Sau khi Nữ Chân Kiến Châu khai chiến với Đại Minh, Liêu Trấn không ngừng thất bại, quan quân Liêu Trấn cũng không ngừng tháo chạy, rất nhiều bại binh lui vào trong quan ải. Có một số kẻ đi đường bộ từ Sơn Hải Quan tiến vào Bắc Trực Lệ, nhưng cũng có không ít người đi đường biển tới được phủ Đăng Châu Sơn Đông. Đường biển giữa Liêu Trấn và Sơn Đông đi rất dễ dàng, ven đường phần đông là đảo nhỏ, vốn là tuyến đường cung ứng lương thảo.
Cái gọi là "Liêu binh" sau khi tới được Sơn Đông không ngừng gây xích mích với dân chúng thân sĩ bản xứ, người khác xứ vốn không chịu tiếp đãi. Hà huống chi những bại quân này, huống chi bọn họ tới được nơi này còn muốn người trên đất này cung ứng, còn muốn chiếm lấy nguồn của cải trên đất này vốn dĩ không hề dư giả gì. Còn quan quân Liêu Trấn nói thế nào cũng là quân binh võ phu, trong tay có đao tất nhiên sẽ không chịu khinh bỉ trắng trợn, xích mích này cũng càng ngày càng nghiêm trọng.
Lúc mới ban đầu, xích mích như vậy trên dưới còn phớt lờ bỏ qua được, nhưng theo tầm cỡ càng lúc càng lớn, quan phủ cũng giấu giếm chẳng đặng. Quan lại kinh thành xuất thân Sơn Đông bắt đầu can dự, triều đình cũng phải lấy ra cách để trấn an. Nhưng trong thiên hạ khổ cực của quân lương và các hạng thuế khóa khắc nghiệt khác, ai còn có khí lực gánh vác được một đội quân đất lạ tiếng tăm không tốt nữa. Triều đình không có cách cũng chỉ đành ngồi nhìn Liêu quân ở phủ Đăng Châu càng lúc càng nhiều, xích mích khắp nơi càng lúc càng lớn.
Tuy nhiên thỉnh cầu của phủ Lỗ Vương phủ Duyện Châu lại đưa cho trên dưới một con đường ra. Nếu như kẻ nào bên đó báo nguy, như vậy mình sẽ an bài binh mã sang hộ vệ phủ Duyện Châu, hơn nữa như vậy sẽ không khuấy động lên phản kháng của quan viên xuất thân Duyện Châu. Trên mặt đất phủ Duyện Châu, phủ Lỗ Vương trấn áp được rất nhiều việc. Về phần bá tánh kham khổ như thế nào, hoặc là nói cứu tế khôi phục sau trận động đất lớn như thế nào thì không có ai đếm xỉa tới.
- Muốn bố trí bao nhiêu binh mã ở chỗ phủ Duyện Châu?
- Nghe đồn là tám ngàn có dư. Tin tức chỗ Tế Ninh có nói, phủ Lỗ Vương hiện giờ rất sợ sệt, lo rằng chúng ta đánh sang. Lỗ Vương hằng ngày đều dâng sơ cứu viện trong cung.
Triệu Tiến nhíu mày giọng điệu bực bội nói.- Đúng thật không khác với suy đoán. Cho dù là Ngụy Trung Hiền cũng ngăn không được tin tức tới lui giữa hoàng cung đại nội và phiên vương.
Vương Triệu Tĩnh có chút lo lắng nói.- Nếu phủ Duyện Châu có tám ngàn Liêu binh ở đấy, chẳng khác nào phía bắc của Triệu Tự Doanh chúng ta có hơn vạn quan quân. Một đại đội của Lỗ Đại cộng thêm ngàn đoàn luyện thì không đủ dùng rồi.
Triệu Tiến bực bội nói một câu.- Hơn vạn quan quân của chúng cũng không phải tụ hết lại một nơi, cũng không phải bày trận nơi huyện Ngư Đài. Bọn chúng nếu nhúc nhích, chúng ta tụ tập binh mã nhất định sẽ nhanh hơn, không cần lo lắng quá nhiều. Ngay sau đó vỗ xuống kỷ trà bên cạnh người lại nói.- Phủ Lỗ Vương thật là rắc rối.
Vương Triệu Tĩnh bưng bát trà lên nhấp mấy ngụm, lo buồn suy ngẫm lại nói.
- Tin tức từ chỗ Vệ Huy Hà Nam truyền tới, còn có chỗ kinh sư, phủ Lộ Vương Hà Nam cũng giống như vậy gây rối lợi hại. Những phiên vương này không chịu được thiệt thòi, sau khi bị chúng ta đánh lui luôn muốn tìm cách trở lại. Chuyện Sơn Đông lần này tới được trong cung, vương phủ ở Hà Nam hẳn xuất ra không ít sức.
