Nếu không phải thắng bại hai người này dính líu tới quá nhiều tiền bạc đặt cược, đoán chừng suốt cuộc đấu tẻ nhạt như vậy sẽ có người la ó chửi bới tại chỗ rồi.
Nhà thua ủ rũ cúi đầu, người thắng vui mừng phấn chấn. Bọn khách tới xem giàu có không đếm xỉa tiền bạc kia đều đang hỏi thăm đại hội tỷ võ này sang năm mở nữa hay không. Náo nhiệt như vậy thật sự là ít có, còn có người nhìn trúng cơ hội buôn bán ở đại hội tỷ võ này, nhiều người như thế kéo tới, bên trong có quá nhiều việc làm ăn buôn bán làm được.
Càng khiến cho người bất ngờ chính là nơi rẻ rúng Từ Châu này, vốn cho rằng chỗ này là đất hoang, kém rất xa cửa sông Thanh Giang, phía nam phủ Dương Châu cùng với Giang Nam phồn hao đô hội, lại không ngờ rằng tới nơi này có chỗ Giang Nam không theo kịp.
Nói chẳng hạn như ngân phiếu, rất nhiều người tới nơi này đánh cuộc, thắng thua có tới hơn ngàn vạn lượng, đều là cầm vàng thỏi, bạc nén ném ra. Nhà thua còn dễ nói, nhà thắng cũng không mang hết được thứ trăm cân, ngàn cân đó đi trên đường. Huống chi vào lúc trời đông rét lạnh, đoạn sông Vận Hà ở Từ Châu tới cửa sống Thanh Giang đều đã đóng băng. Không đi được đường sông, ngồi xe ngựa đi đường bộ rất bất tiện.
Chỗ Từ Châu có hai nơi. Một là hãng xe, hễ là dùng xe ngựa hãng xe Vân Sơn vả lại có mua bảo hiểm, vậy con đường này bảo đảm không lo. Cái còn lại là ngân phiếu, nếu như kẻ nào không muốn mang theo món tiền bạc lớn, thì hãy trữ vàng bạc ở cửa hiệu Vân Sơn Hành ở Từ Châu, cầm ngân phiếu nơi này mở ra đi chỗ cửa sống Thanh Giang đổi tiền, phí tiêu tốn cũng không lớn, lại vô cùng tiện lợi. Một đoạn sông Vận Hà từ cửa sông Thanh Giang tới Dương Châu cùng với đường sông vùng Trường Giang và Giang Nam thẳng suốt một đường, tới bên đó lên thuyền cũng dễ dàng.
Kẻ hơi chút hiểu rõ Triệu Tự Doanh tất nhiên yên tâm, nhưng càng nhiều người thà rằng mướn xe cũng không bằng lòng dùng ngân phiếu. Khoảng tiền cực lớn mấy ngàn mấy vạn lượng, sao dám yên lòng phó thác. Huống chi Triệu Tự Doanh này còn là cường hào trên đất này, mình bỏ bạc ở nơi này, nếu chẳng may bọn chúng trở mặt nuốt mất thì phải làm sao.
Tuy nhiên cũng có người kinh ngạc thán phục hào khí của Triệu Tự Doanh. Năm Gia tĩnh đã có ngân phiếu xuất hiện, những mãi tới bây giờ mới thôi. Thương gia dám khai ra con số lớn nhất cũng chẳng quá mấy trăm lượng, nào giống như nơi này, thoáng chốc ngàn lượng, vạn lượng đều dám ưng thuận. Tiền tài quyền thế của Triệu Tự Doanh quả thật là hùng hậu đáng nể.
Lại ngẫm nghĩ kỹ hơn, Triệu Tự Doanh có tiền tài quyền thế như vậy, ngoại trừ đại hội tỷ võ này, còn làm tới chợ lớn Thanh Giang, chợ muối và chợ búa. Khoản vàng bạc lớn này đều lấy ngân phiếu đổi được tiền ở ba nơi Từ Châu, trấn Ngung Đầu và cửa sông Thanh Giang. Nghe nói dùng chưa được bao lâu, Dương Châu cũng làm như thế. Loại hành vi dấu hiệu này đều nói rõ địa bàn hào bá Từ Châu này khống chế làm ăn buôn bán phát tài rất được, còn có muôn vàn tiện lợi so với nơi chốn khác. Như thế cho dù sang năm không có đại hội tỷ võ này, cũng phải tới nơi này, xem thử có cơ hội buôn bán hay không.
Trong quân Đại Minh, ngoại trừ gia đinh thân vệ, quân tốt còn lại cả ngày đều không được rảnh rỗi, phải vì quân tướng trồng trọt làm việc, thậm chí phải bày hàng mua bán, vì quân tướng cấp trên kiếm lời, để nuôi sống bản thân mình.
Nơi đất của mình còn tốt một chút. Quân tốt làm ăn buôn bán thường thường bị bọn quý tộc và hoạn quan có quyền thế xem thành tôi tớ sai khiến, rõ rành rành là phục dịch trong quân thật sự ra lại thành tôi tớ và nông dân nô lệ của bọn quyền quý. Về phần lúc nào huấn luyện võ bị, võ nghệ chiến đấu, thì chẳng có người nào đếm xỉa tới.
