Có cung ứng lương bổng đầy đủ hay không, có trang bị binh giáp đầy đủ hay không, có thường xuyên huấn luyện thành một thể hay không, có kế thừa lão luyện, quy củ hay không, những điều này quyết định binh lính mạnh hay yếu.
Trong quan quân làm được những điều này chỉ có kỵ binh. Đây chính là vốn liếng của quân tướng các cấp, gia đinh thân vệ của bọn họ thường chính là kỵ binh, cũng là những người mà bọn họ tin cậy nhất, người yên tâm rải ra ngoài, thám mã trinh kỵ cũng đều xuất thân từ đó.
Bình thường quân lương của lính tốt cắt xén bảy tám phần, binh khí thì cổ lỗ sỹ, nhưng đám quân tướng lại chỉ biết gắng sức cung ứng đầy đủ cho kỵ binh. Phải biết rằng gia đinh thân vệ của bọn họ xung phong hãm trận, cũng xua đuổi được những binh mã khác xông lên. Tương tự như vậy phòng giữ mặt sau, càng dễ dàng trong lúc then chốt bảo vệ chủ tướng thoát vây. Đây mới là sức mạnh kiến công lập nghiệp của chủ tướng, là căn cơ để bảo toàn tính mạng, tất nhiên muốn huấn luyện thành tinh nhuệ bậc nhất, cho nên trong quan quân thì kỵ binh nhất định là đám người tinh nhuệ nhất.
Quan quân nhìn nhà mình như vậy nên cũng nhìn người khác như vậy, dù sao mua ngựa cũng tiêu tốn không nhỏ. Thú cưỡi mua sắm rồi lại còn phải tiêu phí cỏ khô, công chăm nuôi, tất nhiên chính là phải huấn luyện thành mạnh nhất. Trong suy nghĩ của bọn họ, những kỵ binh giao tranh với mình kia nhất định là sức mạnh tinh nhuệ nhất của Từ Châu.
Bọn họ lại không nghĩ tới, trong số những kỵ mã mà Triệu Tự Doanh rải ra, có không ít là người luyện võ Từ Châu đi theo. Những người này không có huấn luyện thuần thục như quan quân, trang bị đầy đủ, thậm chí không có nhiều hiểu biết chém giết trên chiến trường, những người giang hồ này thường là ỷ vào bản lĩnh cá nhân.
Thực sự đụng độ, có lẽ dựa vào võ nghệ của từng người chiếm được thượng phong. Nhưng chỉ cần không phải một chọi một, trong tình hình số người chênh lệch không nhiều, người luyện võ Từ Châu sẽ chịu thiệt. Còn lúc đơn đả độc đấu chiếm được lợi thế lại bị đối phương dẫn dụ vào chốn nhiều người, xuất hiện tình cảnh bị giáp công mà thua. Hiện tại đôi bên ngày càng gần nhau, trinh kỵ thám mã va chạm lẫn nhau cũng ngày càng nhiều, những tình huống chịu thiệt thòi mà chết như vậy cũng ngày càng nhiều. Cục diện như vậy tất nhiên khiến cho quan quân có phán đoán này.
Số ít tinh anh như Thái Hoa Quân sẽ không phạm sai lầm như vậy. Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh vẫn giữ nghiêm quy củ, lấy quan sát thăm dò là chính, thật sự bị truy đuổi rát mới bắt đầu phản kích. Những gia đinh người Mông Cổ ở thảo nguyên thành thạo cưỡi ngựa bắn cung, đối với tình cảnh bị người khác truy đuổi như vậy có dạn dày từng trải, có một vài quan quân đã bị thiệt hại nặng trong tay bọn họ.
Tuy nhiên, người biết đánh thì đều là vừa gặp đã chạy, người không biết đánh thì lại chịu thiệt, số lần nhiều hơn, tất nhiên khiến trên dưới quan quân có ấn tượng như lúc trước.
Đứng ở ven đường quan sát một lúc, Tổng binh Lỗ Khâm thúc ngựa trở về đội ngũ. Xa xa lại có một tên kỵ binh ăn mặc giống thân vệ cưỡi ngựa chạy nhanh tới, khi còn cách vài bước thì dừng lại, ở trên ngựa ôm quyền thi lễ, bẩm báo.- Tướng gia, dân chúng báo tin, nói phản loạn Từ Châu hôm qua đã nhổ trại, thám mã quân ta cũng đã hồi báo việc này. Xem bụi mù bốc lên chính là phản loạn Từ Châu. Tính toán lộ trình, khoảng chính ngọ ngày mai sẽ giáp mặt bọn chúng.