Phủ Lỗ Vương Sơn Đông khởi nguồn là đất phong cho con trai của Thái Tổ Chu Nguyên Chương, còn phủ Lộ Vương khởi nguồn thì là đất phong vương của em trai Vạn Lịch. Tuy rằng đều là đồng tông, đồng tộc họ Chu, nhưng xa gần khác biệt rất lớn. Năm đó Lộ Vương và hoàng đế Thiên Khải giao tình không tệ, dù sao cũng là chú cháu đã từng gặp mặt, còn chỗ Lỗ Vương Sơn Đông thì xa cách rồi. Hai nhà nhà thân sơ với thiên thử kém cạnh nhau rất lớn, hai nhà này càng không có giao tình nào đáng nói. Phiên vương chia đất phong vương đời đầu tiên của triều Minh, đối về phiên vương đời sau luôn có một số vênh váo và kiêu ngạo không biết do đâu.kẻ sau đối với kẻ trước lại có chút khinh bỉ, tất nhiên là chung đụng không được.
Tuy nhiên vào lúc này.hai nhà lại có một điểm giống nhau, đó chính là đều chịu thiệt thòi lớn trên người thổ hào họ Triệu trẻ tuổi ở Từ Châu, còn là thiệt hại lớn đầm đìa máu tươi. Mặc dù khởi nguồn nguyên do đều là lòng tham của quản sự bên dưới thậm chí bọn đầy tớ. Nhưng sau khi xung đột nảy sinh, hai nơi vương phủ thứ nhất là nuốt không trôi cơn tức này, thứ hai là động lòng với của cải giàu có của Từ Châu. Mặc kệ Hà Nam hay là Sơn Đông, giàu có của Từ Châu này đều là nơi chốn bọn chúng giơ tay chạm vào được. Món tiền của to lớn như vậy lại còn là chậu châu báu không ngừng sinh sôi nảy nở, thật sự là khiến người ta đỏ mắt thèm thuồng.
Trừ những thứ đó ra, hai nhà này còn kết mối tư thù với Triệu Tự Doanh, hoặc là bộ hạ bị giết, hoặc là tài sản bị cướp đoạt. Thiên hạ Đại Minh cái gì cũng là của Chu gia, ngay cả tên họ cũng là như vậy. Bọn phiên vương làm việc trước giờ không kiêng nể điều gì, nhưng Từ Châu lại chịu thiệt thòi lớn như vậy, đây làm sao chịu được cơ chứ.
Phủ Lỗ Vương Sơn Đông ôm lấy tủi nhục báo nguy cấp, phủ Lộ Vương Hà Nam cũng làm trò tương tự, thậm chí còn ngấm ngầm giúp đỡ. Dù sao chỗ Hà Nam hết thảy đều ở chỗ tối, còn Sơn Đông chính là quan quân chịu bại trận. Chuyện bố trí Liêu binh ở phủ Duyện Châu phải nói là hai nhà hợp sức làm thành công.
Triệu Tiến cắn răng nói.- Đều là mối họa.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng hỏi.- Cần động thủ không? Chiếu theo điều đại ca nói từ trước, bây giờ còn chưa phải thời cơ tốt.
Triệu Tiến chậm rãi lắc đầu trầm ngâm chốc lát mới nói.- Không riêng gì thời cơ, vương phủ đều ở trong thành lớn, chúng ta không cách nào công thành, cũng có cách nào vây thành.
Nói tới điều này, Vương Triệu Tĩnh cũng trầm ngâm. Triệu Tự Doanh bày trận chiến đấu trên đất bằng cũng nói được là hùng mạnh, nhưng chuyện công thành nhổ trại này khiếm khuyết rất lớn. Dựa vào cung tiễn và súng hỏa mai cũng không có cách nào đánh phá tường thành cao lớn dày chắc, vây khốn thời hạn lâu dài sẽ dẫn tới binh mã thiên hạ vây công, lại không dùng được loại như lưu tặc kia xua đuổi bá tánh như kiến cỏ công thành. Đúng thật là không có cách khá khẩm nào.
Yên lặng một hồi, Triệu Tiến mở miệng nói.- Không vội cũng không sợ.
- Tiểu đệ sẽ dặn người theo dõi chặt chẽ hai nơi này. Chỗ Nội Vệ cũng phải động thủ, mong đại ca dặn dò Tiểu Dũng. Nói tới đây, Vương Triệu TĨnh muốn cáo từ rời khỏi.
Vừa lúc đó bên ngoài lại có tiếng trình báo, nói là Như Huệ xin gặp, Vương Triệu Tĩnh dứt khoát lưu lại.
Như Huệ vào phòng liền nói.- Lão gia, tam gia, Cảnh Mãn Thương trấn Ngung Đầu chạy sang đây, nói có chuyện khẩn cấp muốn bẩm báo.
Nghe thấy lời này, Vương Triệu Tĩnh cười, lời nói mang ý trêu trọc với Như Huệ.- Cảnh Mãn Thương này đúng thật là có lòng nịnh bợ cầu tiến, nếu như trong quan trường khẳng định không tệ.
Như Huệ cười trả lời.- Lúc trước kẻ này sợ muốn chết, hiện giờ đoán chừng không sợ nữa.