Triệu Tiến vội vàng đứng dậy ngăn lại, những người khác cũng là đứng lên không chịu nhận. Triệu Tiến nói thẳng thừng.- Huynh biết là đệ không làm như vậy, chỉ là tỏ bày chút thành ý cảm tạ, nhưng huynh đệ một nhà không cần phải khách khí như thế.
Những người khác đều phụ họa theo. Vương Triệu Tĩnh lắc đầu, nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch, thở dài nói.- Lúc tiểu đệ nghe nói quan quân không phải bốn ngàn mà là sáu ngàn, trong lòng thật sự là lo lắng kinh sợ, nếu chẳng may các vị huynh đệ có gì sơ suất, tiểu đệ thật sự là...
Triệu Tiến cảm thán.- Chớ nói những lời khách khí như thế. Lần này chuyện thật sự nguy hiểm không phải là ở việc kẻ địch tăng binh lực mà là chúng ta trước lúc khai chiến mới phát hiện ra đối phương có hỏa pháo. Đây mới là việc hung hiểm nhất.
Hắn cảm thán như vậy, những người khác lại chẳng có cảm thụ gì, Triệu Tiến cười tiếp tục nói.- Biết trước được có hỏa pháo ít nhiều gì cũng phải cảm tạ một vị thân thích của Thái cử nhân Thái gia. Vì công lao này của hắn, ta đáp ứng cho cả nhà Thái gia quay lại. Trong nhà Thái gia không ít người đọc sách, đệ đến xem, không cần đi theo đường công danh gì đó mà làm việc cho Triệu Tự Doanh chúng ta đi.
Vương Triệu Tĩnh vâng dạ nhưng lòng dạ lại không ở trên đó, có chút vội vàng mở miệng hỏi.- Đại ca, nếu hết thảy đều theo kế sách thi hành thì gia phụ bên kia như thế nào đây?
Lần này trở về, tâm trạng Vương Triệu Tĩnh tốt hơn nhiều so với trước đó, coi như là khôi phục lại vẻ bình thường, nhưng người máu mủ ruột thịt xảy ra chuyện thì làm sao không lo lắng, sốt ruột được.
Nhắc đến đề tài này, Triệu Tiến vỗ vai Vương Triệu Tĩnh, thở dài nói.- Chỉ đành nói mọi việc mới bắt đầu có chuyển biến tốt, nhưng kết quả chân chính như thế nào, chúng ta đã làm đến bước này rồi thì chỉ xem số trời thôi.
Vương Triệu Tĩnh trầm mặc một hồi rồi gật đầu, thở dài một tiếng chua sót, nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
Vương Hửu Sơn trong thiên lao mở miệng hỏi.- Bây giờ là ngày nào?
Ngục tốt ở cách đó không xa ỉu xìu đáp lại.
- Hôm nay là mười ba tháng chin. Tôi nói Vương đại nhân, ngài ngày nào cũng hỏi có ích lợi gì chứ, tính từng ngày không thấy chán sao?
- Cũng không được quá lẩm cẩm. Vương Hữu Sơn trả lời một câu. Tóc trên đầu tán loạn, chỉ dùng mảnh vải đen buộc lên sơ sài, râu mọc lởm chởm, nhưng cả người lại vô cùng sạch sẽ. Trong phòng giam có bàn ghế đồ dùng, trên mặt bàn bày biện ấm trà, chén trà bằng sứ trắng, bên cạnh còn có vài cuốn sách, giấy và bút mực để ở phía khác. Nếu không phải bị giam trong đại lao, thì đây chính là thư phòng của người đọc sách bình thường.
Có khi ngay cả người đọc sách bình thường cũng chỉ sợ không mua nổi một thư phòng rộng rãi như thế này. Phòng giam này ngoại trừ cửa sổ nhỏ một chút, còn lại cũng coi như một chỗ thoải mái, cả phòng đều đã được quét tước sạch sẽ, ngay đến một mùi kì lạ cũng không có ngửi thấy.
Hơn nữa, các phòng giam xung quanh đều không có phạm nhân, chỉ có Vương Hữu Sơn một mình ở chỗ này, nhà giam to như vậy, rộng thênh thang, cũng chỉ có mình ông ta là phạm nhân.
- Hôm nay, ngày mười ba tháng chín năm Tân Dậu. Hữu Sơn mài mực, nhấc bút chấm mực bắt đầu viết, sau khi viết xong mấy chữ này, đột nhiên cảm thấy tâm phiền ý loạn, đem giấy vo thành một cục, ném luôn trên mặt đất.