Lỗ Khâm lập tức trở nên nghiêm túc, thân tín phía sau ông ta cũng đều nghiêm nghị. Lỗ Khâm trầm giọng hỏi.- Tin tức thật chứ, đám phản loạn kia có chia binh ra không?
- Tin tức thực sự không lầm, thám mã của quân ta đã có hồi báo, quân phản loạn cũng không có dấu hiệu chia binh ra.
Tổng binh Lỗ Khâm không để ý đến lời bẩm báo của thân vệ, lại cười, mở miệng nói.- Lúc trước cũng là dân chúng Sơn Đông mật báo, nói phản loạn Từ Châu có hơn năm ngàn người. Bổn tướng theo binh nghiệp nhiều năm, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy bách tính có lòng hướng về triều đình như vậy.
Đám thân tín ở phía sau Lỗ Khâm đều nháy mắt, cười ra hiệu. Tổng binh Lỗ Khâm lập tức nghiêm nghị, mở miệng hỏi.- Số lượng phản loạn đã điều tra được hay chưa?
- Hồi bẩm tướng gia, số lượng phản loạn vào khoảng năm ngàn tên. Tên thân vệ kia lớn tiếng bẩm báo.
Quan quân trú dóng tại nơi chốn nào, nơi đó phải gánh vác cung ứng lương thực, còn phải trù bị tráng đinh. Sức người, gia súc đều bị bóc lột trầm trọng, càng không cần phải nói tới việc quan quân làm việc không hề kiêng dè, quấy rầy khắp nơi, nảy sinh xung đột với dân chúng bản địa, mâu thuẫn càng ngày càng lớn.
Hết thảy quân trú đóng của triều đình đều có giao tình không tốt với khắp nơi, thậm chí với quan phủ trên đất ấy cũng không ngừng lục đục, mâu thuẫn trầm trọng. Nếu là binh mã bản xứ, ít nhiều cũng có tình cảm với quê cha đất tổ, không dám quá mức không kiêng nể gì, nhưng khi xuất binh qua quê mình, thân là quân nơi khác đến không bị trói buộc gì, vì thế dân chúng các nơi đối với quan quân bên ngoài tới luôn căm thù khác thường.
Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm tất nhiên biết điểm này, trước khi đến cũng đã chấn chỉnh quân kỷ, cúng đã sẵn sàng bị bá tính trên đất này xem như kẻ địch. Chưa từng nghĩ tới đến Sơn Đông, chân chính đối nghịch lại là quan phủ, cắt xén lương thực, đòi hỏi lợi lộc, mọi mặt đều không được đưa cho thuận lợi. Ngược lại thổ hào, bách tính địa phương lại đều đi theo, có người xuất người, có lực xuất lực, đối với di chuyển của đại quân có không ít chỗ thuận lợi.
Lúc bắt đầu, Tổng binh Lỗ Khâm còn tưởng rằng có lừa dối, sau khi hỏi thăm binh mã bản xứ Sơn Đông biết bọn họ cũng không có đãi ngộ như vậy thì càng nghi ngờ hơn, cứ như thế càng đề phòng nghiêm ngặt hơn. Sau đó, dần nhận biết được là dân chốn này thực sự đang giúp đỡ, quân tướng Bảo Định đều không kìm nổi cảm thán. Dân chúng Sơn Đông này thật đúng là bị loạn dân Từ Châu làm khổ, bằng không tuyệt sẽ không có lòng hướng về quân binh của vua như vậy, quan quân vừa đến lập tức đưa lương thực đến khao quân.
Hỏi vài câu, Tổng binh Lỗ Khâm lại trầm mặc, cứ như vậy tùy ý cưỡi ngựa theo đại quân tiến lên. Đám quân tướng nhìn chủ soái trầm tư cũng không dám quấy rầy. Cứ đi như vậy. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm ngẩng đầu lên, nét mặt đã thoải mái hơn, cười nói.- Phản loạn Từ Châu thật đúng là càn rỡ, lại muốn cùng quân ta đường đường chính chính đánh một trận.
Phản loạn Từ Châu không chia binh, đại quân đi trước, mà vùng phụ cận không có địa thế chập trùng gì, chỉ có bình nguyên vô tận, khoảng cách giữa hai bên chưa đến ba ngày. Trong cục diện như vậy, chỉ đưa ra được một phán đoán là phản loạn Từ Châu lựa chọn đón đầu nghênh chiến, chính diện giao tranh.
