Tổng binh Lỗ Khâm ra sức lắc đầu xua đi ý nghĩ, lại nhìn chiến trường, chỉ cảm thấy khí lạnh từ đáy lòng dâng lên, quét mắt một vòng ngẩng đầu hét lớn.- Các vị, theo ta đi hậu đội đại quân, đợi tới lúc quân phía trước khiến phản loạn kiệt sức, bọn ta chớp lấy cơ hội xông ra, giết đối phương trở tay không kịp. Đại kỳ không cần di chuyển, chớ xao nhãng lòng quân.
Mệnh lệnh này khiến mọi người có chút sờ không được đầu đuôi, nhưng vẫn là nghe theo. Du kích Vệ Bình Phương trước hết là kinh ngạc, lập tức như có điều hiểu được, ánh mắt kính nể liếc nhìn Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm, thúc ngựa đi theo.
Kiềm giữ lẫn nhau bên dưới không duy trì được quá lâu, theo áp bức và khích lệ quan quân xuất ra dũng khí và tấn công, từng lớp sóng va chạm vào hàng trận của Triệu Tự Doanh vỡ nát. Còn hàng trận đối phương đồ sộ không lay động, không có bị mảy may rối loạn. Nhìn đằng trước không ngừng kêu thảm và thi thể ngã xuống, cung tiễn vạch ngang bầu trời rơi xuống, hỏa khí nổ vang, sĩ khí càng lúc càng suy sụp. Lại tiếp sau nữa, tấn công phương trận không nhúc nhích ngược lại bị từng bước đẩy trở lui, trước khe trống cũng không có đồng bọn, tất cả đều đang tránh né bên đó, còn cung tiễn và hỏa khí thì bắt đầu tới trước hàng trận trường mâu khai hỏa.
Vốn lúc đối mặt với mâu trận lẫm liệt này đã cần dũng khí cực lớn, bên cạnh còn có hỏa khí và cung tiễn bắn sang, đây còn trụ vững thế nào được nữa. Một lớp xông tới, một lớp chết sạch, cuối cùng có khoảng trống lổ chỗ, cho dù đội đốc chiến cũng trở nên thưa thớt, thừa lúc này, xoay người bỏ trốn thôi.
Giao tranh ngắn ngủi lẫn nhau nhanh chóng bị đánh phá, gia đinh Triệu Tự Doanh không rời khỏi đội ngũ, vung hai cánh tay đâm giết tới trước cũng không còn kẻ địch nữa, chỉ nhìn thấy từng người trước mặt lùi về sau. Quan quân bắt đầu xoay người tháo chạy, thỉnh thoảng có người tẽ ngã theo tiếng súng hỏa mai và cung tiễn bắn ra. Nhưng rất mau, ngay cả súng hỏa mai và cung tiễn cũng không bắn tới.
Tiếng trống trở nên gấp gáp, tiếng kèn trở nên cao vút lanh lảnh, đoàn trưởng, liên trưởng, đội trưởng ai nấy quát ra lệnh, phương trận trường mâu bắt đầu di chuyển về phía trước.
- Vẫn là súng hỏa mai này có chút hữu dụng. Chúng ta bắn vội bắn vàng sắp được mười mũi tên. Chậm trễ nửa canh giờ mới dồn sức bắn ra, bằng không cánh tay sẽ phế bỏ rồi. Súng hỏa mai của bọn chúng thật chỉ bắn từng lần một, không có lý nào đứng yên bất động. Mới vừa rồi súng hỏa mai bắn ra chừng bốn lượt, bọn cung thủ thì tận hết sức bắn sạch tên ra ngoài.
Cảm thán của cung thủ, bọn gia đinh súng hỏa mai cũng có cách nhìn của mình.- Vẫn là các ngươi giương cung bắn tên nhanh. Chúng ta mới bắn bốn lượt, các ngươi đã hết mười mũi tên rồi. Còn nữa, đừng cảm thấy chúng ta vẫn luôn nổ súng. Nổ súng mười lần, súng hỏa mai này sẽ quá nóng, phải làm lạnh mới dùng được.
- Nhồi thuốc nhét đạn, ở trước phương trận trường mâu hai mươi bước tùy ý nổ súng bắn ra. Mạnh Chí Kỳ hét lớn ra lệnh, gia đinh súng hỏa mai vội vàng bắt đầu sửa soạn.
Cung thủ trước tiên đi theo đằng trước mấy phương trận, còn gia đinh súng hỏa mai thì khẩn trương nhồi nhét đạn dược ở hậu đội, sau khi thu thập xong, bước mau đuổi theo đại đội, bởi vì bước chân của đại đội rất có hạn.
Dũng khí quan quân kéo dài rất ngắn, xung phong điên cuồng mãi tới tan tác lui lại. Khi nhìn thấy phương trận trường mâu đằng sau còn đang không nhanh không chậm đẩy về phía trước, binh sĩ quan quân đã sợ hãi đồng loạt tăng nhanh bước chân, muốn chạy nhanh thêm chút, vậy phải vứt binh khí trong tay lại.
