Thuốc súng này dính lửa, vậy thì lập tức cháy bùng lên, rít lên xèo xèo nổ vang lan tràn bốn phía, tất cả kinh hô né tránh. Thuốc súng này rơi vãi cũng không đều khắp, có một số nơi chỉ bị đốt cháy, có nhiều chỗ thì bùng nổ. Cũng may phản loạn có lẽ không am hiểu, không có châm lửa đốt luôn thuốc súng, bằng không đã nổ tung rồi.
Giấy dầu kia cũng bị thiêu cháy, tất nhiên không ai biết bên trong là một tầng giấy dầu dễ cháy buộc đầu nhang, còn có một số hương tro bao bọc, lúc quấn cột có chiêu trò. Giấy dầu này thông khí lại sẽ không khiến cho đầu nhang đốt cháy quá nhanh phát hóa, đây là cách người trong giang hồ phóng lửa, lại bị dùng ở nơi này.
Du kích Vệ Bình Phương thúc ngựa tới trước pháo trận, nhìn một mảnh bừa bộn trên đất. Những pháo binh Sơn Đông đó ai nấy đều vẻ mặt chán nản, không ngừng nói.- Toàn bộ bị hủy rồi. Toàn bộ bị hủy rồi. Hiện giờ một quả pháo cũng không bắn được.
- Bọn giặc thật đúng là hung ác. Nghe thấy tiếng trầm thấp sau lưng, quay đầu nhìn lại là Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm đã tới bên này.
Vệ du kích chần chừ chốc lát, vẫn là nghiến răng nói.- Đại nhân, phản loạn này như sói như hổ. Chẳng trách binh mã Nam Trực Lệ không làm gì được. Chỉ sợ chúng ta đánh, cũng chỉ có kết cục thắng thảm. Không bằng trước lui về lại Tế Ninh Châu, đợi chờ viện quân Sơn Đông, đợi sau khi có hoàn toàn nắm chắc mười phần lại tính kế tiến quân.
- Chớ nói thắng thảm, nói chúng ta không nắm chắc đánh thắng là tốt rồi.
Nghe thấy Tổng binh Lỗ Khâm trả lời như thế, thần sắc Vệ Bình Phương biến đổi, nghĩ thầm rằng còn chưa chịu bỏ qua sao? Nhìn sang mới nhận ra bản thân mình phán đoán sai lầm. Tổng binh Lỗ Khâm trên mặt tràn đầy nét cười chua chát, nhìn chỗ này lại nhìn chỗ khác, ông ta thở dài nói.- Ta trước đây từng nói, quân phản loạn nếu như không chiến tự lui, chúng ta truy đuổi tất nhiên đại thắng. Nhưng ngươi có từng nghĩ hay chưa, lúc này nếu chúng ta lui binh, quân phản loạn kéo tới đánh lén, vậy thì có kết cuộc gì?
Lần này Du kích Vệ Bình Phương sắc mặt đại biến, Tổng binh Lỗ Khâm nói tiếp.- Phản loạn hung ác như thế nếu như truy đuổi đánh lén, quân ta tất nhiên tan vỡ. Chỉ sợ đến lúc đó ta và ngươi chỉ đành lấy cái đầu và quan chức ăn nói với triều đình.
- Vậy làm sao bây giờ?
Lỗ Khâm nghiêm túc hỏi.- Kế sách hiện giờ cũng chỉ có đường đường đánh một trận với bọn chúng. Ngươi đã dẫn người kéo sang đánh bất ngờ, quân phản loạn tầm vóc thế nào?
Đám dân chúng nhìn thấy quân đội thanh thế to lớn, tất nhiên sẽ nói mấy ngàn, mấy vạn, thậm chí trăm vạn gì đó vân vân đều la to ra. Còn bọn quân tướng dựa vào truyền dạy và từng trải, lược trận cũng án chừng được không sai biệt lắm. Vệ Bình Phương trầm ngâm chốc lát nói.
- Quân phản loạn trận thế nghiêm cẩn, nhưng sẽ không vượt quá con số năm ngàn.
Tổng binh Lỗ Khâm gật đầu nói.- Kỵ binh quân phản loạn chẳng quá con số năm trăm. Bộ tốt chẳng quá năm ngàn. Quân ta vẫn chiếm lợi thế như cũ. Huống chi nhìn bọn chúng dụng binh, lỗ mãng có thừa lại không biết nề nếp. Nếu như mới vừa rồi thẳng vào trung quân, sát thương tạo thành chỉ sợ sẽ càng lớn. Nhưng bọn chúng lại chỉ đi nhằm vào hỏa pháo. Đối với dũng khí, gan dạ như vậy, chỉ cần chúng ta vững vàng chậm rãi đè ép đánh một trận, không hẳn không có cơ hội thắng.
Nói tới đây, Tổng binh Lỗ Khâm liếc mắt nhìn Du kích Vệ Bình Phương, lại mở miệng nói.- Hơn nữa quân phản loạn nếu như tiếp tục tiến lên, còn phải mất một mấy canh giờ mới tới được nơi này. Chính hợp có thì giờ rãnh rỗi kỵ binh chúng ta nghỉ ngơi và bày trận. Đợi quân phản loạn tới, quân ta vẫn dĩ dật đãi lao như trước. Bộ tốt quần chiến, kỵ binh thừa thế đánh ra, vẫn có phần thắng như trước.
