Y ở bên cạnh Triệu Tiến đã lâu, biết lão gia nhà mình trước lúc nổi giận thường thường rất bình tĩnh cũng không biết lúc này có phải loại đó hay không.
Còn chưa đợi bên này nói chuyện, nghe tiếng vó ngựa vang lên, lại là Cát Hương cưỡi ngựa tới, so với giáp trụ nặng nề mới rồi, lúc này Cát Hương chỉ mang khôi giáp và giáp ngực.
Triệu Tiến quát lên, - Dẫn đội lên đường, chiếu theo an bài trước đó đi làm. Cát Hương ở trên ngựa lớn tiếng dạ rang, trong đội cung tiễn bên kia không ít cung tiễn đã chạy trở về hậu đội lên ngựa, bọn họ cũng phải lên đường theo sau Cát Hương.
Cát Hương vừa mới thúc xoay mình ngựa, Triệu Tiến đã ở đằng sau tiếp tục nói.- Nếu không thành công thì mau chóng trở lại, ta dẫn mọi người xông lên lần nữa.
Cát Hương không quay đầu lại, chỉ là giọng nói có chút khó chịu.- Xin đại ca yên tâm, đại ca nếu như tin tưởng tiểu đệ làm được chuyện này, vậy tiểu đệ nhất định phải làm thành công chuyện này.
Tiếng vó ngựa rền vang, liên thanh hô quát, Triệu Tự Doanh bên này ngoại trừ hai mươi mấy gã đưa tin và truyền lệnh, tất cả người cưỡi ngựa còn lại toàn bộ theo Cát Hương đi xa, chính ngay cả người luyện võ cưỡi ngựa Từ Châu biểu hiện không tốt cũng đi theo.
Triệu Tiến chỉ bảo.- Ba người các ngươi dẫn tất cả gia đinh hỏa khí và cung thủ đi xem thủ quân địch bị các ngươi bắn chết, bị thương đằng trước. Gặp phải kẻ nào chưa chết thì cho hắn đi êm ái. Cẩn thận đánh lén.
Tất cả mọi người có chút mù mờ với mệnh lệnh của Triệu Tiến nhưng vẫn vâng dạ mấy tiếng. Hắn lại nói.
- Nhìn xem vết thương, nhìn xem nguyên do chết. Suy ngẫm thật kỹ tại sao. Đi đi! Trước khi đại đội chỉnh đốn ngay ngắn lên đường phải xem xong. Phải kỹ lưỡng, phải mau chóng.
"Suy ngẫm thật kỹ tại sao?" lời này mọi người Triệu Tự Doanh đều không xa lạ gì, trong huấn luyện thường ngày Triệu Tiến luôn nói. Chiếu theo một số người có kiến văn, trong đội ngũ quan quân thông thường, thượng cấp đòi hỏi bên dưới chỉ là làm được, còn Triệu Tiến lại đòi hỏi mọi người suy ngẫm hiểu rõ lý lẽ. Loại cách dạy dỗ này bất đồng với kẻ khác, nhất định có đại tiền đồ.
Mạnh Chí Kỳ còn có chút ngây ngốc, vốn cho rằng phải bị giáo huấn khiển trách, lại không ngờ rằng là xử trí như vậy, u mê mờ mịt, kinh ngạc, hốt hoảng theo đó rời đi.
Triệu Tiến cười, cất giọng nói.- Truyền lệnh, toàn bộ đội ngũ nghỉ ngơi ngắn ngủi. Ăn cơm uống nước. Nhưng không được ăn quá no, uống quá nhiều, ba phần, năm phần thì được rồi.
Mệnh lệnh phức tạp này thật sự khiến kỵ binh truyền lệnh sửng sờ, lẩm nhẩm bản thân nhớ kỹ, lúc này mới chạy tản ra bốn phía.
Gia đinh súng hỏa mai và cung thủ đằng trước đang tuần tra chiến trường, thuận tiện chuyển dời thi thể ngựa người ra khỏi con đường. Gia đinh các đoàn các đội đằng sau thì bắt đầu ăn uống nghỉ ngơi, lại có dân phu đằng sau cùng tiến lên, dìu đỡ gia đinh súng hỏa mai bị thương tới đằng sau. Mấy kẻ nổ nòng đã có hai người không xong rồi, kẻ khác nhìn cả mặt là máu nhưng kết cục chỉ tướng mạo bị phá nát, gắng gượng coi như may mắn.
Có người dắt ngựa sang, Triệu Tiến lên ngựa tuần tra. Lúc hắn dặn dò đám người Mạnh Chí Kỳ rất nghiêm trang, lúc tuần tra thì thần thái nhẹ nhõm thỉnh thoảng nói một câu "Chớ nên ăn quá nhiều, đợi tới lúc trên chiến trường bụng trướng lên, đầu óc choáng váng", bọn gia đinh nghe thấy chỉ cười.
