Vương Triệu Tĩnh ho khan một tiếng nói.- Thôi công công lại tính sai rồi.nửa phần thuế khóa ba năm nhưng chỗ đó, mỗi năm một vạn năm ngàn lượng hẳn cũng có.
Thôi Văn Thăng sửng sốt, ho khan kịch liệt mấy tiếng, trầm mặc chốc lát mới mở miệng hỏi.- Các ngươi có ý đồ gì?
Có lẽ cảm thấy câu hỏi của mình quá mức yếu đuối lập tức có chút buông lỏng, Thôi thái giám chỉnh lại thần sắc nghiêm trang nói.- Phủ Hoài An làm ra muối, các khoản thu vào của thuế muối chiếm nhiều hơn một phần ba ngân khố nước nhà. Cửa sông Thanh Giang là then chốt của tào vận, là nơi mạch máu của Đại Minh không có khả năng để cho các ngươi nắm quyền ở những nơi đó. Ta đây không ưng thuận được, triều đình càng không có khả năng ưng thuận.
- Nghiệp muối Hải Châu, tào vận cửa sông Thanh Giang, chúng ta cũng không có đi khống chế. Hải Châu có quan phủ chốn ấy, có nha môn Diêm chính. Cửa sông Thanh Giang có Tri phủ Hoài An và Tri huyện Sơn Dương cũng có các nha môn Hộ bộ và tào vận. Hiện giờ còn không phải chiếu theo lệ thường vận chuyển hay sao. Đợi Vận Hà khai thông, mọi việc như thường, sao nói là nắm quyền? Vương Triệu Tĩnh thản nhiên hỏi ngược lại.
Thôi thái giám lắc đầu, y có chút mù mờ không biết đầu mối. Mấy người trẻ tuổi này nói rất có lý lẽ, nhưng Thôi Văn Thăng cảm thấy trong đó khẳng định không đơn giản nhất định có cạm bẫy và âm mưu mình nghĩ không tới được ở đó. Y bắt đầu có chút hối hận, lần này tới Từ Châu vì mong muốn giữ bí mật, không có mang theo phụ tá tới. Thôi Văn Thăng tự cho rằng khôn khéo, nghĩ chẳng qua là đàm phán với mấy tên côn đồ thôn làng Từ Châu, ai ngờ được rằng đàm phán lần này mọi chỗ suy xét không ra. Nếu như mang tên phụ tá tới, cho dù gã nghĩ không ra, nhưng bàn bạc suy xét tường tận với nhau cũng tốt hơn so với một thân một mình buồn bực mù mờ.
Nhớ tới dặn dò trong thơ của Ngụy Trung Hiền, Thái giám Thôi Văn Thăng trầm ngâm chốc lát, hắng giọng mở miệng nói.- Ta không nghĩ thông được đòi hỏi này của các ngươi. Như ta cũng biết, trên đời chưa từng có người chịu làm chuyện làm ăn lỗ vốn. Các ngươi làm như thế nhất định có suy tính của mình. Nói cho ta biết suy tính này, bằng không cho dù ta ưng thuận, sau này tới chỗ triều đình cũng sẽ bị vứt trở lại. Tới lúc đó không chỉ ta đây có tội, chuyện chiêu hàng này cũng trôi sông trôi biển.
Không biết có phải nửa thành thuế khóa ba năm kia hữu dụng hay không, thái độ của Thôi Văn Thăng đã hòa dịu hơn rất nhiều.
Nghe được câu hỏi của y thốt ra, Vương Triệu Tĩnh do dự thoáng chốc lại xoay đầu nhìn về hướng Triệu Tiến, hắn cười nói một câu.- Triều đình kiếm tiền của triều đình, chúng ta kiếm tiền của chúng ta. Triều đình vốn dĩ không cần, chúng ta nhặt lấy, đây không phải tất cả đều vui vẻ sao?
Mặc dù lời nói của Triệu Tiến mập mờ lấp liếm, nhưng Thôi Văn Thăng hơi chút suy tư đã hiểu rồi, đây chẳng khác gì với kiến văn và suy ngẫm dọc đường của y. Thôi thái giám khẽ thở một hơi, không có gì khiến bản thân y bất ngờ, nhưng lại có chút không cho là đúng. Chuyện bàn bạc này là rễ lục bình không gốc không ngọn, vốn dĩ không có dính vào việc quân việc nước, muốn giở trò mưu mẹo bên trên đó, những người trẻ tuổi này đúng là tầm nhìn hạn hẹp rồi.
