- Tiến gia thật không ngờ, tranh vẽ giống quá, chính là như thế này. Thái Hoa Quân thật là hiểu việc, trước tiên nịnh hót mấy câu, sau đó mới gật đầu khẳng định.
Vốn tưởng rằng đã xong nhưng không ngờ Triệu Tiến vẫn vẽ không ngừng tay, tiếp tục phác họa trên giấy, sau đó gọi chủ tớ hai người nước ngoài tới, nhờ thông dịch chuyển sang tiếng quan thoại nhờ giúp đỡ, lại vẽ ra vài thứ, sau đó gọi Thái Hoa Quân đến trước mặt, hỏi.- Ngươi có thấy những thứ này không?
Thái Hoa Quân nhìn qua, thấy một đôi bánh xe lớn, giống như là bánh xe nối giữa phần dưới của xe lớn với trục xe, phía trên còn có cái áng, trên trục xe còn có một "cái đuôi" gấp khúc. Từng phần đơn độc trong bức hình y đều biết, nhưng cộng chung lại thì mờ mịt, lập tức lắc đầu.
Triệu Tiến dùng bút than vẽ lên trên cặp bánh xe một cái vòng, lại trầm giọng hoi.- Thứ này ngươi đã nhìn qua chưa? Có thấy bánh xe bị dỡ xuống không, hoặc là bị xếp chồng.
Ở khoảng cách gần như vậy, Thái Hoa Quân lại là người có đảm lược, tất nhiên nhìn ra vẻ căng thẳng của Triệu Tiến. Y thật không hiểu tại sao lại căng thẳng, nhưng trong lòng lại tính toán, lần này mình làm không chừng thật sự đã lập được đại công rồi. Trong lòng nghĩ như vậy trên mặt lại rất chắc chắn, lắc đầu xác nhận.- Tiểu nhân ở rất gần, thấy rất rõ ràng, lại có một vài tấm ván gỗ lớn, còn có mấy hòm gỗ lớn. Loại như Tiến gia nói chưa từng thấy qua.
Triệu Tiến trên mặt có chút thả lỏng, nhưng lập tức lại trịnh trọng hỏi.- Những lời ngươi nói đều là thật chứ?
Đối với câu hỏi này, Thái Hoa Quân sớm đã có sửa soạn, vừa được dò hỏi liền đem chiến lợi phẩm của mình cầm vào. Trước khi về doanh, y đương nhiên đã thay y phục của Triệu Tự Doanh, nhìn thấy binh khí, áo giáp của trinh kỵ quân Minh còn có đồ vật chứng minh thân phận, cùng với chiến mã của quân Minh đã được đội nhân mã khẳng định, lời Thái Hoa Quân nói hết thảy đều đã được xác nhận.
Trong lều vải của Triệu Tiến, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Thái Hoa Quân đều không giống như lúc trước, tràn đầy kính nể, không chỉ nghe ngóng được tin tức khẩn yếu còn chém được hai thủ cấp đoạt ngựa về.
- Nếu như lần này đánh xong, xác nhận được tin tức ngươi bẩm báo, vậy thì ngươi sẽ lập công lớn. Ta biết ngươi muốn cái gì, đến lúc đó Thái gia sẽ được trở về. Nhưng về sau này người Thái gia các ngươi phải luyện võ nhiều hơn, những người đọc sách cũng phải tới Vân Sơn Hành học quản lý sổ sách, làm việc. Kế nữa, một thân bản lĩnh của ngươi, nhàn rỗi ở nhà thì thật là đáng tiếc, ra giúp ta làm việc sẽ có chỗ xứng đáng với ngươi.
Nghe được lời hứa của Triệu Tiến, trong lòng Thái Hoa Quân nhất thời buông lỏng. Bốn chữ "đi ra làm việc" làm cho y có chút khó xử, tuy nhiên trong cục diện này cũng không được lời từ chối, do dự một lúc rồi trịnh trọng dùng đại lễ bái tạ.
Triệu Tiến lập tức an bài.
- Bắt đầu từ bây giờ, nghĩa dũng Từ Châu đi theo biên thành một liên, liên trưởng chính là Thái Hoa Quân ngươi, trước tiên quy về đội Thân Vệ, Cát Hương và Lưu Dũng đều quản được ngươi.
Vốn không qua là người giang hồ luyện võ, bất thình lình chính là liên trưởng của Triệu Tự Doanh, đề bạt này đúng là hiếm thấy. Mặc dù là mấy người bọn Trần Thăng, Thạch Mãn Cường, Cát Hương, Lưu Dũng đều có chút ngạc nhiên và mù mờ, nghĩ thầm rằng Thái Hoa Quân này thật sự có công không giả, tuy nhiên nhìn thấy mấy khẩu hỏa pháo, chém chết hai gã trinh kỵ quan quân, đây đáng giá được đề bạt như vậy không?