Du kích Vệ Bình Phương thở ra một hơi dài, sau đó vung quyền phải nện vào lòng bàn tay hậm hực nói.- Quần chiến rất tốt, nếu là quần chiến hỏa khí và cung tiễn của phản loạn không có cách thi triển rồi.
Tổng binh Lỗ Khâm nhíu mày hỏi.- Phản loạn cũng có hỏa khí và cung tiễn sao? Vừa rồi Du kích Vệ Bình Phương dẫn đội kỵ binh trở về, đôi bên còn chưa kịp nói rõ ràng.
Sắc mặt Vệ Bình Phương khó coi khẽ gật đầu, buồn bực nói.- Mấy chục trên trăm súng kíp, cung ít nhất có khoảng hai trăm cây. Vô cùng lợi hại.
- Không ngờ nhiều cung như vậy? Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm hít ngược vào một hơi khí lạnh, lập tức lắc đầu nói.
- Nếu quần chiến, mấy thứ này đích thật thi triển không đặng. Nếu như bức lui quân phản loạn, lần này cũng coi như ăn nói được rồi.
Mới ban đầu gọi "loạn dân phản loạn" lúc này lại gọi "quân phản loạn", mới ban đầu nghĩ đại thắng toàn diệt, nhưng vào lúc này lại chỉ nghĩ sao bức lui được.
Tổng binh Lỗ Khâm sau cùng nói.- Vệ du kích, kỵ binh của ngươi giao cho bổn tướng chỉ huy, họp cùng một chỗ mới có sức mạnh.
Du kích Vệ Bình Phương sắc mặt trở nên càng thêm khó coi, song vào lúc này, y cũng không có mặt mũi phản bác, cuối cùng chỉ là rầu rĩ gật đầu.
Tướng lĩnh các cấp quan quân bắt đầu khẩn trương, tức giận thúc giục, triệu tập đội ngũ, ai cũng không dám có mảy may lười nhác. Nhìn sang hướng nam vừa rồi đội kỵ binh đột nhiên xung phong liều chết sang đây lại đột nhiên rời đi vẫn đang bốc lên bụi mù. Lần chiến đấu với phản loạn này e rằng không có thoải mái như mình nghĩ. Trinh kỵ quan quân lại lần nữa bị rải ra ngoài, theo dõi chặt chẽ động tĩnh xung quanh, nếu như lúc này quân phản loạn từ phương hướng nào đó tới đánh lén lần nữa, vậy thật là rắc rối lớn rồi.
Cứ như vậy qua chừng nửa canh giờ, tình cảnh bồn chồn ngược lại tiêu tán một chút. Xét rõ gốc ngọn, hiện giờ còn chưa có nhìn thấy đại đội kẻ địch chỉ có đội kỵ binh chật vật bại lui nhìn thấy chút ít. Còn lại chỉ là nhận thấy được đội kỵ binh quân phản loạn tới đi như gió, nhưng chém giết chân chính còn chưa có. Trầm ổn thêm nữa, nhìn xem quân thế của đại quân, lòng tự tin cũng dần dần khôi phục.
- Tới rồi, bọn giặc tới rồi. Kỵ sĩ trên ngựa hô to chạy trở về. Hàng trận quan quân sau một hồi huyên náo đột nhiên trở nên yên ắng, từ phủ Bảo Định và các nơi Sơn Đông lên đường, tụ tập lại xuôi nam, hiện giờ rốt cuộc phải đối mặt với "loạn dân Từ Châu" kia rồi.
Trinh kỵ quan quân rải ra ngoài lúc trước dần dần lui về sau, riêng có kẻ to gan thì lượn lờ ở sau cùng, nhìn xem bắn chết được thám mã đi đầu của phản loạn hay không.
Đến lúc này, tất cả cuối cùng nhìn được rõ ràng thám mã phản loạn rốt cuộc bản lĩnh ra sao. Kỵ thuật tốt, xạ thuật giỏi, chém giết trên ngựa cũng chẳng mảy may kém cỏi so với trinh kỵ quan quân. Càng xuất chúng chính là, kỵ binh phản loạn chia ra giáp công, liên thủ lẫn nhau, đây là điều quan quân không sánh bằng. Song trinh kỵ quan quân cũng là tinh nhuệ trong qua, thật cũng không rơi vào thế hạ phong.
Đánh tới nước này, chém giết khinh kỵ đôi bên cũng không trọng yếu nữa, chỉ chẳng qua ép bức lẫn nhau, không để cho đối phương sát vào quá gần quấy rầy bổn trận mà thôi. Người nào người nấy đều biết rõ, kế tiếp hẳn là đại chiến chém giết chân chính.
