Thái Đức cười hì hì nói.- Tiến gia tạo phúc tích đức, trong ngày đông cho sửa đê điều đào móc sông ngòi, làm nhiều kênh rạch dẫn nước. Cứ làm tiếp như vậy, cho dù có lũ lụt lớn, cũng không dữ dội như trước đây, theo kênh rạch sẽ phân bớt chút. Đê đập sông cũng hữu dụng, bùn cát đường sông cũng được sửa lại. Bây giờ những nhà sống trên sông nước bọn tôi đây có ngủ cũng yên ổn hơn rồi. Vốn kiếm được bạc không dám mua đất, nhưng bây giờ những người trên sông cũng không bận tâm, đều muốn mua một trang viên thoải mái cho nửa đời sau.
Lúc Triệu Tiến khởi công xây dựng công trình thủy lợi, chỉnh sửa Hoàng Hà, điều ngắm tới là để Từ Châu có được nhiều nước tưới hơn, càng làm cho điền trang của mình được mùa bội thu, hoa mầu làm ra càng thêm ổn định, thật không nghĩ nhiều như vậy. Vừa nghe Thái Đức nói như thế, mới nhận ra lần này vô tình cắm liễu lại có ích biết bao nhiêu. Lũ lụt Hoàng Hà trước giờ đúng là đại thiên tai đối với dân chúng lưu vực sông, chuyện mình làm đúng thực là tạo phúc cho bách tính Từ Châu.
Thái Đức nói liên miên không ngừng.- Từ khi mở Ca Hà, Vận Hà không còn đi qua Từ Châu chúng ta, Từ Châu chúng ta hoang phế rồi, mọi người cũng không biết đâu là đầu. Không nghĩ tới Tiến Gia lại giúp Từ Châu chúng tôi hưng thịnh như thế.
Triệu Tiến trả lời mấy câu nói trên của y.- Các ngươi cũng chớ vội lên bờ hưởng phúc. Ta còn muốn tạo cho các ngươi nhiều thuyền nữa. Các ngươi về sau còn được trọng dụng.
Thái Đức hướng về phía mấy thủy thủ hô hai tiếng, bên kia vội vã kéo buồm lái, sắp xếp xong Thái Đức lại nói với Triệu Tiến.- Xin Tiến gia yên tâm, chúng tiểu nhân không giúp được gì nhiều cho Tiến Gia, nhưng mấy việc trên nước này thì chúng tiểu nhân nhất định liều mạng dốc sức, tuyệt đối không sợ hãi.
Triệu Tiến gật đầu cười một cái, quay đầu nhìn xung quanh, đội thuyền các nơi rất đỗi bình thường. Một phe cánh Thái gia Hoàng Hà tuy rằng cũng là thuộc hạ Triệu Tiến, nhưng cơ hội nói chuyện cùng Triệu Tiến không nhiều, Thái Đức ở trước mặt Triệu Tiến, rất là gò bó khẩn trương, sau khi nói mấy câu chẳng những không thả lỏng tí nào, ngược lại còn cảm thấy càng thêm thận trọng. Bình thường không giao thiệp, vô thức cũng cảm thấy người trẻ tuổi mới ngoài hai mươi này, mạnh mẽ cũng chẳng đến nỗi nào, lúc tiếp xúc gần gũi rồi, lại nhận ra lời lẽ của đối phương giản dị nhưng thật khiến cho người ta cảm thấy áp lực.
Thận trọng vẫn nên thận trọng, nhưng Thái Đức không nhịn được mà nói một câu.
- Tiến Gia, lần này nhất định phải thắng. Tháng ngày tốt đẹp của Từ Châu chúng tôi đều dựa cả vào Tiến Gia.
Trước đó nói những câu chúc tốt lành sáo rỗng, đến bây giờ lại không nhịn được mà nói mấy lời chân thực. Dù sao chống lại chính là quan quân của triều đình, vẫn là binh biên trấn mạnh mẽ phương bắc hộ vệ kinh kỳ, còn Triệu Tự Doanh dù sao cũng chỉ là hương dũng đoàn luyện trên đất này. Loại vây cánh bên ngoài Triệu Tự Doanh như Thái Đức lòng hoang mang lo sợ cũng là điều rất đỗi bình thường.
Triệu Tiến đáp lại một câu đơn giản.- Nhất định sẽ thắng.
Thuyền đến bờ Bắc, Triệu Tiến cùng những thân vệ bên cạnh sớm đã sẵn sàng, giờ đang đợi những người khác, Từ Bản Đức đã mang con cháu của Từ gia tới nghênh đón.
