Người thứ hai bên tay trái là người trẻ tuổi đã hỏi y lúc trước, dáng vẻ có chút lanh lợi, Thôi Văn Thăng tuy rằng xem thường, nhưng lại cảm thấy có mấy phần quen thuộc. Trong Đông Xưởng kinh thành và Cẩm Y Vệ, những kẻ trẻ tuổi vừa mới ra mặt kia, để moi được chỗ tốt và thăng tiến không ngại giở trò thâm hiểm, không từ thủ đoạn nào, rất nhiều kẻ đều có dáng vẻ như thế này. Về phần người trẻ tuổi thứ hai bên phải Triệu Tiến là người thấp lùn, cũng có khí chất không hợp với độ tuổi, khiến cho Thôi Văn Thăng cảm thấy thú vị chính là, điệu bộ người này với mấy đầu mục quản sự già dặn từng trải trong Xưởng Vệ cùng phủ Thuận Thiên kia có chút giống nhau, khiêm tốn kín đáo.
Xác nhận người trẻ tuổi trước mắt là Triệu Tiến, như vậy càng chắc chắn những người trẻ tuổi này là Tiểu Bát Nghĩa rồi, nhớ lúc trước mình bày đủ loại điệu bộ, Thôi Văn Thăng nhất thời xấu hổ vô cùng, tuy nhiên Thôi Văn Thăng ứng đối cũng thong dong, lập tức cười hai tiếng nói.- Thật đúng là ngoài dự liệu của người khác.
Nói xong câu này, đang chuẩn bị ngồi xuống ghế đã đặt sẵn, cách bày trí bàn ghế trong phòng cũng cổ quái vô cùng. Thông thường thì nói chuyện chiêu hàng này, lý ra nên sắp xếp sứ giả của triều đình ngồi ghế trên, nhưng trong phòng này lại bày một bàn dài, hai bên ngồi đối diện nhau. May mà chỗ ngồi cao thấp ngang bằng, nếu như độ cao không giống nhau, Thôi thái giám không thiếu việc muốn nổi cơn được, cảm thấy đối phương như đang bày ra dáng vẻ thăng đường thẩm án, đối với người triều đình thật là làm nhục quá lắm.
Triệu Tiến nói một câu lễ độ.- Mời Thôi công công ngồi, chỗ này của ta mọi thứ đều đơn giản, không có gì thiết đãi, xin Thôi công công thứ lỗi.
- Thật đúng là rất mực đơn giản, ta cũng còn tưởng rằng đây là cố tình gây chậm trễ. Lửa giận của Thôi Văn Thăng còn chưa tiêu, lời nói mang theo mấy phần châm chọc. Y nhìn thấy mấy người đối phương đang chau mày. Nếu như đã chịu đàm phán, như vậy làm cho đối phương nóng nảy không yên tuyệt không phải là chuyện xấu, nhưng khiến Thôi Văn Thăng thất vọng nhất chính là, Triệu Tiến không hề bị những lời này làm xấu đi.
Triệu Tiến không có bất kỳ lời khách sáo nào, đi thẳng vào chuyện chính.- Từ lúc Vương thúc phụ bị bắt, chúng ta bên này bỏ ra quá nhiều công phu, vẫn là mau chóng đi vào chuyện chính thì tốt hơn. Dân chúng Từ Châu ta phẫn nộ dấy nghĩa, ngăn tào vận lại kêu oan, muốn triều đình rõ vài chuyện. Một là thúc phụ Vương gia bị oan khuất đấy, xin triều đình xét giải oai tình mau chóng thả người ra khỏi ngục. Việc này triều đình đã làm được rồi.
Chìm nổi nhiều năm ở hoàng cung và khắp chốn, đã trải qua bao gian khổ, Thôi thái giám trước giờ tự nhận là luôn kềm chế và lòng dạ suy tính cũng không hề kém ai, nhưng nghe đối phương thản nhiên nói những lời này, trong lòng vẫn không kìm được lửa giận. Các ngươi là loạn thần tặc tử Từ Châu, làm sao lý lẽ hùng hồn như thế, một Tri châu Từ Châu mới bất quá cũng chỉ mới Ngũ Phẩm, mà các ngươi là bá tánh dân đen không có phẩm trật, làm sao tự đem mình và triều đình đặt ngang nhau như thế. Hơn nữa lúc người trẻ tuổi kia nói những lời này, nét mặt cũng không một chút ngang ngược càn quấy, khuôn mặt thản nhiên, giống như là lẽ ra nên như vậy, điều này khiến cơn giận của Thôi thái giám càng sục sôi hơn.