Đợi cung thủ và súng hỏa mai Triệu Tự Doanh tới đằng trước đội ngũ, lúc truy đuổi bắn theo, đội hình sau cùng của quan quân cũng tan vỡ. Không chạy nhanh chút sao tránh né được hỏa khí và cung tiễn chết tiệt kia. Bản thân muốn chạy mau chút, cho dù tránh không thoát, ít nhất đằng sau còn có đồng bọn ngăn đỡ.
Ai nấy đều nghĩ như thế, mỗi người đều càng chạy càng mau, trận hình càng lúc càng giữ vững không nổi nữa. Quân tướng còn muốn hò hét, đội đốc chiến chém mấy cái đầu người, nhưng rất nhanh, đội đốc chiến cũng không ngăn được đồng bọn chạy trở về, thậm chí người đội đốc chiến cũng bị đâm chém giết chết tại chỗ, tới sau cùng ngay cả đội đốc chiến cũng bỏ chạy.
Đại đội quan quân đã thành tuyết lở, có người né trái, có người tránh phải, càng có nhiều người lui về sau. Từ xa đã nhìn thấy được đội kỵ binh nhà mình đang ở sau lưng, nhìn thấy điều này, bước chân bọn sĩ tốt quan quân chẳng đặng đừng chậm lại. Nếu như đội kỵ binh này đốc chiến thúc giục mình xoay ngườì tiến lên, vậy thật đúng là không còn cách nào. Làm sao bây giờ?
Đang lúc chần chừ chưa quyết, lại nhìn thấy đội kỵ binh trước mặt ai nấy tự mình thúc ngựa xoay người, cứ như vậy chạy như điên. Con mẹ nó, lúc đánh nhau các ngươi trốn ở đằng sau, lúc chạy trốn lại chạy trước nhất. Sĩ tốt quan quân kẻ nào kẻ nấy ngoác miệng mắng to. Bọn họ tất nhiên hiểu rõ, đội kỵ binh này là điểm chí mạng của chủ tướng, đội kỵ binh rời đi, chủ tướng khẳng định đã rời đi rồi, có lẽ chính là chủ tướng hạ mệnh lệnh.
Nếu chủ tướng cũng đã lâm trận bỏ chạy, vậy chúng ta cũng mau chút chạy đi thôi. Trong lòng mỗi người đều nghĩ như thế. Tới nước này rồi, cho dù quân tướng cấp thấp có lòng tụ tập chống cự cũng không còn dũng khí và lòng ham chiến, toàn trường suy sụp, toàn trường chạy trốn giữ mạng.
Nhìn thấy cục diện tan vỡ, Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm thần sắc biến ảo, rất nhanh hạ quyết tâm.- Bọn ta lui về Tế Ninh, trú đóng đợi viện binh, gom nhặt tàn binh. Lúc này ánh mắt Du kích Vệ Bình Phương nhìn về phía Lỗ Khâm tràn đầy kính nể, trách sao ngồi được vào cái chức Tổng binh, chính là tự biết rõ nặng nhẹ.
Chỉ cần gia đinh thân vệ của mọi người còn đây, như thế triều đình cho dù xử trí cũng sẽ không quá nặng, cùng lắm ném tới vùng đất đang xảy ra chiến loạn nơi biên trấn lần nữa làm võ tướng bằng cấp. Thậm chí vốn dĩ sẽ không có khiển trách, còn có cơ hội chỉnh đốn cờ trống lần nữa. Nếu như ngay cả đội kỵ binh gia đinh thân vệ cũng mất sạch sẽ, triều đình xuống tay sẽ không có một mảy may mềm lòng, thẳng thừng xử phạt thật nặng.
Bình loạn giặc được hay không là việc công, cái ghế của bản thân mình có giữ vững được không chính là việc riêng. Đi mau, nếu như Tế Ninh giữ chẳng đặng, vậy thì quay về Bảo Định.
Trên chiến trường thế cuộc đã rõ ràng, Triệu Tiến cười hạ lệnh với gia đinh cưỡi ngựa.- Đội nhân mã xuất trận, đuổi giết tàn quân kẻ địch. Không cần giết địch, nhưng phải đánh tan. Đuổi bọn chúng càng xa càng tốt. Nhưng doanh trại và đồ quân nhu của kẻ địch đều phải lấy hết. Dân phu bên đó cũng phải bắt hết lại làm tù binh. Chúng ta lần này không phải tới không công.
Trên mặt mấy liên trưởng đội nhân mã cũng có thần sắc hưng phấn nhẹ nhõm, cười nói.- Điềm tốt đều bị gia đinh trường mâu có được, chúng ta đi hưởng chút thơm lây.
Hô quát một tiếng, đội nhân mã chen lấn xông ra, tiến thẳng vào chiến trường. Sau khi đội nhân mã tiến vào chiến trường, quan quân chạy tán loạn càng nhanh hơn nữa, có người không chạy nổi nữa khóc lóc quỳ xuống đất cầu tha mạng. Vốn cho rằng chết rất khó coi, lại không ngờ rằng vốn chẳng có ai đếm xỉa tới, thường thường sẽ đứng dậy tiếp tục chạy, còn tranh thủ muốn đánh lén thì chỉ có con đường chết.