Đề bạt như vậy, Thái Hoa Quân cũng biết rõ nặng nhẹ, sao lại muốn chối từ, cũng cung kính quỳ xuống dập đầu tạ ơn.
Đợi Thái Hoa Quân ra ngoài chờ an bài, thần sắc của Triệu Tiến càng thêm nghiêm tục, nhìn chằm chằm Cát Hương, nói.- Từ nay trở đi, Đại Hương đệ chỉ huy đội nhân mã, bộ hạ khác của đội Thân Vệ huynh sẽ đích thân cai quản. Anh dũng xung phong, liều chết giết địch, Đại Hương, đệ dám không?
Triệu Tiến lần đầu tiên dò hỏi như vậy, Cát Hương đầu tiên sửng sốt, lập tức đỏ mặt lên, bước ra dùng tay vỗ ngực, lớn tiếng nói.- Tính mệnh này của tiểu đệ chính là thuộc về đại ca, chỉ cần đại ca hạ lệnh, tiểu đệ có gì không dám, tiểu đệ không sợ chết.
Những lời này khiến không khí trong phòng khẩn trương lên. Từ lúc bắt đầu đến nay, Triệu Tiến tuy rằng không có thả lỏng, nhưng cũng không có gì vội vàng nóng nảy, hoàn toàn là trạnh thái tính toán kỹ lưỡng, nhưng lúc này lại cảm thấy rất không giống.
- Cũng bởi vì mấy khẩu hỏa pháo sao? Trần Thăng mở miệng hỏi, tất cả mọi người đều biết nguyên nhân nằm ở đâu, nhưng chỉ y là có đủ thân phận mở miệng hỏi.
Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng nói.
- Đây chính là chỗ khẩn yếu nhất của trận chiến này, nếu như xử lý không tốt, chúng ta có nguy cơ tan vỡ.
Trần Thăng gật đầu, nửa tin nửa ngờ, phán đoán của Triệu Tiến không sai. Đây là ấn tượng được hình thành từ bấy lâu nay, nhưng Trần Thăng lại vô cùng tin tưởng vào thực lực của Triệu Tự Doanh.
- Mấu chốt lần này chính là nằm ở đội nhân mã.
Nói xong câu này, Triệu Tiến hít sâu một hơi, sau đó cao giọng nói.- Đội Nội Vệ và thám mã, việc đầu tiên cần giải quyết hiện tại chính là làm rõ hỏa pháo của kẻ thù nằm ở đâu, ở quân doanh nào, sau khi ra trận đặt ở chỗ nào. Đại đội quân địch rốt cuộc khi nào lâm trận cũng phải dò la rõ ràng. Hôm nay bắt đầu sắp sẵn quân nhu lương khô đủ dùng cho toàn thể binh lính trong bốn ngày. Toàn bộ đều dùng xe ngựa vận chuyển, các đoàn, các đội sửa soạn chiến tranh, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng nhổ trại xuất phát.
Mọi người dạ rang nghe lệnh, vừa muốn xuất phát, Triệu Tiến lại nói.- Thám mã trinh kỵ bổn phận là điều tra tin tức của địch nhân, khiến cho chúng ta biết tình hình trên chiến trường chứ không phải là trảm thủ lập công. Bọn họ kiếm được mấy cái đầu này đối với đại cục không hề hữu dụng, còn sẽ khiến chính mình gãy đổ. Kết cục của những người giang hồ kia chính là lời cảnh tỉnh để gia đinh đội nhân mã không được nóng đầu.
Đại đội quan quân đang tiến về phía Nam, thân làm chủ tướng, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm thỉnh thoảng giục ngựa dừng lại ở ven đường, quan sát di chuyển của bản đội, hoặc là thúc ngựa chạy trước, chạy sau đội ngũ, đốc thúc bộ hạ hành quân.
Chính lúc đang dừng ngựa một bên, một gã quân tướng mặc sắc phục Bả tổng cưỡi ngựa chạy lại gần, dừng ngựa bẩm báo.- Tướng gia, các huynh đệ trảm năm thủ cấp, tiểu nhân đến báo tin vui cho tướng gia đây.
