- Đại Thăng và Thạch Đầu bên kia báo cho đệ biết sao? So với vẻ bồn chồn của Cát Hương, Triệu Tiến lại rất trầm ổn, vào lúc này, thân vệ Ngưu Kim Bảo cùng chủ tớ Lộ Dịch đều đang quan sát Triệu Tiến, thông dịch thì sắc mặt trắng bệch dịch lại, Triệu Tiến đã sớm phân phó, chỉ cần Lộ Dịch nghe thấy đều phải được biết.
Lôi Tài trả lời rõ ràng.- Nhị ca với tứ ca bên kia cũng đã nói. Các huynh ấy bảo tiểu đệ chạy gấp tới đây, chuyện này đại ca biết càng sớm càng tốt.
- Bọn chúng bao giờ thì tới Nam Trực Lệ và ranh giới Từ Châu?
Triệu Tiến trầm giọng hỏi.
- Hẳn là còn chưa tới Tế Ninh Châu. Lúc tiểu đệ qua Ngư Đài, bên phía đội Nội Vệ có tin, khi đó binh mã Bảo Định của Lỗ Khâm còn đang dừng gần kề huyện Vấn Thượng, chờ đợi binh mã Thiên tổng Duyện Châu kia kéo đến tụ tập.
- Còn chưa có tới Tế Ninh Châu. Triệu Tiến khẽ gật đầu, rồi tiếp tục di chuyển tiến lên, Triệu Tiến cũng không truyền đạt mệnh lệnh bước kế tiếp.
Lôi Tài và Cát Hương ngơ ngác nhìn nhau, Lôi Tài có được lương khô và uống nước, liền ở trên ngựa mà ăn ngấu nghiến, Cát Hương đang do dự nhưng vẫn không kìm được mà nói.- Đại ca, có cần phải mau chóng hành quân hay không. Chạy sang đó sớm hơn chút.
- Không cần, bây giờ chúng ta đã không chậm trễ bất kỳ thời khắc nào, nhanh một chút sẽ khiến cho người ngựa kiệt sức, nhanh được nửa ngày một ngày cũng không có bất kỳ hữu dụng nào.
- Đại ca, binh quý thần tốc.
Nghe được câu này, Triệu Tiến nhìn Cát Hương cười một cái, khen ngợi.- Đệ tiến bộ đấy, binh quý thần tốc, không có gì sai, nhưng lần này lại không thần tốc được.
Vài câu đơn giản đã định xong, đội ngũ cứ như bình thường mà tiến lên, tuy nhiên bước chân di chuyển vốn đã nhanh hơn nhiều. Lúc bầu trời tối sẫm tối, cũng đã đến thôn trang ở Bái Huyện tụ hội cùng Trần Thăng và Thạch Mãn Cường.
Cho dù hết thảy mọi việc trên đường đều dựa theo hoạch định lúc ban đầu, nhưng sau khi đi tới doanh trại, Triệu Tiến lại không vội không vàng. Lúc tiến vào doanh trại, hắn ở trên ngựa ban lệnh xuống, triệu tập tất cả thám mã, trinh kỵ với người cưỡi ngựa đi theo.
- Đại đội quan quân đang dọc theo Vận Hà xuôi nam, ta muốn theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của bọn chúng. Phải biết chúng có bao nhiên binh mã, có mang theo hỏa pháo hay không, khi nào đến nơi nào. Tất cả tin tức, ta đều muốn biết rõ. Bất kỳ một tin tức nào đều sẽ ghi thành vào công lao của mỗi người các ngươi, Triệu Tự Doanh cũng sẽ không quên.
Mấy trăm người chen lấn đảo mắt nhìn xung quanh. Giọng nói Triệu Tiến lanh lảnh, tất cả mọi người đều nghe hết sức chăm chú, đây là lần đầu tiên Triệu Tiến nhắc đến "công lao", nhưng mọi người ai cũng biết Triệu Tự Doanh sẽ không bạc đãi người đã làm qua chuyện cho mình.
- Đây chính là quan quân, các người cưỡi ngựa đi trinh thám, bọn chúng cũng sẽ che giấu. Không thiếu được phải chém giết ở trên đường, có lẽ còn phải mất mạng. Triệu mỗ sẽ không nói chớ có sợ gì, chỉ biết nói với các ngươi. Nếu chẳng may các ngươi có mệnh hệ gì, không cần lo lắng cho vợ con, bọn họ nhất định sẽ có người trông nom.
