Nhưng bản thân "Hưng Long Xã" mới là rắc rối, một bọn người hợp lại có sắp đặt kết hợp, có cốt cán, có sức làm mọi việc như vậy, hiềm rằng ở bên trong Triệu Từ Doanh còn có danh phận "đại nghĩa", nếu như khống chế không tốt...
- Đại ca, đây là chuyện tốt...
Nghe được lời của Lưu Dũng, Triệu Tiến không khách khí vặn lại một câu.- Chuyện tốt cũng có khả năng sẽ biến thành chuyện xấu.
Lưu Dũng dừng lại, dò xem thử nét mặt lại nói.- Đại ca, thật ra Hưng Long Xã này chỉ cần đại ca huynh vừa ra mặt, ngay lập tức đã nắm được trong tay của mình rồi, hà cớ gì lo lắng nhiều như thế này?
Triệu Tiến lắc đầu, cười khổ nói.- Nếu muốn dùng tốt Hưng Long Xã này, thì huynh không nên nắm giữ trong tay. Bằng không lập tức vô dụng hoặc là mất đi khống chế.
Lưu Dũng sửng sốt, suy ngẫm kỹ lưỡng lời Triệu Tiến chân mày lại giãn ra, y nghe hiểu được ý trong lời của Triệu Tiến. Triệu Tiến hẳn là mong muốn Hưng Long Xã này để cho hắn sai khiến mà không phải dốc sức chèn ép tiêu diệt.
Triệu Tiến giọng điệu thản nhiên dặn dò mấy câu.- Tiểu Dũng, an bài người đệ chắc chắn khống chế được vào Hưng Long Xã này. Bảo kẻ đó theo dõi sát sao tất cả động tĩnh, tin tức, những thứ khác đều không cần làm, chỉ đi theo những kẻ khác của Hưng Long Xã làm việc là tốt rồi.
Lưu Dũng gật đầu vâng dạ, nét cười khổ trên mặt Triệu Tiến càng đậm chỉ ở nơi đó nói.- Luôn nói là không vội, kết cuộc thứ mình muốn làm bị người khác làm ra trước rồi. Đệ an bài người đi khắp nơi tra xét. Đoàn thứ hai, đoàn thứ hai còn có mấy đại đội kia, cùng với bên trong đoàn luyện. Lặng lẽ tra xét, xem thử có loại tương tự như Hưng Long Xã này hay không.
Lưu Dũng còn muốn chạy tới chỗ châu thành, trước khi đi cáo từ.- Tiểu đệ sau khi đi tới châu thành, trước hết sẽ gọi Hà Chánh, Thập Nhất lang và Mã Xung Hạo tới. Đầu tiến phải an bài chuyện Thập Nhân Đoàn. Cái Hưng Long Xã này, thứ lúc này biết được chỉ nhiều như thế. Từ nay trở đi tiểu đệ tới lui một lần. Tới lúc đó còn có bẩm báo.
Y nhìn ra được tâm tình Triệu Tiến nặng nề, trước lúc sắp lên ngựa cười nói.- Đại ca cũng không cần ưu phiền quá mức, năm nay nhiều sóng to gió lớn như thế đều đã trải qua hết rồi đó thôi. Chút chuyện nhỏ này tính làm cái gì. Cuối năm sắp tới gần, đón năm mới thật vui vẻ mới là khẩn yếu. Hà Gia Trang năm nay thiết nghĩ càng sôi nổi hơn.
Triệu Tiến lắc đầu cũng xoay mình lên ngựa cười nói.- Vẫn là câu nói cũ kia. Chúng ta không vội, tuy nhiên việc nên làm chúng ta đều phải làm.
Lưu Dũng bên đó cưỡi ngựa đi xa, tự có mười mấy người cưỡi ngựa đi theo hộ tống. Triệu Tiến nhìn một đám thân vệ bên người, bên trong có hai người chính là người trong "Hưng Long Xã" cũng là đội trưởng dẫn đội. Thoạt nhìn quả thật so với người bên cạnh càng thêm cứng cỏi và nghiêm cẩn hẳn là kính cẩn nghe theo toàn bộ dạy dỗ và giảng giải của mình. Tuy nhiên Triệu Tiến vẫn cảm thấy đau đầu.