So với quan binh, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh còn đúng chất quan binh hơn. Cả ngày chỉ thao luyện, lúc nhàn rỗi chỉnh sửa binh giáp của mình, tu sửa quân doanh, điều phải làm đều là chuyện trong bổn phận, so với những sĩ tốt quan quân cả ngày không làm chính sự, từ một khía cạnh nào đó, gia đinh cũng coi như nhàn hạ.
Nhưng mặc kệ có huấn luyện hay không, bọn gia đinh không được tự ý rời khỏi quân doanh, ra ngoài cũng phải báo lên xin nghỉ, nếu như tự ý rời khỏi, vậy phải chiếu theo đào binh luận tội, trách phạt làm người ta không rét mà run.
Trước giờ gia đinh Triệu Tự Doanh xin nghỉ không khó, nếu như hợp quy cách, bọn liên trưởng cũng sẽ không làm khó. Dù sao mọi người đều cùng quê hương, về nhà cũng thuận tiện, trừ Triệu Tự Doanh cũng chẳng còn nơi nào khác để đi, kẻ bỏ trốn khả năng cũng nhỏ. Nhưng sau khi nảy ra chuyện Phàn Kim Bảng kia, muốn xin nghỉ đã không còn dễ dàng như thế nữa. Đầu mục các cấp theo đó cảm thấy chính bởi vì Phàn Kim Bảng trong lúc xin nghỉ về nhà mới sinh ra nhiều chuyện thị phi như vậy.
Mặc dù chỗ Triệu Tiến không có chỉ bảo rõ ràng, nhưng bọn đầu lĩnh các đoàn các đội đều hạ lệnh, không việc gì không được rời khỏi, cả ngày không lơi lỏng giới bị. Giờ giấc huấn luyện của bọn gia đinh cũng theo đó tăng lên, mỗi ngày trừ huấn luyện chính là ở trong doanh trại giảng tới giảng lui, đây là trọng trách bên trên bố trí xuống. Lúc nhàn rỗi lấy đội làm chuẩn, bọn gia đinh giảng giải tháng ngày mình trước khi chưa làm gia đinh, bắt đầu so sánh, sau đó phải rao giảng liên tục một mức này.
Lúc mới đầu tất cả đều có hơi ngượng ngùng, việc riêng nhà mình hà cớ gì lấy ra để nói. Nhưng có người mở đầu người đằng sau sẽ đi theo, mặc dù điều mọi người nói phần lớn đều hiểu rõ lẫn nhau, nhưng vừa nói như vậy đánh động càng sâu. Vốn ban đầu mình ở chỗ Tiến gia có được nhiều chỗ tốt thế nào, ban đầu mình và người nhà sau khi gia nhập Triệu Tự Doanh mới ưỡn ngực làm người, lúc trước không bằng trâu ngựa ra sao.
Kể chuyện xưa này vỏn vẹn nhằm vào gia đinh, liên trưởng và đội trưởng thông thường chỉ là đốc thúc tham dự. Tuy nhiên cũng có hạng người trung thành khăng khăng một lòng đề xuất, bọn họ cũng muốn làm cái việc kể chuyện xưa này. Nếu như trước mặt gia đinh bất tiện vậy thì giảng giải với người địa vị gần bằng, củng cố lòng trung thành cũng đều như thế cả.
Trang Lưu chính là dùng lý do này triệu tập bọn người trong Hưng Long Xã ở cùng nhau. Từ trước lúc xin nghỉ dễ dàng, huấn luyện nhàn hạ, liên trưởng đội trưởng quen biết cũng đi lại với nhau, khi đó tụ tập rất dễ dàng, hiện giờ phải dùng lý do này.
Mỗi lần Hưng Long Xã tụ hội, Trang Lưu đều thấp thỏm bất an, y biết rõ bọn liên trưởng, đội trưởng lén lút kết xã phạm vào cấm kỵ, nhất định phải giữ bí mật, nhưng mặt khác, Trang Lưu lại muốn để cho Triệu Tiến biết việc này, dù sao đây là đám người một mực trung thành với Tiến gia.
Trang Lưu xuất thân Từ Châu vệ, là con cháu nghèo hèn của Vệ sở, tự mình luyện ra một thân giỏi võ nghệ, nên y dù thế nào cũng không xem trọng người luyện võ cùng bối phận xuất thân Vệ sở. Theo Trang Lưu trông thấy, những con cháu Vệ sở này cũng chẳng qua là điều kiện trong nhà không tồi, khiến cho mình từ nhỏ đã luyện tập được cung mã võ nghệ, nếu như bản thân y có điều kiện này, khẳng định sẽ càng thêm xuất chúng. Trong tâm can, Lưu Dũng cũng có cách nhìn này với bọn người Triệu Tiến thậm chí cảm thấy đây chẳng qua là Triệu Chấn Đường và Đổng Cát Khoa đẩy ra trước để ngụy trang.
Trước mặt sự thật, hoài nghi rất mau chóng tan thành mây khói, Trang Lưu cảm thấy Triệu Tiến và bọn huynh đệ ngoài lý giải của y. Tính ra tuổi tác xấp xỉ nhau thậm chí nhỏ hơn một chút nhưng Tiến gia dũng cảm tuyệt luân, hùng tài đại lược rõ ràng làm ra được sự nghiệp như thế, cục diện và sự nghiệp như thế không nên xuất hiện ở Từ Châu.