Lúc này không có ai nói cái gì là hòa khí sinh tài, không nói cái gì tình nghĩa, nghiêm tra tới cùng, những thương nhân đã từng làm ăn buôn bán qua khoảng mấy ngày bên Hà gia trang này cũng không ngoại lệ, cần một lần sàng lọc.
Không có lấy một câu oán giận. Chớ nói đến chuyện tối qua đột nhiên bị ám sát, Vương tam gia suýt nữa bị rơi rụng ở bên trong, còn nghe tin đồn, nói rằng Tiến gia rất giận, đã không nói gì đến tình nghĩa rồi.
Triệu Tiến đích thực là rất tức giận, đột nhiên tập kích không khiến hắn tức giận, sau khi xong cuộc chiến đấu hắn cũng vẫn rất tỉnh táo. Nhưng lúc gọi vợ con từ trong hầm ra ngoài, nhìn thấy Mộc Thục Lan bồn chồn cầm lấy đoản kiếm, Từ Trân Trân che miệng Triệu Phượng và Triệu Long lại, chỉ sợ bọn nhỏ phát ra tiếng động làm bên ngoài phát giác, lúc này hắn mới tức giận.
Lúc trời vừa sáng, khoái mã Hà Gia Trang tỏa ra bốn hướng, có đi báo cho trong thành Từ Châu biết, còn lại thì đuổi theo những thương nhân trong đêm rời đi kia, có trời mới biết là bọn chúng thực sự có việc riêng, hay là thừa dịp đang loạn mà chạy trốn.
Thành Từ Châu sau khi biết tin này lập tức giới nghiêm, toàn bộ gia đinh và đoàn luyện lâm vào tình thế sẵn sàng chiến đấu, sai dịch nha môn tri châu Từ Châu gõ chiêng hô hoán khắp nơi, nhắc nhở kẻ nào ở trong nhà kẻ nấy bằng không thì tự gánh lấy hậu quả, cái gọi là hậu quả thì mọi người đều biết, chính là giết chết không cần luận tội.
Tới nước này, mọi người tiến thêm một bước nhận được đích xác địa vị của Mã Xung Hạo, bởi vì sau khi xảy ra chuyện, Mã Xung Hạo lập tức chạy về Hà Gia Trang, bên kia còn có rất nhiều chuyện cần y lo liệu.
- Tiến gia, cái này không giống như chuyện Cẩm Y Vệ làm ra được. Đây là phán đoán đầu tiên của mã Xung Hạo.
- Nguyên đám đông này cũng hơn một trăm, tử sĩ ôm lòng chịu chết bên trong xấp xỉ sáu mươi người. Người như vậy của Cẩm Y Vệ trong kinh thành có được tổng cộng hai trăm cũng không tệ rồi. Hơn nữa còn là tư binh được các quan lớn nắm trong tay, cộng thêm từ lúc phái người tới đến bây giờ. Tiêu tốn số tiền lớn như vậy, bây giờ Cẩm Y Vệ ai còn nỡ bỏ ra nhiều bạc như vậy. Nếu có số tiền đó, khẳng định là phân ra mua ruộng đất nhà cửa, biếu tặng thượng cấp.
Chuyện thứ hai là đi thăm dò những chưởng quỹ và tiểu nhị bị uy hiếp, nói rất có khả năng có người mượn cơ hội này để thoát thân, vừa tra liền có kết quả. Kinh thành bên kia đoán chừng cũng biết Mã Xung Hạo đang ở bên này, cho nên không phái người nào quen mặt đến, nhưng phong thái hành sự khó đổi, cách ăn mặc, chỗ kín trên người để đồ gì vân vân. Bắt được một người, rất nhanh đã tra ra những người khác, bắt được mười mấy người.
Thư đồng và tùy tùng của Tân Khải Thao cũng chưa kịp rời đi, vị tân cử nhân này suy tính tuyệt đối không có gì sai sót, cho nên không để cho bọn tôi tớ làm ra chuyện gì lộ ra sơ hở, hai kẻ tuy rằng không biết nội tình bên trong, nhưng ít nhiều cũng nhìn thấy nghe thấy chút chuyện, bọn họ cũng không có ý cắn răng chịu tra tấn.
- Đại Hưng Hào hiệu buôn như vậy, cũng không phải là kẻ Chỉ huy Cẩm Y Vệ tùy tiện động vào.