Lưu Dũng sở dĩ phải đi tới châu thành là vì bên đó tới lúc khẩn yếu nhất, quả thật là cuối năm sắp gần kề, nhưng người tới tham dự đại hội tỷ võ này lại không có suy nghĩ trở về đón năm mới.
Tỷ võ đã tới thời điểm cuối cùng, mười sáu người mạnh nhất đã định ra được. Cũng giống như vậy, người tới được nơi này quan sát đều tới cả rồi. Bọn thương nhân giàu có vung tiền như rác cũng đều đã chạy tới Từ Châu, mỗi một trận thắng bại đều có món lớn vàng bạc của cải không đếm xuể bỏ ra đánh cuộc.
Bổ khoái châu thành cùng với nghĩa dũng Từ Châu và đoàn luyện, cả ngày tróc nã dọn dẹp nhà cái tự mình mở sòng, chính là để bảo đảm tiền tài đều chui vào được sòng bạc của Vân Sơn Hành. Hơn nữa những nhà cái ám muội đó quá dễ dẫn tới thị phi, thậm chí vì khống chế thắng thua còn có người mưu tính trên thân mình người luyện võ tham gia thi đấu. Ví như uống say không đứng dậy nổi, chơi gái kiệt lực, lập ra ván cuộc xảo trá, thậm chí động thủ ám hại ám sát, đủ loại kỹ xảo tầng tầng nhiều vô cùng tận.
Đợi sau khi những thứ này đều bị quét sạch, ngoài sáng cũng có muôn trùng loại không ổn. Chẳng hạn như nói mười sáu người mạnh nhất đã có ba kẻ chết đột ngột trong thành, còn có hai người bị đánh lén trọng thương, không cách nào tham dự trận đấu kế tiếp được nữa. Kéo theo đó cũng liên lụy tới một khoản lớn thắng bại của sòng bạc.
Trước mặt tiền của như thế, uy thế Triệu Tự Doanh đều không có hữu dụng gì hết, dựa vào Bổ khoái và sai dịch đã trấn áp không được toàn trường, phải dùng ngay tới đội nhân mã. Mỗi ngày trên giá gỗ ngoài thành đều phải có thi thể mới treo lên, chỗ hỏa thiêu thì không ngừng đốt lửa.
Trong tối đã như vậy, lôi đài và trong trận tỷ võ càng lộ ra phấn khích. Các phía tỷ võ đã không mặc đồ hộ giáp nữa, thậm chí có người muốn đề xướng dùng binh khí thật sự quyết thắng bại sống chết. Trong trận đấu quyết ra tám người mạnh nhát có ba trận chết người.
Nhưng trong ngoài tỷ võ này, Triệu Tự Doanh ngoại trừ giữ gìn trị an cũng có số lượng lớn tin tức cần phải thu góp. Chẳng hạn như nói vị đại thương nhân nào đó phủ Dương Châu có làm ăn buôn bán trên biển, người giỏi võ lần này mang tới không ngờ là người Oa, mặc dù đối với bên ngoài là nói bằng quan thoại Nam Kinh ngọng ngịu, đơn đớt nhưng thân thể kia, khẩu âm kia còn có võ thuật Oa quốc kia đều nói rõ người này tới từ nơi nào.
Hơi chút điều tra nghe ngóng đã biết được, hộ vệ vị đại thương nhân họ Uông này mang theo bên người cũng đều là người Oa, vả lại chiếu theo tin tức bên phía Dương Châu, kẻ Uông gia dùng để chém giết bên ngoài đều là bọn lãng nhân (sammurai) tới từ Oa quốc, đối với bên ngoài chỉ nói là khách đi biển tới từ Phúc Kiến, tránh cho bị quan phủ định tội danh thông đồng với giặc Oa. Nhưng chốn giang hồ nào giấu diếm được người, cũng không có gì đáng giấu diếm. Chúa biển Mân Việt sống mái liều chết với nhau từ trước tới nay đều là sai khiến người Oa xung phong liều chết ở phía trước, không gì hiếm lạ.
Vốn tưởng rằng người Oa này hẳn nên dùng chính là yêu đao, kết cuộc cũng am hiểu dùng trường mâu. Người tiến vào được tám người mạnh nhất dùng tới đều là binh khí dài vả lại đánh nhau rất tẻ nhạt. Cách xa nhau mấy bước, cán trụ trong tay va chạm mấy cái với nhau, sau đó đại đa số đều là đâm đánh, trong khoảng khắc chớp giật đá bay phân ra thắng bại.