Bây giờ con cháu Từ gia nắm quyền quản sự, đều là người trung thành tận tâm với Từ Trân Trân, những người mang lòng dạ khác đã sớm bị tẩy sạch rồi.
Triệu Tiến chẳng màn tới hỏi han khách sáo, đi thẳng vào chuyện chính.- Nhị thúc, doanh trại sắp đặt thế nào rồi?
Đội ngũ Triệu Tự Doanh Triệu Tiến dẫn đầu, ở trong địa phận Từ Châu dựa vào trang viên và thành trì đi lại, lấy được tiếp tế ngay tại chỗ, nhưng doanh trại thiết lập ở trong địa phận huyện Ngư Đài Sơn Đông cách từ Châu khoảng chừng mười dặm.
Nghe Triệu Tiến hỏi vậy, sắc mặt Từ Bản Đức có chút xấu hổ, nhưng vẫn trả lời ngay.- Mười mấy ngày nay có mấy trận mưa to, xe ngựa đi không được, doanh trại bên kia đã xong, nhưng lương thảo thì chưa đủ.
Mặc dù Triệu tự Doanh cho sửa sang tất cả các con đường trong địa phận Từ Châu, đã tu sửa mở rộng hết sức rồi, nhưng bùn đất có tốt hơn nữa thì vẫn là bùn đất, mưa một chút, đường xá liền trở nên lầy lội, xe ngựa bánh xe gỗ chở nặng sẽ rất dễ lọt vào bên trong hố bùn, thường sẽ rất chậm trễ tiến độ.
Triệu Tiến không giữ mặt mũi cho bậc bề trên chút nào, lạnh lùng nói.- Vậy thì dùng nhiều sức người hơn nữa, Từ gia lưu giữ nhiều tráng niên như vậy làm cái gì. Ngoại trừ rèn sửa binh khí, còn lại đều điều động để dùng. Việc này không xem như làm ăn buôn bán được.
Trên trán Từ Bản Đức tức khắc có mồ hôi lạnh, miệng không ngừng đáp ứng. Vốn muốn nói bên phía Cảnh Sơn đã sắp sẵn rượu thịt, mời Triệu Tiến tới dự, nhưng nhìn ánh mắt Triệu Tiến lạnh lùng như vậy, lời này tới cổ họng không có ra khỏi miệng được, mà liền vội vã dặn dò cho con cháu bên cạnh, chiếu theo chỉ bảo của Triệu Tiến đi làm ngay.
Trong đám mười mấy người trẻ tuổi bên cạnh Từ Bản Đức, phần lớn đều cung kính cúi đầu, cũng có mấy người lộ vẻ giận dữ bất bình. Biểu hiện bậc này, bọn họ ai nấy cũng thấy rõ ràng, cũng bị Triệu Tiến thu vào tầm mắt.
Trên mặt Ngưu Kim Bảo bên cạnh Triệu Tiến đã lộ ra vẻ cảnh giác, thần sắc Triệu Tiến vẫn thản nhiên, hắn biết rõ mấy kẻ vẻ mặt tức giận ấy, chính là gia đinh đội Nội Vệ, nói không chừng là một đám người Từ gia trung thành với mình nhất.
Đội ngũ của Triệu Tiến ở bờ sông nghỉ ngơi hồi phục ngắn ngủi, lên ngựa tiến lên, đi chưa được bao lâu, bắt đầu có gia đinh truyền tin dùng khoái mã hộc tốc từ phía bắc chạy tới.
Đoàn thứ nhất của Trần Thăng và đoàn thứ hai của Thạch Mãn Cường đã đến Bái huyện, sau khi qua Kim Câu Khẩu, hạ trại ở trong điền trang phía bắc Bái huyện, còn đại đội thứ nhất Lỗ Đại dẫn dắt thì đã chờ đợi gần kề trấn Cốc Đình.
Mà liên đội súng hỏa mai của Mạnh Chí Kỳ dẫn dắt thì ở cách bờ bắc Hoàng Hà hai dặm chờ đợi. Trước mắt người luyện tập bắn súng hỏa mai đạt đủ chuẩn mực đòi hỏi tổng cộng có hai trăm mười bốn người, phần đông là học đinh cũng có mấy chuc trai tráng Từ gia, còn có hai mươi mấy tên đoàn luyện, những người này chia thành hai liên đội, thuộc về Mạnh Chí Kỳ chỉ huy.
Mặc dù bây giờ Mạnh Chí Kỳ mới chỉ là liên trưởng hỏa khí, nhưng chức danh này khiến cho rất nhiều người đỏ mắt nhìn, thoáng cái đã cai quản hai liên, chiếu theo tiền lệ của Triệu Tự Doanh, kẻ này về sau kém nhất cũng là đại đội chính, đã không ít người nói những lời ghen ghét, nói hầu cận Tiến gia cộng thêm muội muội ở nội viện, cất nhắc thật là mau.