Ngay từ đầu, khi bị bắt, Vương Hữu Sơn không hề cảm thấy sợ hãi, chỉ nghĩ thầm rằng ta đây mà chết thì không nhìn thấy được bọn nó triển khai đại kế, nhìn trời long đất lở một phen, thêm vào đó chính mình lại đang liên lụy đứa con Vương Triệu Tĩnh. Vương Triệu Tĩnh tài hoa như vậy nhưng lại không có cách thi đậu tiến sĩ, con đường khoa cử công danh bị mình liên lụy mà đóng kín, bất đắc dĩ mới đi theo con đường kia. Làm phụ thân chết chưa có lời chỉ bảo, cũng quá sơ suất.
Nhưng một lúc sau, tâm tư liền có biến hóa, Vương Hữu Sơn mặc dù thông suốt tự tại, cũng có lòng dạ kiến văn, nhưng vẫn là chẳng nén được nóng nảy, sau đó hoảng hốt bắt đầu sợ hãi, cả cái thiên lao này đều được phong tỏa, bên ngoài có xảy ra chuyện gì thì bên trong vốn dĩ cũng không biết được, điều này càng làm cho người ta càng khó lòng bình tĩnh được.
Vừa mới bị nhốt trong này, mặc dù Đông Xưởng thu lấy toàn bộ tiền bạc, gia sản, nhưng vẫn như trước không hề có đãi ngộ tốt. Ở trong phòng giam dơ bẩn, dù không có nghiêm hình tra tấn, nhưng vẫn bị cai ngục quát hỏi, hỏi cho đến khi rõ ràng thân phận, khiến Vương Hữu Sơn chịu phải dày vò.
"Quân tử không có bè đảng, tiếp đó chính là không ai để ý tới, không ai giúp đỡ" Một Ngự sử không hiểu tại sao lại bị bỏ tù, nếu như là những người khác của Đô Sát Viện thì đã sớm ở kinh đô gây lên một trận sóng to gió lớn rồi. Quan quyền thanh cao, quý hiển sẽ khiến cho những người có liên đới vào trong đó cảm thấy khó chịu. Nhưng Vương Hữu Sơn bị bắt giam, không ít người vui vẻ hiếm khi được nhìn thấy, trống ra được một chức quan, rất nhiều người mong chờ được lắp vào, mà Vương Hữu Sơn này chính là kẻ không biết tốt xấu, không biết nhường đường, lại vừa hay bị bắt, thật đúng lúc.
Có đôi khi Vương Hữu Sơn nghĩ, nếu không phải sự tình phát sinh ở Từ Châu, bản thân liệu có phải bị thượng cấp đồng liêu Đô Sát Viện tìm tội danh vu cáo hãm hại, dẫn đến bị bãi chức quan, kết cục là ngồi trong ngục tù này.
Nghĩ đến sự việc thực hư ở Từ Châu, sau đó Vương Hữu Sơn bị bắt viết thư báo bình an đòi tiền, đám người đó bức bách càng lúc càng gấp, làm cho Vương Hữu Sơn dù hoảng loạn nôn nóng thế nào cũng nhìn ra được đây là thủ đoạn bóc lột vô cùng lợi hại. Cho một lần sẽ có lần sau, về phần thả người, vậy thì vốn dĩ không có khả năng, cuối cùng tám chín phần là sẽ bị diệt khẩu, đề phòng tin tức lộ ra bên ngoài.
Ngay lúc đối phương định ra tay dùng hình, sự tình đột nhiên có biến chuyển, dường như có một vị trong nội cung ra tay giúp đỡ, lúc đó làm cho đám người áp bức mình đó cực kỳ luống cuống, sốt ruột, thiếu chút nữa sẽ có một trận sống mái với nhau, nhưng cuối cùng đám người đó chỉ đành oán hận rời đi.
Vốn cho là mình đã thoát qua khổ ải, nào ngờ lại phải vào cái nhà giam này, tình cảnh này vẫn như trước không chịu buông tha người.
Hiện giờ, gia sản một xu cũng không còn, không mua chuộc được lính canh ngục, dùng lời nói làm họ động tâm cũng không hữu dụng. Có tên nghe thấy còn nổi cáu, cười gằn nói.- Chớ muốn hại ta, ngươi không biết ở đây có rất nhiều tai mắt à.
Lời này càng làm cho Vương Hữu Sơn nghiêm nghị, ông ta mặc dù chỉ là Ngự sử thất phẩm, nhưng kiến văn rộng rãi tất nhiên hiểu được thủ đoạn lão đại ở kinh thành, nhưng không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nếu thật là mưu phản, lúc mình bị bắt tới đây, Từ Châu bên kia sợ cũng đã đánh nhau.