Mấu chốt của lần liên thủ này là mấy hiệu buôn ở kinh thành, có mấy nhà bối cảnh đúng là thâm sâu, đến Cẩm Y Vệ cũng phải kiêng dè đến ba phần.
Trên chiến trường dũng mãnh ba đâm sáu chém không nháy mắt, với nghiêm hình tra khảo trước mắt cũng ngậm miệng không nói là hai chuyện khác nhau, Mã Xung Hạo nghiêm mặt đi mấy vòng, rất nhiều người còn chưa bị dụng hình đã khai rồi.
Kết quả so với lời của Mã Xung Hạo cũng không sai biệt lắm, là Ngụy công công Ngụy Trung Hiền xúi bậy, theo nghiêm lệnh của Ngụy Trung Hiền, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ làm ra chuyện tập kích ám sát đêm này. Cũng chỉ có Ngụy công công nắm trọng quyền như núi trong tay giật dây, Xưởng Vệ mới sẽ cắn răng lấy ra tiền vốn của mình, những thương gia lớn giàu có bối cảnh thâm sâu ấy mới sẽ ủng hộ đến thế, hơn nữa còn làm nhanh như vậy. Lẽ ra chiếu theo phong phạm làm việc quen thuộc của kinh thành mà suy đoán, kinh thành bên kia nhanh nhất cũng phải đến tháng ba sang năm mới sẽ có cử động.
Thứ hỏi được không chỉ chừng này, có một gã Bách hộ vì để ít chịu khổ cực, đã tự mình kể hết mọi việc y loáng thoáng biết được từ chỗ thượng cấp bên kia. Lần này điều động người tuy rằng nhiều, nhưng chân chính khẩn cấp lại không phải là bọn họ. Thượng cấp kia cũng nói, bên này phòng ngự chặt chẽ, nhiều huynh đệ đi qua như vậy nhất định là tự tìm cái chết đấy, nhưng kẻ trông cậy lần này cũng không phải là các huynh đệ.
- Chẳng lẽ bên đó thực sự là nhắm vào đệ hay sao? Kết quả này lại khiến cho cả đám người ngơ ngác nhìn nhau. Câu chuyện đùa lẫn nhau đêm đó không khéo là thật, mục tiêu khẩn yếu nhất cuộc tập kích ám sát đêm lần này là Vương Triệu Tĩnh.
Tra hỏi tôi tớ Tân Khải Thao cũng rất nhanh có kết quả, bọn chúng chỉ biết thiếu gia nhà mình có lòng khẳng khái tận trung đền ơn nước, nhưng vì có liên can tới bậc cha chú, khắp nơi trong kinh thành vấp phải khó khăn, vốn dĩ là lúc tinh thần đang sa sút, lại có mấy người thay mặt tìm đến đại lão gia, sau đó thiếu gia nhà mình liền phấn khởi hẳn lên.
- Nói không chừng bên ngoài thực sự nghĩ rằng những chuyện này đều là mưu tính của Tam Gia, đây Tiến gia ngài lên trước đài. Thói đời ngày nay chính là trọng văn khinh võ, tất cả mọi người đều cảm thấy võ phu thì không có đầu óc, sao làm được đại sự gì. Ai lại biết được Tiến Gia đúng là kỳ tài trời sinh, không ra Từ Châu đã có khí thế vĩ đại như vậy. Mấy người bên ngoài suy ngẫm mấy vị lão gia đây, khẳng định cảm thấy kẻ chủ mưu cốt lõi chính là Tam gia. Lúc Mã Xung Hạo nói những lời này vẫn luôn quan sát nét mặt của Vương Triệu Tĩnh, bất cứ lúc nào cũng dừng lại.
Lúc trước Vương Triệu Tĩnh nghe được những lời này khẳng định sẽ cảm thấy không thoải mái mà giải thích mấy câu, nhưng bây giờ khi nghe thấy lại cười ha hả không bận tâm đến, đợi Mã Xung Hạo nói xong, y còn ở đó tiếp lời.- Bên ngoài đều cảm thấy ta có bản lĩnh thao lược của Ngọa long Phượng Sồ, lại không cảm thấy ta thật sự biết kiếm thuật, thật biết giết người. Thiên hạ Đại Minh này, sĩ tử văn võ song toàn chân chính có được mấy người. Kiếm thuật Tân Khải Thao kia giết ta khẳng định giống như giết gà, cho nên mới có an bài như vậy.