Lời ong tiếng ve không có người để ý, nhưng một gia đinh trẻ lại được cất nhắc lên cai quản hai liên đội, từng trải và năng lực đều chưa đủ, cho nên hai liên đội hỏa khí này cũng là do Triệu Tiến cai quản. Đồng thời liên trưởng liên thứ nhất là Mạnh Chí Kỳ, liên trưởng liên thứ hai tạm thời lại là vị người nước ngoài Lộ Dịch kia, cùng với gã là lão người hầu Hi Nhĩ Đa, viên thông dịch cũng phải ở bên cạnh. Thông dịch vốn không bằng lòng tới, vừa cùng quan quân đánh nhau, vừa trong cảnh nửa sống nửa chết, lá gan của y sớm đã bị dọa nát rồi, nhưng cũng biết rõ không có khả năng không đi, đi một lần còn có hai trăm lượng để lấy, đành phải cắn răng nhận lấy số mạng rồi.
Cha sứ Lộ Dịch đến từ Châu Âu lòng tham không đáy, cái này Triệu Tự Doanh ai cũng biết. Song vị cha sứ này đối với quân sự và khí giới có nhiều hiểu biết, cái này mọi người cũng thấy được. Ở nơi huấn luyện bắn hỏa khí, Lộ Dịch trở nên hữu dụng vô cùng lớn, lão người hầu Hi Nhĩ Đa của gã càng hiểu biết nhiều hơn nữa.
Triệu Tiến cùng Lộ Dịch trao đổi cũng không nhiều, nhưng hắn luôn đòi hỏi thông dịch từng thời từng khắc gặn hỏi qua việc nói chuyện phiếm. Nội dụng phải lập tức báo lại đây, từ những nội dung này, Triệu Tiến biết Lộ Dịch này đích thực là đã trải qua thực chiến. Sau khi mấy lần đùa giỡn, so tài thăm dò, mọi người còn biết Lộ Dịch này không khéo đã từng giết người thấy qua máu rồi, bằng không cũng sẽ không hiểu rõ ràng chiêu số giết người như vậy.
Nếu như đã hữu dụng như vậy, hơn nữa quan thoại tiếng Hán lại tiến bộ khá là nhanh, lần này cũng mang theo là để gã vào cuộc chiến này phát huy chỗ hữu dụng lớn nhất của mình.
Tạm thời dừng lại ở Cảnh Sơn, Từ gia làm việc không hiệu nghiệm, nhưng đối với cung ứng đội ngũ của cô gia bọn họ lại không qua loa, bất kể là gia đinh hay ngựa đều được chăm sóc rất tốt. Cho dù lần này Triệu Tự Doanh dẫn thợ thầy theo quân, nhưng Từ Bản Đức vẫn sắp sẵn thợ rèn của Từ gia đến kiểm tra chỉnh sửa binh khí lại lần nữa.
Trước khi lên đường, nhạc phụ của Triệu Tiến là Từ Bản Vinh lại lén lại đây gặp, sắc mặt trắng bệnh nói.
- Có nên bảo Từ Hậu Sinh đi trốn ở Dương Châu bên kia không?
Câu trả lời của Triệu Tiến thực không khách khí.- Hoang đường, cái gì mà Dương Châu bên kia có bằng hữu tốt quen biết, đến lúc đó e rằng sẽ trói Từ Hậu Sinh lại tìm cách báo quan để lãnh thưởng. Bảo nó ở lại Hà Gia Trang bên kia trông coi thầy thợ, so với cái gì cũng tốt. Nhạc phụ đại nhân, người cũng nên sớm đi Hà Gia Trang thôi.
Từ Bản Vinh ở trước mặt con rể, con gái mình chưa từng có quyền quyết định, bị vãn bối không khách khí giáo huấn một trận như thế, ông ta cũng chỉ vuốt mũi nhận lãnh.
Đưa Từ Bản Vinh rời đi, Triệu Tiến gọi thẳng Từ Bản Đức mà dặn dò mấy câu. Nhị thúc, nhạc phụ bên kia nhát gan. Nhị thúc người hiểu khẩn cấp và gốc gác là gì, thay Trân Trân trông coi Từ gia thật tốt. Ở bên Hoàng Hà vẫn còn cảm thấy vị nhị thúc này không đáng tin cậy, đợi thấy nhạc phụ mình rồi, mới biết rằng nói những lời này là hơi sớm.