- Tiến Gia, đầu rớt là cái bát sứt một miếng, chúng tiểu nhân đi theo Tiến Gia tới nơi này thì cái gì cũng không sợ. Có người hét to lên, lời này khiến cho một mảng cười ầm lên. Gia đinh đội nhân mã làm nhiệm vụ cưỡi ngựa trinh thám, cùng với người luyện võ Từ Châu đi theo sang đay đều là hạng người lớn gan lấy mạng đổi giàu sang, đối với bọn họ mà nói, Triệu Tiến giữ lời hứa, đặt cược ở trên người của Triệu Tự Doanh giành lấy tiền đồ sau này, như thế là đủ rồi.
- Không được cậy mạnh làm bậy, nghe theo an bài, công lao của các ngươi là dựa theo tin tức mà không phải dựa vào đầu người để tính toán. Thiếu cái thì cứ nói. Triệu Tiến lại dặn dò một câu, phái dưới ầm ầm đáp lại lúc này mới tự mình tản đi, hiển nhiên là có liên trưởng, đội trưởng đội Nội Vệ bố trí.
Chờ bên này tản đi, Cát Hương mới đi tới, cả mặt y tràn đầy chán ghét cảnh này, hạ thấp giọng nói.- Một nắm cát rời, một liên chúng ta đánh ba trăm người bọn họ.
- Bày trận đường hoàng đánh nhau, bọn họ không phải là đối thủ của chúng ta. Thật phải rải ra thám thính tin tức, mai phục ẩn nấu.chúng ta bên này chỉ có người trong đội Nội Vệ mới làm được việc này. Nhưng võ nghệ và kỵ thuật của những gia đinh kia lại thua xa những người này. Triệu Tiến bình phẩm đúng điểm trọng yếu.
Không đợi Cát Hương mở miệng nói, Triệu Tiến lại nói tiếp.- Đệ có biết bọn họ vì sao lại bán mạng như thế không?
Cát Hương nhanh gọn trả lời.- Vì Triệu Tự Doanh chúng ta giữ lời, trả công cũng hậu hĩnh.
- Đệ chỉ nói đúng một nguyên nhân, còn khẩn yếu chính là. Bọn họ không cam lòng để một thân bản lĩnh của mình bị mai một. Nhưng ở Đại Minh, bọn họ không thấy được ngày nổi danh, nhưng ở nơi này của chúng ta thì bọn họ thấy được. Biết rõ cho dù bản thân không được, nhưng con cháu đời sau vẫn có cơ hội nổi danh.
Nghe được những lời này của Triệu Tiến, cát Hương lập tức nói theo.- Việc này tam ca và Băng Phong có nói qua, nói là muốn Đại Minh phong hầu bái tướng, nhất định phải xuất thân là một chỉ huy bậc nhất, bằng không sẽ không có được chức quan cao, dám chắc khắp chốn không được như ý. Còn nói Du cái gì gì đó cũng bởi vì xuất thân Bách hộ, không biết đã bị người ta đoạt mất bao nhiêu công lao. Nhìn bọn người Cát chỉ huy bên kia, cả nhà nào có kẻ biết cầm đao, nhưng con cháu trong nhà vừa ra ngoài làm việc, chính là khởi đầu từ Thiên tổng đấy.
Trong giọng nói cũng chất chứa nhiều tức giận bất bình, Triệu Tiến không nói gì tiếp, nếu đã không có nghe hiểu thì không cần phải tận lực giải thích rõ.
Mặc dù sắc trời đã tối dần, nhưng vẫn có thám mã khinh kỵ mang đồ tiếp tế rời khỏi trại đi xa. Doanh trại hai đoàn một đội Triệu Tự Doanh đóng quân ở phía bắc Bái Huyện, ngay tại trang viên của chính Triệu Tự Doanh. Bởi vì là sản nghiệp của mình, cho nên dừng chân ăn dùng cũng thuận tiện mau lẹ vô cùng. Lúc trước khi đến, lều trướng và lán trại trong trang viên cũng đã được dựng sẵn, chờ đại đội đến, bọn trang dân bắt đầu bận bịu luôn tay luôn chân.
Bởi vì thuận tiện đủ đường, đồ đạc đầy đủ, gia đinh đoàn luyện Triệu Tự Doanh không có chút cảm giác gì là đang xuất chinh đi xa, mà là từ chỗ đóng quân này chuyển sang một chỗ khác.
Về phần những người luyện võ Từ Châu được phái ra ngoài, lại càng cao hứng, vốn dĩ định sẵn đến đây bán mạng, định bụng chịu gian khổ làm việc, lại không ngờ rằng hết thảy không khác gì ở nhà, bởi vì bọn họ là khách, trang viên chiêu đãi so với gia đinh vẫn còn phải tốt hơn rất nhiều.