Tổng binh Lỗ Khâm là võ tướng chuẩn mực thân thể nặng nề, cả người như một khối vuông, khỏe mạnh khác thường. Làm được chức Tổng binh này, tất nhiên hiểu rõ những chỗ mấu chốt trong quân, nghe thuộc hạ báo công, trên mặt y lại không mỉm cười, chỉ thản nhiên nói.- Quân tình khẩn cấp như vậy, quan trường ở Sơn Đông này đối với chúng ta không tốt, lại đi làm chuyện vô dụng giết người lương thiện để giả mạo công lao, lo phiền toái không đủ nhiều hay sao?
Tên Bả tổng kia cũng cười tươi, lại mở miệng nói.- Tướng gia cao minh, tuy nhiên các huynh đệ cũng đều rất cẩn thận, sao dám lừa bịp tướng gia. Tiểu nhân cũng đều nhìn qua rồi, áo giáp và ngựa cưỡi của những kẻ phản loạn bị chém đầu đều đầy đủ, tuyệt không giả dối.
Nghe thấy thế, Lỗ Khâm lộ ra nét cười trên mặt, giết người lương thiện để giả mạo công trạng khẳng định là xuống tay với bách tính. Dân chúng lại không có áp giáp, binh khí, ban đêm cũng không có vật cưỡi, mang tới những thứ này chắc chắn sẽ không giả.
Trước khi sắp ra trận trảm năm thủ cấp, đây cũng coi như là điềm tốt không tệ. Lỗ Khâm khen ngợi gật đầu, mở miệng nói.- Làm không tệ, ghi chiến công này lại, đợi đến lúc luận công ban thưởng sẽ không bạc đãi.
Tên Bả tổng kia vui mừng vâng dạ, thúc ngựa tự mình chạy đi dặn dò. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm nhìn quét qua đội ngũ đi qua trước mắt. Binh mã Bảo Định vì ở nơi yếu địa của vùng kinh kỳ nên lương bổng Binh bộ cấp cắt xén ít hơn các nơi khác, so với các trấn khác, binh lính Bảo Định huấn luyện xem như không tệ, xem cách hành quân còn có khí tượng thâm nghiêm của đại quân. Vốn tưởng rằng Tổng binh Đăng Lai là Dương Quốc Đống sẽ phái đi những binh lính già yếu, tàn tật, nhưng không ngờ đều là loại nhanh nhẹn tinh nhuệ, so với binh mã Bảo Định cũng không kém chút nào. Hai quân hợp nhất càng khiến cho Lỗ Khâm mười phần tin tưởng.
- Đám loạn dân phản loạn này thật sự đáng cười, không ngờ cũng học đòi cái gì mà thám mã trinh kỵ, kết cuộc lại là như vậy, còn không bằng tập trung lại một chỗ để đến.
- Một đám dân chúng vô tri biết được cái gì, biết phái đi người cưỡi ngựa cũng xem như không tệ rồi.
Một đám quân tướng thân tín phía sau ổng binh Lỗ Khâm nhỏ giọng nghị luận, trong lời nói tràn đầy miệt thị đối với loạn dân Từ Châu, khẩu khí rất khinh thường. Theo bọn họ, kỵ binh đương nhiên là lực lượng tinh nhuệ, xuất chúng nhất trong quân đội, ngay cả tinh nhuệ như vậy mà cũng không chống lại được quan quân, số còn lại càng không đáng nói.
Một gã phục sức Thiên tổng trầm giọng nói.- Không nên khinh địch, các ngươi chỉ thấy trảm được năm thủ cấp, chúng ta bị bắn bị thương thì tính sao. Còn có người hiện tại vẫn chưa quay về đội. Y ở bên cạnh Lỗ Khâm, không ngừng nhìn chủ tướng của mình.
Có người lầm bầm nói.- Đừng nói nữa, trong số những tặc tử này liệu có mấy tay cung mã tốt đây, cho dù là Thát tử trên thảo nguyên cũng như vậy thôi.
- Xem ra cái gì, bắn lén mấy mũi tên, không dám bắn trước mặt.
- Không quay về đội, đám tiểu tử này không biết chui đến chỗ nào rồi Người này nói được một nửa đã bị người bên cạnh chọc cho, lập tức hiểu ý ngậm miệng.
- Mặc kệ quân địch là giặc Thát hay là loạn dân, đây đều là hành quân tác chiến, không được khinh thường, nếu có kẻ nào không hiểu quy củ, làm hỏng việc quân cơ đại sự, bắt được sẽ xử nghiêm theo quân pháp. Nghe đến đó, Tổng binh Lỗ Khâm quay lại, vẻ mặt nghiêm túc, tất cả mọi người trên ngựa đều cúi đầu nghe lệnh.