Bắt đầu còn nghĩ kỹ, tới càng về sau nín nhịn ở đây sắp phải nổi điên. Vương Hữu Sơn cũng từng thất thố gào thét, làm đại náo nhà giam. Kết quả ngục tốt cũng chỉ thản nhiên đứng tại chỗ, dù sao ngươi vẫn đang ở trong phòng giam thì làm loạn được cái gì. Cho dù đập loạn, ném loạn, ngục tốt cũng chỉ hùng hổ đi vào thu dọn nhưng không hề động thủ cho hả giận.
Đãi ngộ như vậy, Vương Hữu Sơn chẳng những không giải được sầu, ngược lại càng thêm tâm phiền ý loạn. Bên trong thiên lao Chiếu Ngục được đối xử tử tế cũng không qua kì quái, nhưng đối xử tử tế như vậy mà hiện tại một chỗ nương tựa cũng không có. Trên người ngoài chức quan Ngự sử tay không chẳng còn khả năng phục chức, kẻ có khả năng phục chức bên ngoài có vài đồng liêu thân bằng làm quan, bên ngoài có một số người thân, gia đình sẵn lòng tốn ngân lượng, ở trong nhà lao Chiếu Ngục muốn trải qua thoải mái không khó. Vương Hữu Sơn cái gì cũng không có bằng vào cái gì có được đãi ngộ như vậy, thật làm người ta mờ mịt rồi.
Có đủ loại tin tức, điển cố từ trước về thiên lao Chiếu Ngục này, Vương Hữu Sơn cũng nghe qua không ít. Được tự tại như vậy, ngục tốt cũng rất rộng rãi, cũng chỉ có mấy tên Công, Hầu, Bá thân thích với thiên tử hoặc những quan lớn trong Nội các, Lục bộ, Đô Sát viện, bằng không chính là quen biết Thái giám nội cung chiếu cố. Mà những điều này, Vương Hữu Sơn cũng giống như vậy không có.
Vương Hữu Sơn càng ngày càng đứng ngồi không yên, phong phạm, kiềm nén của đọc sách làm quan dưỡng ra được cũng dần dần mai một. Có đôi khi, Vương Hữu Sơn đã nghĩ đến việc tự mình giải quyết lấy, bản thân êm xuôi, không cần liên lụy đến con cháu, nhưng làm thế nào cũng không quyết tâm được. Hy sinh vì nghĩa, quên cả sống chết, việc này nếu viết trên giấy thì thật dễ dàng nhưng dùng trên người mình thì lại khó vô cùng.
Ngẫu nhiên, Vương Hữu Sơn cũng có nghĩ tới, liệu có phải là bọn Triệu Tiến ở Từ Châu gây rối, khiến triều đình ném chuột sợ vỡ bình, nhưng cục diện ở Từ Châu đối kháng được với toàn bộ thiên hạ sao? Đầu não triều đình sẽ để ý kẻ hèn ở Từ Châu này sao? Nghĩ đến đây, chính Vương Hữu Sơn cũng phớt lờ cho qua, vượt qua mức tưởng tượng, nghĩ cũng vô dụng.
Từng ngày trôi qua, Vương Hữu Sơn không nhịn được tự giễu, nếu không phải mình đầu óc mê muội, cảm thấy cục diện bọn tiểu bối làm ra này rất có tiền đồ, đi theo càn quấy, như thế nào lại dẫn tới kết cục hôm nay. Chúng có đủ gan lớn làm càn, nếu lúc đấy mình khuyên can vài câu, hoặc là khuyên chúng không cần biểu lộ phong quang như thế, thì mình cũng không rơi vào tình cảnh hôm nay, đúng là gieo gió gặt bão và nhóm lửa tự thiêu, hai câu này cũng đáng lắm.
"Mười ba tháng chín năm Tân dậu" lại là chữ viết mở đầu trên giấy, nhưng tiếp đến không cách nào hạ bút viết tiếp nữa, thở dài liền đem giấy vo thành cục vứt bỏ.
Đến lúc này, Vương Hữu Sơn thậm chí hy vọng mình đừng có đãi ngộ tốt như vậy, bởi vì nếu như là chỗ vốn ở ban đầu kia xung quanh còn có phạm nhân cũng bị hạ ngục, được tâm sự, nói chuyện, không đến mức lẻ loi một mình ở nơi này, ngục tốt cũng chưa bao giờ bắt chuyện.