Tuy nhiên trong ngoài có khác, bọn gia đinh đoàn luyện ở bên trong, mà người luyện võ Từ Châu thì được an bài ở vòng ngoài. Sau khi qua sông có được dặn dò của Triệu Tiến, người chưa lên đường thì phấn khích mà ngủ không được, tụ tập ở bên cạnh đống lửa, khẽ nói về hứa hẹn của Triệu Tiến với bọn họ, cũng nói chuyện hướng quan quân đi.
Triệu Tiến với ba người Trần Thăng, Thạch Mãn Cường và Cát Hương lần lượt đi tuần tra quanh nơi trú quân, bọn gia đinh cũng hứng phấn mà ngủ không được. Đây cũng được coi như là lần đầu tiên bọn họ được xuất chinh đi xa, buổi tối người thấp giọng nói chuyện thực sự rất nhiều. Sau khi nhìn ba doanh trại, Triệu Tiến ra lệnh đơn giản, do liên trưởng đội trưởng giám thị mọi người ngủ, ngủ hay không không trọng yếu, nhưng phải giữ yên lặng, bằng không sẽ có quân pháp hầu hạ, đi suốt một ngày vất vả, chỉ cần không nói lời nào, an tĩnh lại sẽ ngủ ngay.
-... Đội ngũ này thật giống với quan binh. Đoàn thứ nhất cẩn trọng, đoàn thứ hai vững chãi, đội Thân Vệ còn lại thì nhanh nhẹn, huynh đệ chúng ta cũng làm việc đều không sơ sài, còn sợ ai nữa.
Huynh đệ đi lại nhỏ giọng bàn luận ở bên trong doanh trại. Thạch Mãn Cường dẫn đầu đoàn thứ hai đóng quân ở bên ngoài, Triệu Tiến không có khả năng đi theo. Song lần này nhìn tới lại rất hài lòng, từ chỗ lớn, đến tiểu tiết, đều nhìn ra được Thạch Mãn Cường vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, tuyệt đối không cấu thả.
Đối với đoàn thứ hai, đoàn thứ ba mặc dù cách xa nhau, ngược lại Triệu Tiến càng hiểu rõ thêm. Bởi vì đội Nội Vệ và Vân Sơn Hành đều có rất nhiều tai mắt ngầm ở cửa sông Thanh Giang, bên kia có biến động nhỏ, đều sẽ kịp thời truyền tới cho Triệu Tiến bên này.
Trong lúc đang nói chuyện, lại đi tới nơi trú quân của người luyện võ lệ thuộc Từ Châu, so vơi các nơi Triệu Tự Doanh đóng quân, thì nơi này có vẻ lộn xộn hơn nhiều.
- Gà đất chó nung, ngay cả một người đi gác cũng không bố trí. Cát Hương khinh thường nói, bây giờ y nói chuyện cũng có thói quen chèn thêm mấy câu tục ngữ, điển cố gì đó.
Triệu Tiến cười nói.- Đây chính là bên trong doanh trại của chúng ta, có người chúng ta canh phòng ở khắp nơi, bọn họ không cần lo lắng cái gì. Sau đó dặn dò Ngưu Kim Bảo đi về trạm gác phía trước đánh tiếng, không cần kinh động người ở bên trong. Lễ tiết của gia đinh bên trong Triệu Tự Doanh thấy thượng cấp rất đơn giản, nhưng đám người luyện võ Từ Châu này thích ân cần nịnh nọt, còn có những lễ tiết phiền phức kia nữa, lại làm cho người khác thực không kiên nhẫn được.
An bài cái này xong, Triệu Tiến lại nói tiếp.- Nhưng so với chúng ta, nếu ban đêm chính bọn họ cắm trại ngoài trời, mặc dù bọn họ ai nấy dạn dày từng trải, vẫn là càng dễ bị đánh lén, nguyên nhân chính là không có khuôn phép này.
Gia đinh canh phòng không hề báo, người luyện võ Từ Châu trong doanh trại cũng không hề biết là Triệu Tiến tới. Bọn họ dựa theo xuất thân và quan biết giữa đôi bên, đều tụ tập bên đóng lửa nghỉ ngơi nói chuyện. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh vô cùng hưng phấn, bọn họ cũng kích động như thế, nói chuyện không ngừng, còn thấy được cố mấy túi thịt cùng hồ lô đang truyền đưa qua lại, mùi rượu thơm nồng.