Đợi tới lúc mọi người gần như ăn xong, hàng trận cũng từ tam giác biến trở về hàng dọc. Liên đội súng hỏa mai và đội cung tiễn cũng đã quét dọn xong chiến trường. So với mới rồi, thần sắc Mạnh Chí Kỳ suy sụp lại phấn chấn hơn rất nhiều, trên mặt bọn gia đinh súng hỏa mai cũng thêm mấy phần tự tin, còn một đám người đội cung tiễn đều có chút thận trọng.
Bọn họ tới trước mặt Triệu Tiến còn chưa có nói, Triệu Tiến trước chỉ vào Ba Âm, bảo gã nói trước. Ba Âm giọng điệu nghiêm nghị nói.- Vừa rồi chiếu theo dặn dò của lão gia, bọn thuộc hạ nhìn kẻ chết, bị thương trong cuộc chiến. Súng hỏa mai kia thật đúng là khó lường. Kẻ bị bắn trước thật giống như bị đại chùy cứng rắn xuyên thẳng vào một lỗ lớn. Miệng vết thương, xương cốt cũng đều nát bấy, vốn chữa trị không khỏi. Ngược lại tên đội cung tiễn của tôi đây không hữu dụng như thế. Trừ bắn thẳng vào chỗ yếu hại, có người trên thân trúng mấy mũi tên, còn thở được thoi thóp. Thật có mấy kẻ địch không bị súng hỏa mai bắn trúng chỗ yếu hại, nội thương chảy máu đã mau chóng không còn thở nữa.
Triệu Tiến gật đầu, ra hiệu Ba Âm tiếp tục, Ba Âm lại nói.- Khám nghiệm tiếp nữa, nếu như không hoảng hốt, cứ từng lượt bắn tiếp như thế. Đội kỵ binh kẻ địch này chưa chắc xông tới được trước mặt. Bỏ công sức tính toán sơ qua, lần đồng loạt bắn lúc đội kỵ binh kẻ địch sau khi vượt qua cọc kia, gần như đánh văng một đội. Vụn vặt lẻ tẻ đằng sau cũng có kẻ bị bắn chết, bị thương. Không biết chừng kỵ binh kẻ địch cũng bối rối, lúc này mới xông tới đằng trước.
Triệu Tiến cười hỏi.- Ta không cần thần tiễn bách phát bách trúng, chỉ cần kẻ trên chiến trường biết trương căng cung, biết bắn tới phương hướng không xa, ngươi cảm thấy phải luyện bao lâu?
Ba Âm trầm ngâm chốc lát, mặc dù gã và đồng bọn bàn bạc qua chuyện này nhưng Triệu Tiến hỏi tới gã vẫn là không sẵn lòng trả lời, nhưng không nói không được, ngần ngừ chốc lát nói.- Làm được điều đó dù sao cũng phải luyện một năm, hai năm. Hơn nữa mới làm đầu ra trận đổ máu cũng làm không tốt được.
Triệu Tiến cười nói.- Súng hỏa mai chỉ cần luyện mấy tháng. Luyện tập cung tiễn cũng cần xem tài nghệ trời cho. Ta và bọn huynh đệ học võ từ nhỏ. Đổng Băng Phong thần tiễn thì không cần nói tới. Người khác chân chính nhắm chuẩn xác cũng chỉ mỗi Cát Hương. Về phần ta và bọn Trần Thăng, Thạch Đầu cũng chỉ là giương cung bắn đại phía nào đó.
Thông dịch sợ hết hồn hết vía không ngừng phiên dịch lời nói của Triệu Tiến cho Lộ Dịch nghe, trên mặt người Tây Dương dần dần có nét cười. Mạnh Chí Kỳ cũng trở nên tự tin, Triệu Tiến nhìn về phía y, mở miệng hỏi.- Ngươi nghĩ sao những điều đó.
Mạnh Chí Kỳ trịnh trọng chắp tay hành lễ, nghiêm túc nói.- Là luyện còn chưa đủ, khuôn phép còn chưa đủ nghiêm. Mong lão gia để cho tiểu nhân dùng hình phạt giết người trong liên đội hỏa khí này.
Nói tới lời này, vẻ mặt Mạnh Chí Kỳ đều là sát ý lành lạnh, Triệu Tiến thản nhiên gật đầu nói.- Nếu như ngươi muốn, vậy thì ta cho phép. Tự mình nắm chắc chừng mực, chỉ là giết, không được hù người.