Thời đại này nói văn võ song toàn đều là lời nịnh nọt, phần đông kẻ văn võ song toàn bất quá là thân thể tráng kiện, biết múa may kiếm đôi ba cái mà thôi. Cho nên chỉ tận mắt thấy bản lĩnh thực sự của Tân Khải Thao kia, nghe đồn võ nghệ của Vương Triệu Tĩnh, tất nhiên sẽ cho rằng người trước giỏi hơn người sau.
Dù ngoài mặt cười đùa cũng không che giấu được sa sút tinh thần của Vương Triệu Tĩnh, nói xong những lời này y vẫn không nhịn được mà thở dài.- Tân Khải Thao này có hiểu biết, có quyết đoán, lần này thâm nhập trại địch, có gan giết người trong quân. Phần dũng cảm mưu trí này rất đáng được chiêu dụ. Đáng tiếc, thực sự đáng tiếc.
- Có cái gì đáng tiếc ở đây, đệ tự mình dạy dỗ ra được mấy người là được rồi. Người bên ngoài thực không yên lòng. Trần Thăng bên cạnh không kiên nhẫn được nữa mới nói.
Vốn dĩ là định sau khi thành thân còn phải ở trong thành thêm vài ngày, vừa nghe việc này, Trần Thăng lập tức cưỡi ngựa trở về, sau khi tận mắt nhìn thấy Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh mới yên tâm được.
- Đại ca, tiểu đệ cảm thấy những người tham dự tỷ võ bên trong thành kia cũng không đáng tin, chi bằng tra một lượt. Kẻ không nghe lời đấy, kẻ lòng dạ không đúng. Hết hết một loạt. Cát Hương đằng đằng sát khí nói. Chuyện lần này Triệu Tiến cùng Vương Triệu Tĩnh cũng không trách móc, nhưng tự Cát Hương lại cảm thấy giận dữ lẫn hổ thẹn, bởi vì bảo vệ Hà Gia Trang là đội Thân Vệ của y gánh vác, chuyện xảy ra ngay ở dưới mí mắt, Cát Hương cảm thấy như bị người ta tát mấy cái thật đau vậy.
Tuy rằng cả Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đều bình an vô sự, số gia đinh chết bị thương cũng không nhiều, nhưng Cát Hương vẫn cảm thấy rất tự xấu hổ với mình, nhất định phải thông qua cách này tìm trở về.
Triệu Tiến nghiêm nghị nói.- Châu thành bên kia không cần gấp. Thật muốn gây loạn giết sạch toàn bộ cũng đơn giản. Song tất cả trưởng bối các nhà đều không nên ở trong thành nữa, đều phải dời sang đây, tránh để cho người lợi dụng kẻ hỡ.
Cát Hương vừa muốn mở miệng, lại bị Trần Thăng liếc nhìn, lập tức im bặt không dám nói lời nào, Triệu Tiến lại nói.- Chuyện ám sát này không có gì lạ, tập kích đêm cũng không lạ lùng. Chúng làm chuyện như vậy, thì phải sửa soạn cho việc này. Gia đinh không ngờ có người làm phản, còn là gia đinh bên trong đội Thân Vệ. Đã đi bắt người rồi chưa?
Những lời này hướng về phía Lưu Dũng mà hỏi, đêm qua huyên náo một hồi, Lưu Dũng gánh vác đội Nội Vệ mặt mày cũng xám xịt, mặc dù không có đằng đằng sát khí như Cát Hương, nhưng sắc mặt lúc này cũng vô cùng khó coi.
Lưu Dũng đứng dậy trả lời.- Đại ca, người đã đi bắt rồi, thần trí Phàn Kim Bảng kia đã có chút lẩm cẩm, suýt nữa thì điên mất.
- Lời này ta chỉ nói ở đây, nói ra ngoài thì không được phép. Phần lớn gia đinh đều trung thành với chúng ta, nhưng chúng ta cũng phải nghĩ đến. Một năm mấy lượng bạc mấy thạch lúa, người nhà của hắn thu hoạch cũng vô cùng khá giả, nhưng chớ như vậy đã cảm thấy bọn chúng trung thành tận tâm. Nhất định phải tìm được cách theo dõi.
Giọng điệu Triệu Tiến rất bình tĩnh, Lưu Dũng gật đầu đáp lại.