.
Thấy Triệu Tiến đứng dậy,. Cát Hương vừa muốn đi theo, Triệu Tiến quay đầu lại nói.- Đệ trở về chỗ đội Thân Vệ là được rồi, huynh và Tiểu Dũng đi dạo xung quanh thôn trang.
Nói là đi dạo ngay ở xung quanh thôn trang, nhưng vẫn có năm mươi mấy người cưỡi ngựa đi theo, không có dám mảy may sơ xuất, chỉ chẳng qua kẻ đi theo được dặn dò không được tới quá gần.
Ai cũng biết đây là Tiến gia có lời nói riêng với Dũng gia. Bản thân Lưu Dũng cũng có tính toán trong lòng, vẫn lặng lẽ đi theo.
Triệu Tiến thuận miệng hỏi.- Chỗ châu thành Từ Châu kia như thế nào?