Mạnh Chí Kỳ nghiêm trang đáp lời, liên trưởng, đội trưởng của Triệu Tự Doanh đều có quyền hạn dùng quân pháp xử phạt giết người trên chiến trường, nhưng những quyền lực này nhất định phải được Triệu Tiến ưng thuận. Các liên trưởng, đội trưởng của đội học đinh không có quyền hạn này, bởi vì học đinh trong liên đội súng hỏa mai khá nhiều cho nên Mạnh Chí Kỳ cũng không được phép.
- Kế tiếp các ngươi còn phải ra trận. Mau chóng đi làm. Trước dẫn người đi ăn cơm, đi theo đằng sau đại đội. Đợi ăn xong đuổi theo nhanh một chút. Các ngươi phải ở đội đầu tiên. Triệu Tiến nói xong. Mạnh Chí Kỳ lớn tiếng dạ rang, sau đó bắt đầu triệu tập đội ngũ. Chủ tớ người Tây Dương Lộ Dịch cũng đi theo, trước khi đi còn kéo thông dịch lại gấp gáp muốn nói với Mạnh Chí Kỳ gì đó.
Ba Âm vốn dĩ cũng muốn đi chỉnh đốn đội ngũ, lại bị Triệu Tiến gọi ngược. Triệu Tiến vừa dặn dò đại đội bắt đầu tiến lên, vừa nói với Ba Âm.- Uy lực súng hỏa mai ngươi cũng nhìn thấy rồi. Hiện giờ không bằng cung tiễn các ngươi nhưng sớm muộn sẽ càng hữu dụng hơn cung tiễn. Ở trên chiến trường nhìn kẻ địch xông tới, ổn định tinh thần trương cung bắn tên, cung thủ các ngươi rất hợp bắn súng hỏa mai. Ta không gắng gượng mong các ngươi sửa đổi, cung tiễn đối với chúng ta hiện giờ cũng rất được trọng dụng. Nhưng đại thế ở chỗ này, các ngươi suy xét thật kỹ. Nhất là người trên thảo nguyên tới đây, ngươi phải giảng giải nhiều điều này.
Lời này của Triệu Tiến phải gọi là lời ít ý nghĩa sâu xa rồi. Nếu như trước đây nói như thế, Ba Âm chưa chắc sẽ cam tâm tình nguyện, nhưng sau khi nhìn thấy uy lực của súng hỏa mai, nói như vậy cũng đủ thuyết phục người rồi.
Ba Âm trả lời cũng rất thành khẩn.- Mong lão gia yên lòng, thuộc hạ nhất định sẽ nghĩ thật kỹ, khuyên bọn họ thật nhiều. Đây là lão gia muốn tốt cho bọn chúng tôi.
Cung thủ cùng với gia đinh súng hỏa mai đi tới hậu đội ăn uống nghỉ ngơi, Triệu Tiến xoay người lên ngựa đi theo đại đội, Trần Thăng lại cưỡi ngựa từ đằng sau tới hỏi.- Không bằng chờ Đại Hương chốc lát. Đợi đệ ấy trở về rồi, lên đường lần nữa, còn biết được chút tin tức kỹ càng.
Triệu Tiến lành lạnh nói.- Không cần, ngựa nhanh người chậm. Chúng ta giữa đường thì chạm được đệ ấy rồi. Đệ ấy nếu như làm thành công, chúng ta sẽ thẳng tiến về phía trước đánh một trận. Nếu như làm không thành công, chúng ta càng phải tiến lên, một trận chiến này có tiến không lùi.
Trần Thăng gật đầu sau đó mở miệng nói.
- Nếu như Đại Hương làm không thành công, vậy đệ dẫn người đi lên, huynh ở đằng sau áp trận thì tốt rồi.
Triệu Tiến không có tiếp lấy câu nói này.- Vẫn là chớ nên nói cái gì không làm thành công, quá là điềm xấu. Để cho Đại Hương nghe thấy lại cảm thấy xem thường đệ ấy.
Trần Thăng cũng không có tiếp tục lại ở trên ngựa hỏi.- Lấy cước bộ và sức lực của chúng ta, lượn một vòng tròn cũng được. Thậm chí chia binh cũng được. Tới lúc đó nghênh đón đánh chúng không kịp nghỉ ngơi. Tấn công thẳng vào từ mấy mặt. Hà cớ gì phải đánh thẳng một mặt như thế.
Triệu Tiến trả lời rất cặn kẽ.- Chính là muốn đường đường chính chính chiến thắng một trận. Để cho bọn chúng không tìm ra được lý do gì. Chỉ có như vậy, mới khiến cho người khắp nơi đánh mất lòng dạ cầu mong may mắn. Mới khiến cho bọn chúng biết lợi hại của chúng ta. Như vậy mới cứu được Vương thúc phụ ra ngoài.