Nhìn thấy Thôi thái giám trầm ngâm, Vương Triệu Tĩnh dò hỏi thử một câu.- Một khi như vậy chuyện chiêu an này đã thành rồi sao?
Thôi Văn Thăng vô ý gật đầu, lần chiêu an chiêu hàng này tuy rằng đầy một bụng tức giận lại đơn giản hơn rất nhiều so với suy tính, điều kiện này không tổn hại thể diện triều đình, chẳng qua chỉ là khuôn phép đầu não ngầm ước hẹn, quả nhiên, đầu não này cũng chính là Ngụy công công Ngụy Trung Hiền.
Suy ngẫm kỹ càng, đòi hỏi không thu thuế bừa bãi lung tung này làm khó từ trên xuống dưới nhưng nếu như đổi thành bên này gặp thiên tai, miễn trừ thuế khóa ba năm, đối phương giữ lời hứa hẹn lợi lộc mỗi năm có một vạn năm ngàn lượng bạc, đây thật chính là biến việc tốt thành việc xấu rồi.
Nghĩ tới đây, Thôi Văn Thăng gật đầu càng lúc càng mạnh hơn, sắc mặt cũng hòa hoãn chút ít. Lúc này, Triệu Tiến ngồi ở một chỗ lại mở miệng nói.- Thôi công công, ta biết rằng lần trao đổi này không khả năng lưu lại giấy trắng mực đen. Nếu trên dưới đều có ước định ngầm, Từ Châu lại không phải muốn tạo phản, nha môn một châu bốn huyện một vùng Từ Châu đều còn tốt đẹp ở đó, các nơi khác cũng là như vậy. Chẳng qua, nếu chẳng may có người cảm thấy uất nghẹn nuốt không trôi muốn sinh sự, tới lúc đó kẻ bị làm khó dễ, kêu khổ gặp xui xẻo khẳng định không phải chúng ta. Thôi công công ngài thật phải ăn nói cẩn thận đấy nha.
Lời này nói ra, khung cảnh vừa mới dịu đi không còn sót lại chút gì. Thái giám Thôi Văn Thăng thân ở ngôi cao, mặc dù trải qua chìm nổi vinh nhục, nhưng quyền thế địa vị bản thân lại có được từ Đại Minh, tất nhiên không dễ để người khác miệt thị như vậy, huống chi còn là mấy thằng nhóc chưa mọc đủ lông như thế. Song đàm phán tới nước này, cũng không cách nào trở mặt nổi sùng. Thôi Văn Thăng sa sầm nét mặt cười lạnh nói.- Ta đây nhận lời rồi cũng chẳng làm được gì, vẫn phải báo lên triều đình. Các vị ngoài triều trong cung ưng thuận, vạn tuế gia gật đầu hạ chỉ, lúc đấy mới thành được.
Triệu Tiến cười nói.- Không cần rắc rối như vậy, Ngụy công công tán thành là tốt rồi.
Thôi Văn Thăng nheo đôi mắt, lời này lại khiến cho y có chút mù mờ. Thiên tử Thiên Khải đăng cơ, Ngụy công công vào Ty Lễ Giám, Vương An bị giam cầm nơi thâm cung hiện giờ chỉ sợ đã không sống nổi, nội cung ai nấy đều cúi đầu, tất nhiên là uy danh hiển hách, đứng đầu nội cung, ngoài triều cũng không dám không kính nể. Chuyện lúc này, từ đầu đến cuối đều là Ngụy công công đứng ra làm chủ, đòi hỏi nắm hết trong lòng bàn tay. Nhưng mấu chốt là gã võ phu Từ Châu trẻ tuổi trước mắt này làm sao biết được?
Không cần nói hắn chẳng qua chỉ là gã côn đồ Từ Châu hèn mọn, chính ngay cả chốn quan trường Nam Trực Lệ, nơi giữa thiên hạ như Nam Kinh kia cũng đều chỉ biết Ngụy công công chức cao quyền trọng, nhưng không ai hiểu được rõ ràng tường tận Ngụy công công quyền trọng tới mức nào, hắn sao biết được chứ?