- Chúng ta khác với đánh lôi đài bán nghệ lấy giải thưởng kia, không có một tấc vuông trống trải, đều là đài và bãi đất thật lớn. Muốn giành thắng bại cần phải có bản lãnh sát phạt chiến trường thật sự.
- Nói tiếp cũng buồn cười, kẻ tiến vào tám người mạnh nhất lần này đều là kẻ có sức vóc trong quân hoặc là từng học bản lãnh. Chính ngay cả người Oa kia nghe nói cũng là gia tướng vương hầu gì đó của Oa quốc.
Lưu Dũng giữa đường trở về một lần, giảng giải tình hình sơ qua. Đánh tới nước này, thật sự ra chính ngay cả Triệu Tiến đều rất động lòng, rất muốn đi nơi đó xem thử. Tuy nhiên hiện giờ vẹn toàn làm đầu, vẫn là nghe thôi cũng hay rồi. Chỉ là làm khó Cát Hương, thật sự là vò đầu bứt tai nóng nảy, thế nhưng mỗi ngày y đều phải nằm trong tầm mắt của Triệu Tiến thật sự đi không đặng.
Trận quyết định cuối cùng rất thú vị. Hộ vệ đại thương nhân nào đó phủ Khai Phong Hà Nam và hộ viện thương nhân giàu có nào đó ở Nam Kinh đánh nhau. Đại thương nhân phủ Khai Phong đó nghe nói là kẻ lên trước đài của Quận Vương cùng dòng dõi của Chu Vương, còn có thông gia với tám nhà giàu lớn của phủ Quy Đức. Về phần thương nhân giàu có Nam Kinh đó thật chính là con trai vợ lẻ trong nhà tước Hầu nào đó, chẳng qua là ngụy trang như thế.
Về phần hộ vệ và hộ viện này, ngược lại rất dễ tra rõ thân phận. Bọn họ cũng không cảm thấy cần phải giấu diếm gì. Hộ vệ đại thương nhân Hà Nam là tướng chạy trốn tới từ Liêu Trấn, nghe nói là một Thiên tổng, xuất thân dòng dõi võ tướng, chủ tướng chết trận, dứt khoát mang vợ con và của cải chạy vào bên trong quan ải. Về phần hộ viện thương nhân giàu có Nam Kinh đó, vốn dĩ chính là gia tướng trong hầu phủ kia.
Cũng chỉ có xuất thân bậc này, mới có được võ nghệ từ nhỏ quen thuộc chinh chiến sa trường, mới có được một đường qua ải chém tướng đánh tới cuối cùng.
Lúc đánh tới cuối cùng, Từ Châu náo nhiệt y hệt như lễ hội, tuy rằng người chủ quản chân chính của Từ Châu không có mặt tại đương trường, nhưng thế lực các phe phái khác của Từ Châu đều tới rồi. Hạng người có vai vế lớn cùng một cấp Chỉ huy và Thiên hộ Từ Châu vệ, Từ Châu tả vệ, cá tộc trưởng và chủ quản các đại gia tộc, ba vị Triệu Chấn Đường, Đổng Cát Khoa, Trần Võ cũng tới đây.
Lần này bất kể thắng bại đều là một ăn một, không có tỷ lệ đặt cược cao thấp gì, bởi vì Trần Nhị Cẩu mời người tinh thông võ nghệ chốn giang hồ Từ Châu và Vệ sở tới xem qua cuộc tỷ thí của hai người kia, quả thật là không phân trên dưới.
Mặc kệ chờ mong trước đó như thế nào, cho rằng sẽ có long tranh hổ đấu ra làm sao, nhưng trận quyết định của đại hội tỷ võ này vừa ngắn ngủi lại còn nhàm chán. Chỉ nhìn thấy hai người giữ một khoảng cách không ngừng vờn quanh thăm dò, cứ như vậy lê chầm chậm tới lúc mọi người phải ngáp dài một người sải bước chậm một nhịp, người còn lại chợt bổ nhào tới, chỉ nghe thấy một âm thanh vang lên, một tiếng thét chói tai, thắng đại đã phân.