Thôi Văn Thăng cười lạnh hỏi lại.- Vương Hữu Sơn đã được thả ra, người đã đến Từ Châu, điều này chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Như thế vì sao Vận Hà vẫn còn chặn?
- Lần này đám dân chúng chúng tôi kêu oan, không chỉ là oan của Vương thúc phụ. triều đình cũng có mấy lần vọng động binh đao, Từ Châu và nhưng vùng xung quanh bị nhiễu loạn khiến bất an vô cùng, điều này khiến dân chúng lầm than. Cho nên hy vọng triều đình từ nay về sau. Ở Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương đến Túc Châu. Sơn Đông thì có Đơn huyện, Ngư Đài, Đằng Huyện, Dịch Huyện, Đàm Thành. Hà Nam có phủ Quy Đức, cùng với phương viên năm mươi dặm chỗ giáp ranh ba tỉnh Sơn Đông, Hà Nam, nam Trực Lệ, không được động binh bừa bãi, không được thu thuế loạn lên.
- Cái này là các ngươi muốn triều đình cắt đất sao? Thái giám Thôi Văn Thăng biến sắc, vỗ bàn đứng dựng dậy, vẻ mặt tràn đầy thần sắc kích động.
Y để ý tới mấy người ngồi trong phòng, vẻ mặt Triệu Tiến vẫn như cũ, người trẻ tuổi mập mạp trầm ổn kia thì thản nhiên ngồi yên, vị lúc nảy hỏi y cũng nhếch môi cười lạnh. Người bên phải Triệu Tiến chính là người có bộ dạng thư sinh cũng có vẻ mặt cổ quái, dường như là lúng túng và cười gượng. Về phần vị thứ hai có vóc dáng thấp bé kia, thì nhìn chằm chằm Thôi Văn Thăng, dường như là đang quan sát vẻ mặt của y.
- Các ngươi cũng biết, bổn triều lấy hai triều Tống làm gương, tuyệt không đàm phán nghị hòa, thề không cắt đất. Các ngươi chẳng qua là giành lấy thắng lợi nhỏ mà ngông cuồng như thế, thực sự muốn cùng triều đình chống đối tới cùng sao? Thật muốn ở trước mặt đại quân triều đình hóa thành bùn cát sao? Thôi Văn Thăng nói mà vẻ mặt thanh âm hung hăng, sắc nhọn.
- Thôi công công, ngài đên đây là để chiêu hàng bọn ta, cắt đất này là nói thế nào?
Vị sĩ tử trẻ tuổi chậm rãi hỏi một câu, y chính là con trai độc nhất của Vương gia Vương Triệu Tĩnh.
- Không cho triều đình động binh đao bừa bãi? Dưới gầm trời này không có chỗ nào không phải đất của vua, có đạo lý nào là trong thiên hạ Đại Minh mà triều đình lại không được bố trí binh mã. Thuế khóa lao dịch là lẽ bất di bất dịch, không giao nộp thuế khóa vậy chỗ này vẫn là đất của Đại Minh sao? Không đạt binh mã, không thu thuế, các ngươi là muốn biến nơi này thành lãnh thổ của mình hay sao? Y bên này hùng hổ xong, bên kia Triệu Tiến lại lắc đầu mỉm cười.
Vương Triệu Tĩnh cũng lắc đầu, trên mặt lại không có nụ cười, chỉ ở đó giải bày.- Thôi công công, đại ca ta nói chớ có động đao binh bừa bãi chứ không phải nói là không được đặt quan quân đóng giữ. Nói là không được thu loạn thuế khóa chứ không phải nói không được thu thuế. Thôi công công chớ tự mình phỏng đoán như thế.
Thôi Văn Thăng hít sâu mấy hơi, vẻ mặt không có bất kỳ xấu hổ hay lúng túng nào, chỉ lớn tiếng nói.- Ta xuất thân từ nội thư đường, viết chữ nghe sai bảo, qua mấy chục niên đến bây giờ, không cần dùng lời lẽ hoa ngôn xảo ngữ lừa bịp trước mặt ta. Nếu như ngươi và ta đã đóng cửa bàn bạc, vậy có lời thẳng thì cứ nói ra, đàm phán được thì đàm phán, không đàm phán được thì không đàm phán nữa. Vậy thì hãy chờ đại quân đến tiêu diệt đi.