- Cho dù là Ngụy công công gật đầu, việc này cũng chưa chắc thành công. Các ngươi không biết mình gây tai họa bao lớn. Tào vận bị các ngươi cắt đứt, hiện giờ đã sắp mười tháng rồi. Đợi tới lúc sông đóng băng kinh thành bên đó không có lương thực trữ đủ qua mùa đông, dù che lấp ậm ờ thế nào cũng phải chấn động triều cương. Tới lúc đó tất nhiên phải truy cứu ngọn nguồn. Chỉ sợ tới lúc đó, triều đình không muốn đánh cũng phải đánh. Đại sự như vậy cũng phải lấy đầu người mới ăn nói được. Thôi thái giám giọng điệu chậm rãi nói. Y giảng giải, bày tỏ tất nhiên là sự thật nhưng cũng có ý không muốn để cho bọn Triệu Tiến quá đắc ý.
Nhưng những lời này nói xong, Thôi Văn Thăng không nhìn ra từ trên nét mặt Triệu Tiến và những người bên cạnh có nghiêm trang thận trọng hoặc là thần sắc thất vọng nào. Triệu Tiến thản nhiên gật đầu rồi mở miệng nói.
- Thôi công công nói không sai. Nhưng đã sắp vào mùa đông rồi. Cuối thu ngựa được vỗ béo, biên trấn cũng tới lúc dụng binh canh phòng nghiêm mật. Nữ Chân và Mông Cổ đều phải phòng ngự tử thủ. Liêu Trấn bên đó đã trọng yếu càng trọng yếu trong chỗ trọng yếu. Cho dù triều đình muốn đánh, không biết từ chỗ nào điều động binh mã đây? Hay là điều động doanh Bắc Kinh, biên quân. Vậy giặc Thát không cần phòng bị nữa sao?
- Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, không mảy may biết đại nghĩa, thật sự là vô sỉ. Thôi thái giám bật thốt tức giận mắng, trong lòng lại nghi ngờ xen lẫn kinh ngạc bất định. Vốn dĩ nhìn thấy Triệu Tiến là hạng người xuất chúng nghĩ chắc là thiếu niên anh hùng kiệt xuất, vượt xa người cùng trang lứa là chuyện thường tình. Nhưng lời này dính tới phân chia đại thế thiên hạ, lại khiến Thôi Văn Thăng lại có lòng ôm nghi ngờ. Rốt cuộc là ai đứng sau lưng Triệu Tự Doanh chỉ điểm, cái lão Vương Hữu Sơn kia chăng? Trên thư kinh sư gửi tới nói, ông ta cũng là người tầm thương, vậy sẽ là ai đây?
Bị Thôi Văn Thăng mắng chửi như vậy, Triệu Tiến, Trần Thăng, Cát Hương và Lưu Dũng đều mặt không đổi sắc. Trên mặt Cát Hương thậm chí còn có nét cười lạnh châm chọc, ngược lại trên mặt Vương Triệu Tĩnh lại có một tia hổ thẹn chẳng đặng đừng cúi đầu xuống, lập tức vội vàng ngẩng đầu. Bởi vì có chút hoảng loạn thậm chí không để mắt tới Trần Thăng liếc mắt nhìn sang.
Triệu Tiến nói rất bình thường.- Không phải lợi dụng lúc người gặp khó khăn. Nếu như thừa cơ người gặp nạn khởi binh làm khó triều đình thu lấy lợi lộc, lần này chúng ta vốn dĩ sẽ không nhận lãnh chiêu an, tiếp tục đánh tiếp nữa thì xong rồi.
Thôi thái giám bị lời Triệu Tiến tức khí tới mức bật cười thành tiếng, thanh âm cũng vô ý trở nên sắc nhọn, chỉ ở nơi đó nói.- Người trẻ tuổi không cần thắng đôi ba trận đã không biết trời cao đất dày. Từ khi có nhà Minh đã hai trăm năm, từ vạn tuế gia tới bá tánh bên dưới nhà nhà người người đều có cốt cách, khí phách. Năm đó biến loạn ở Thổ Mộc Bảo, Tiểu Vương Tử vùng dậy, Yêm Đáp xâm nhập quan ải, phía đông nam có giặc oa làm loạn, sơn hà xã tắc này đều từng lần tai qua nạn khỏi. Chút động tĩnh này của ngươi sao dám kiêu ngạo như thế. Triệu Tiến, ta đây nhìn bọn ngươi cũng là nhân tài có lẽ nhất thời nhầm đường lạc lối mới làm ra việc lầm lỗi như vậy. Vẫn là nên thừa cơ chiêu an lần này trở lại đường ngay, tỏ bày trung thành làm việc vì nước nhà, bá tánh, giành lấy vinh hiển rạng rỡ tổ tông mới tốt.