Sau khi Lỗ Khâm đưa ra phán đoán điều này, đám quân tướng thân tín phía sau ồn ào hẳn lên, mỗi người một câu, trong lời nói đều là trêu đùa và thoải mái.
- Binh mã Nam Trực Lệ này yếu nhược thành bộ dáng như thế nào, không ngờ lại khiến đám tặc phỉ này kiêu ngạo như thế.
- Thật sự là tìm đường chết, ngược lại khiến huynh đệ chúng ta thoải mái rồi, đại công tới tay.
- Cây đao này của ta đã lâu không nếm máu người rồi, lần này cho nó được sảng khoái.
- Nghe nói quân lính phương nam cả ngày đều ăn gạo ăn cá đấy. Khi trời lại ấm, còn có da thịt mềm mại của tiểu nương tử, sớm đã phế vật rồi. Phế vật như vậy khó trách phản loạn Từ Châu trở nên càn rỡ.
Nói tới đây, Lỗ Khiêm lại nghiêm trang quay đầu lại.- Khi Vạn Lịch gia tiến vào Triều Tiên bình giặc Oa, đội quân đánh tốt nhất không phải là nam binh sao? Sớm trước kia đã nói, Thích Thiếu Bảo bình giặc Oa, trấn thủ Kế trấn, chẳng lẽ không phải là nhờ nam binh sao. Chiến trường không có việc nhỏ, các ngươi tuyệt đối không được khinh địch.
Tất cả mọi người đều căm miệng, Lỗ Khâm lại nói.- Tuy nói ba mươi năm thái bình, binh mã Nam Trực Lệ đã yếu đi nhiều, nhưng không được xem thường bọn phản loạn. Mấy cái Vệ sở ở Từ Châu, đoán chừng không ít kẻ xuất thân trộm cướp. Hạng dũng mãnh gan dạ cũng có gần hai ngàn, hơn nữa còn có mấy trăm kẻ liều mạng, vẫn là có thực lực.
- Cái gì mà cướp sông cướp biển, cái gì mà nổi danh, quan quân chúng ta kéo tới bày trận động thủ thì có khác gì chém dưa thái rau. Có người thì thầm, so với việc kêu gọi nhau tụ tập nơi thôn trại rừng núi làm mã tặc, thổ phỉ thì quan quân dù sao cũng có huấn luyện và liên thủ nhất định, cũng được trang bị khá tốt, tất nhiên đánh nhau dễ dàng hơn. Ở trong mắt võ tướng Bảo Định, đám phản loạn Từ Châu này cũng không khác biệt lắm.
Cũng không biết Tổng binh Lỗ Khâm có nghe thấy hay không, tiếp tục phân giải.
- Quân ta không được khinh địch, nhưng quân phản loạn đã khinh địch rồi. Bọn chúng không chia ra tập kích, quấy rối, đánh thọc sườn, cũng không đem dân chúng vô tội xua đi trước, chỉ tự mình nghênh chiến. Đây rõ ràng coi chúng ta như đám quân giàu sang Nam Trực Lệ, thật là kiêu ngạo, tự phụ. Cục diện lúc này, chỉ cần quân ta cẩn thận, dũng mãnh xông lên thì sẽ tất thắng.
- Chủ tướng cao minh.
- Chủ tướng nói đúng, mọi người bày sẵn trận thế đánh chính diện, binh mã Bảo Định chúng ta sợ gì ai. Cho dù là Thát tử cũng không sợ, huống chi là những đồ gà đất chó nung này.
Khí thế đám người phía sau Lỗ Khâm lập tức tăng vọt. Trong suy nghĩ của bọn họ, đám cướp Từ Châu lựa chọn đường đường chính chính mà đánh, đem hết chủ lực ra, đánh ở nơi trống trải, như vậy thì không có âm mưu quỷ kế gì, cũng không phải lo lắng gây phiền phức lây lan tới dân chúng, hai bên chính diện giao tranh, lấy cứng đối cứng.
Nhưng bọn giặc chỉ có hơn năm ngàn người, hai ngàn tên dũng mãnh gan dạ, mấy trăm tên liều mạng, cũng là đám giặc cướp ít thấy. Quan quân có khoảng hơn sáu ngàn người, cũng có gần ngàn kỵ binh, đến chiến trường rồi thì khác nào chém dưa thái rau, phản loạn càn rỡ tự đại, ngược lại đã tạo thuận lợi cho quan quân rồi.