Đến lúc này, Thái giám Thôi Văn Thăng đã không sợ nữa rồi, nếu như phải cắt đất để lấy hòa bình, đừng nói là công trạng, công lao khó nhọc, cái đầu này giữ cũng chẳng được nữa, một khi đã như vậy, thì lúc này hà cớ gì phải nói những lời khách sáo nữa.
- Mấy chỗ đóng quân liệt kê mới vừa rồi, nếu có điều động thêm bớt, nhất định phải báo cho Từ Châu biết trước. Bằng không thì là đồng nghĩa với có ý đồ khởi binh khai chiến. Nếu điều động binh tăng giảm không dính gì đến Từ Châu, bên ta hiển nhiên không dám can thiệp. Mấy chỗ thu thuế vừa kể tên ra, chiếu theo phép nước đã định, giao nộp không ít đi một xu, nhưng tăng thêm thuế phí thì một cắc cũng không nộp. Thôi công công, hai điều kiện này, nào có dính tới cắt đất, nào có giống như là tạo phản? Vương Triệu Tĩnh giải bày tỏ tường, hỏi ngược lại một câu.
Thái giám Thôi Văn Thăng biến sắc, hít mấy hơi thật sâu. Y cố làm cho mình trấn định lại, Thôi Văn Thăng cảm thấy đầu óc mình có chút hồ đồ rồi, hai điều kiện này nói là quá ngặt nghèo, nhưng thật ra lại rất dễ dàng làm được, thậm chí là khiến cho việc đã tồn tại rồi trở thành phía quan phủ thừa nhân. Làm được hai điều này, Từ Châu có lợi ích gì, còn muốn thu thuế nộp thuế, chẳng lẽ là muốn chiếm lợi lộc của việc ôm lãnh lương sai, tự mình sờ tay vào tăng lên bạc lệ thường vân vân, muốn tự mình thu lấy quân lương sao?
Nhưng Thôi Văn Thăng cũng biết là không có khả năng, từ đủ loại mắt thấy tai nghe ở Từ Châu và ở Túc Châu của mình, nếu thu quân lương vơ vét của cải dân chúng sạch trơn thì Từ Châu và Túc Châu sẽ không chỉnh chu như vậy, dân chúng đã sớm khốn khổ rồi.
Mấy người trẻ tuổi này rốt cục là muốn làm cái gì, điều này nhất định là có âm mưu quỷ kế gì trong này, nhưng nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông, nếu như ưng thuận rồi báo lên kinh thành, nếu như bị người khác nhìn ra, bản thân y khẳng định mình phải gánh tội lớn, đến lúc đó thật sẽ phiền toái lắm.
Lúc Thôi thái giám đang lưỡng lự đủ điều, Vương Triệu Tĩnh bên kia lại tiếp tục nói.- Thôi công công, phía ta chỉ chẳng qua mong triều đình đừng quá để ý mà thôi. Đại ca nhà ta chỉ muốn yên bình mà làm ăn, nhân tiện chiếu cố cho bà con hương thân tí chút, cũng không có quá nhiều lòng dạ gì khác, Thôi công công hà cớ gì phải nghi ngại nặng nhẹ như vậy?
Nói tới đây, Vương Triệu Tĩnh dừng lại chốc lát, vừa cười vừa nói.- Nếu Thôi công công đem mấy chỗ mới nói vừa rồi báo thiên tai lên trên, xin triều đình miễn trừ thuế khóa ba năm, như vậy thì nửa thành thuế khóa ba năm này liền thuộc về Thôi công công rồi.
- Quá hoang đường đánh hận, các ngươi đừng tưởng mấy ngàn lượng bạc đã mua chuộc được ta. Lần này Thôi Văn Thăng giận dữ thật sự, chỉ tay vào mặt Vương Triệu Tĩnh mà nói. Sĩ tử trẻ tuổi này quả thực là một kẻ văn nhã bại hoại, không ngờ lại hối lộ trước mặt như vậy. Nghĩ rằng mình là ai? Lưu manh chưa từng thấy bạc sao?