Đội nhân mã Triệu Tự Doanh tới lui rà soát trên chiến trường, nhìn thấy đội ngũ quân địch có khả năng gom tụ lại thì xông sang đánh tan. Ngay cả phương trận trường mâu cũng bắt đầu càng bước càng mau. Bọn gia đinh cưỡi ngựa hò hét liên thanh, lại đi tới doanh trại dựng tạm thời của quan quân đằng trước.
- Dừng lại truy đuổi. Mệnh lệnh Triệu Tiến truyền xuống, tiếng trống dừng lại, tiếng kèn phát ra hiệu lệnh, cờ xí cũng đang không ngừng đung đưa.
Trên chiến trường tạm thời an tĩnh chốc lát, có một số gia đinh súng hỏa mai vẫn luôn đặt mông ngồi trên mặt đất. Bọn họ chạy đi nhiều hơn rất nhiều so với gia đinh trường mâu, vả lại còn không ngừng nhét đạn bắn ra, có người sau khi ngồi xuống lẩm bẩm.- Ta coi như biết rồi, trách sao cầm súng hỏa mai kiếm được nhiều hơn bọn chúng cầm trường mâu.
Mạnh Chí Kỳ cũng nghe thấy lời này, y không màn tới quở mắng, khiển trách, chỉ là ở một chỗ ngớ ngẩn cười khà khà. Mặt y một mảng đen, một mảng đỏ, khói thuốc súng thật rất dơ bẩn, nhưng trong lòng y thư thái vô cùng. Y cuối cùng hiểu được ý nghĩa súng hỏa mai này rồi, về sau cũng hiểu rõ luyện thế nào, càng nghĩ tới được ngày sau chỗ đứng của hỏa khí trong Triệu Tự Doanh.
- Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi!
Không biết kẻ nào rướn cổ hô to một câu, lúc này đã khàn giọng la lên càng giống tru lên. Tiếng tru tréo tràn ngập hưng phấn này phá vỡ yên ắng trên chiến trường, tất cả mọi người đều lớn tiếng hoan hô.
- Triệu Tự Doanh tất thắng. Có người bắt đầu la như thế, rất mau tiếng la này biến thành "Triệu Tự Doanh vạn thắng" tức thì chỉ còn lại hai chữ "vạn thắng".
- Vạn Thắng! Tiếng la vang tận mây xanh, có người vừa la vừa cười, có người vừa la vừa khóc.
Triệu Tiến ngồi trên lưng ngựa, cười một màn trước mắt, trong lòng của hắn tràn đầy thư thái và vui mừng. Đây thật là thắng lợi thật sự, lần chiến đấu này hoặc là nói cuộc chiến lần này từ mới bắt đầu đã không có sơ sót, chiếu theo kế đã vạch ra hoàn mỹ của hắn đi làm. Cứ tiếp như vậy, nắm chắc đạt được đích ngắm cuối cùng cũng càng lúc càng lớn.
Hắn nhìn thấy được Trần Thăng tháo mũ giáp xuống, đang giơ trường mâu ra hiệu, Thạch Mãn Cường bên kia, Cát Hương bên đó đều đang làm như thế. Huynh đệ nhà mình, Triệu Tiến hiểu rõ dụng ý bọn họ cười xua tay, xoay đầu nhìn về phía Lỗ Đại đang hoan hô giống như vậy, cao giọng nói.- Lỗ Đại, cưỡi ngựa sang đây, thay ta cầm cờ.
Ai cũng biết Lỗ Đại là quan Chưởng kỳ đứng đầu Triệu Tự Doanh, cái này là vinh hiển vang dội. Hiện giờ Triệu Tiến lại đang hô gọi y, Lỗ Đại lập tức hưng phấn chạy sang. Bên cạnh tức thì có thân vệ nhường thú cưỡi, tay cầm cờ không quá bằng lòng nhường cờ xí cho Lỗ Đại. Lá đại kỳ Triệu Tự Doanh nền đen viền đỏ được Lỗ Đại dựng thẳng lên, cưỡi ngựa theo sau Triệu Tiến tiến vào trong trận.
Nhìn thấy Triệu Tiến xuất hiện, nhìn thấy đại kỳ Triệu Tự Doanh đón gió phấp phới kia, ai nấy đều trở nên kích động. Triệu Tiến muốn nói mấy câu, nhưng mở to miệng lại bị tiếng hoan hô như sóng thần, gió núi bao trùm, chỉ đành cười khoát tay ra hiệu.
- Vạn thắng! - Tiến gia vạn thắng! Từng người đều đang lớn tiếng hô vang, không biết ai khơi mào đầu tiên, bắt đầu có người hô "vạn tuế", người hô ứng "Tiến gia vạn tuế" càng lúc càng nhiều. Triệu Tiến lại không có ngăn cản, chỉ là xua tay như thế để cho bọn gia đinh và tướng lĩnh thuộc hạ phát tiết khoái chí trong lòng.