Quân tướng la lên hạ lệnh, tiếng vó ngựa khinh kỵ còn có tiếng bước chân đều tăm tắp đối diện truyền tới, ngược lại khiến cho toàn trường có vẻ rất yên ắng, nhưng cao thấp quan quân hít thở dần dần trở nên dồn dập. Còn có, tiếng trống rời rạc mà lại có tiết tấu là chuyện như thế nào, khiến cho lòng người thêm hốt hoảng.
Từ rất xa đã nhìn thấy được lá đại kỳ trong phương trận kia, nền đen viền đỏ, lộ ra một cỗ sát khí, trong trận quan quân có người lẩm bẩm nói.- Màu sắc gì thế này, không có lề lối. Nhưng không có người phụ họa, ngược lại rất nhiều người theo đó nuốt nước bọt, đều rất bồn chồn.
Tổng binh Lỗ Khâm đang ở chỗ cao lược trận càng nhịn không được vuốt mồ hôi trên trán. Ông ta cho rằng đội ngũ nhà mình cũng đủ nghiêm chỉnh, nhưng đội ngũ quân phản loạn này sao giống như một khối vuông, vuông vức kín kẽ, cờ xí không nhiều, nhưng trường mâu kia sừng sững như rừng.
Tổng binh Lỗ Khâm hô lớn.
- Nổi trống, gióng trống trợ uy quân ta.
Trống trận quan quân ầm đùng rõ vang, cái âm thanh này thật vang dội lấn át tiếng trống vụn vặt có tiết tấu, khí thế cũng tràn trề. Trống lớn da trâu trên xe ngựa kéo, do lực sĩ chuyên đánh trống gõ vang, toàn bộ chiến trường đều nghe rành mạch.
Tâm tình hàng đội bộ tốt quan quân đồng loạt dâng cao, tâm tư bồn chồn hoảng sợ trước đó cũng dịu đi. Nguyên do rất đơn giản, phản loạn thoạt nhìn cũng không nhiều, đội hình mấy ngàn người rời rạc hoặc là chặt chẽ trải rộng ra chiếm một vùng cực lớn. Phương trận trường mâu Triệu Tự Doanh xếp hàng dầy khít, còn quan quân thì khá là lỏng lẻo, tất nhiên cảm thấy đối phương ít người.
Trên chiến trường này, quyết định thắng bại thường thường chính là binh lính nhiều ít. Nhìn đối phương thế mỏng lực yếu, tất nhiên khí thế theo đó tăng lên. Giống với khuôn phép, bộ tốt hàng đầu quan quân bắt đầu lớn tiếng khiêu khích mắng chửi, những kẻ này đều xuất thân lão binh dạn dày, lời lẽ bậy bạ thuận miệng thốt ra.
Đối lập với đó, Triệu Tự Doanh trước mặt bọn họ thì yên ắng hơn rất nhiều. Đội Thân Vệ đứng ở ngay trước chiến trường, tiếng trống và tiếng kèn phát ra hiệu lệnh, hai đoàn còn lại theo thứ tự tiến lên, xếp vào cánh trái của Triệu Tự Doanh. Đại đội thứ nhất thì liên thủ tác chiến đằng sau hai đoàn một đội. Sau đó binh súng hỏa mai và cung thủ bước nhanh lên trước, cũng xếp thành đội hàng ngang rời rạc trước ba phương trận, bắt đầu sẵn sàng đâu vào đấy. Không nói không được, trải qua kỵ binh tấn công vừa rồi, liên đội hỏa khí đã nhiều thêm mấy phần trầm tĩnh.
Còn gia đinh cưỡi ngựa trở về bổn đội vừa rồi thì lượn một vòng lớn, giữ khoảng cách với đội Thân Vệ bên cánh phải, hơi lùi về phía sau, cũng xếp thành hàng đứng yên.
Ở trên mảnh chiến trường này, cuối cùng không còn đội binh mã lớn nào xê dịch, dần dần yên ắng, những bụi mù bốc lên kia cũng nằm yên, đôi bên cách chừng bốn trăm bước rốt cuộc nhìn nhau rõ ràng.
Đến lúc này, tiếng mắng chửi và bàn tán của bọn sĩ tốt quan quân trở nên nhỏ rồi. Nhìn thấy trận hình đối phương nghiêm chỉnh, nhìn thấy giáp trụ trên người đối phương, nào còn có lòng dạ nhạo báng, mắng chửi.
Dưới đại kỳ, Tổng binh Bảo Đinh Lỗ Khâm thấp giọng mắng một câu.- Con mẹ nó, xem lại chúng ta giống như là phản loạn.
- Quân địch đã không có hỏa pháo, chúng ta đã đường đường chính chính đánh một trân với chúng được rồi. Triệu Tiến cười nói, lời này xung quanh cũng không có người nghe thấy.
- Truyền hiệu lệnh của ta, gia đinh súng hỏa mai và cung thủ lần lượt tiến lên. Ở trong tầm bắn khai hỏa hai lượt, sau đó rút về hai cánh phương trận trường mâu, đi cùng đại đội tấn công. Một gã thân binh truyền lệnh bước nhanh chạy ra ngoài.
Triệu Tiến hít một hơi thật sau, giơ trường mâu trong tay lên, lại hét lớn nói.- Truyền hiệu lệnh của ta, toàn quân tiến lên.