Dẫn binh, luyện binh Trần Thăng làm rất là xuất chúng, cũng không phải có ý nghĩ mới hoặc tài năng mà là theo khuôn phép Triệu Tiến từng nói. Nếu như y cho rằng không đúng cứ gặp mặt nhau tranh cãi bàn bạc, nếu như định xong rồi Trần Thăng sẽ thi hành không mảy may bất kính, tuyệt không cắt bớt. Một điểm này Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong còn có Cát Hương đều không bằng, bọn họ không phải cứng nhắc thì hơi sơ sót, thậm chí còn sẽ sơ sài, qua loa.
Ở bên hông Trần Thăng đặt trường mâu, lại nhìn vết máu trên mảnh vải lau chùi hẳn là chà rửa trường mâu xong, song Trần Thăng cầm trên tay lúc này lại là trường đao của y, rút ra khỏi vỏ một nửa ngồi ở đó xoay lật dò xét.
Triệu Tiến sau khi đi sang, Trần Thăng giơ đao lên ra hiệu, cười nói.- Trước kia ông nội đệ từng nói, trên chiến trận không dùng được đao, đao này cũng chỉ là tranh hùng chốn giang hồ, lúc tróc nã đạo tặc mới hữu dụng. Có một điển cố đệ còn nhớ rõ ràng, nói kẻ giỏi dùng đơn đao đều nói đơn đao phá được trường mâu. Nhưng tới lúc đánh nhau sống chết đều là cầm trường mâu xông trận, không có kẻ cầm đao. Cuộc đại chiến ngày hôm nay đã hiểu rất rõ, mặt đối mặt đón địch đông nghịt, chiêu số của đao nào sao thi triển được.
Nghe nói như thế, Triệu Tiến theo đó cười, Trần Thăng lại hỏi giống như Cát Hương.- Kế tiếp còn phải đánh nữa không?
Triệu Tiến giải thích rất kỹ càng.- Chiếu theo phỏng đoán, chắc có lẽ sẽ không đánh nữa. Nhìn bọn chúng sẽ thả Vương thúc phụ về hay không. Nếu như thả rồi còn thái bình được mấy năm. Nếu như không thả, vậy thì phải ra tay đánh lớn.
Trần Thăng gật đầu, sau khi thanh đao cắm trở vào trong vỏ lại hỏi.- Huynh muốn đánh hay là không muốn đánh?
Triệu Tiến trầm giọng trả lời.
- Không muốn, bây giờ còn không phải thời cơ ra tay đánh lớn, còn chưa tới lúc, phải chờ đợi.
Trần Thăng cười, đưa tay chỉ gia đinh bên cạnh, thanh âm không cao nói.- Huynh không muốn đánh, bọn chúng chính là rất muốn. Trước nay đè ép không biết bản lãnh của mình, hiện giờ nhìn thấy máu, thật nhốt không được nữa ru.
Triệu Tiến cũng quét mắt nhìn sang, thoạt nhìn không khác biệt với trước lúc chiến đấu, thậm chí còn nhiều thêm chút trầm tĩnh, tuy nhiên trong thoáng chốc Triệu Tiến lại cảm thấy, trong mắt mỗi tên gia đinh đều đang có ngọn lửa thiêu đốt.
Triệu Tiến cười nói.- Ai nói nhốt không được. Việc bọn chúng phải làm quá nhiều rồi. Có được lợi, mệt chết khiếp, cũng không có nhiều lòng dạ như thế.
Đúng lúc này, lại nghe được bên ngoài vang lên một trận hoan hô, Triệu Tiến nhảy lên xe ngựa, lên cao nhìn xa ngó thấy đội ngũ áp tải đồ đạc của quan quân đã trở lại.
Triệu Tiến gọi Trần Thăng.- Đi, cùng nhau đi xem thử.
Đợi tới nơi đó, Cát Hương và Thạch Mãn Cường cũng bước nhanh sang. Thạch Mãn Cường còn tốt, Cát Hương thì vẻ mặt tràn đầy thất vọng, ngó thấy Triệu Tiến mới thanh âm buồn bực nói.- Quan quân này nghèo kiết xác. Còn cho rằng trong doanh trại có đồ tốt gì. Nhưng cái gì cũng không nhiều, lương thảo cũng chỉ có ba tới năm ngày. Có một ít trâu ngựa, có một ít xe lớn, lại chính là của thân sĩ, dân phu trong đám quan quân tới từ Sơn Đông. Đại ca, huynh nói triều đình có tiền như vậy, quan quân này sao cái gì cũng chẳng có.
Triệu Tiến cười trả lời một câu.- Ai kể với đệ triều đình có tiền vậy?
Cát Hương bị câu hỏi ngược lại này biến thành kinh ngạc cũng không thốt nên lời, ngẫm nghĩ kỹ càng, điều nghe được chẳng qua chỉ là tin đồn và cảm giác của bản thân, cái gì mà thiên tử giàu có bốn biển, gánh nước đều dùng đòn gánh vàng vân vân.
- Tầng tầng chặn lại lấy lợi, gom ra được cho ông ta nhiều như vậy đã không tệ rồi, Triệu Tiến cười nói đi về hướng đống đồ quan quân thu gom được kia, lại nghe thấy Cát Hương sau lưng lầm bầm.- Kém quá xa với Từ Châu chúng ta.
Đồ đạc doanh trại quan quân quả thật rất có hạn, vàng bạc tiền đồng cũng chỉ được trên dưới ba ngàn hai trăm, nhìn phẩm chất không khéo là dùng để sau khi đại thắng phát ra khao quân, có lẽ hoặc là quân lương, ngày thường cắt xén thì vẫn phải cắt xén, lúc xuất chinh đại chiến chuyện này không được qua loa.
Lương thảo đều là cám gạo, tuy rằng không có hư mọt, nhưng ăn vào nhất định khẩu vị rất tệ, Lưu Dũng mở bao gạo nhìn sơ qua, cười giải thích.- Dãy Tế Ninh Châu báo lên trên, vốn ban đầu quan phủ trên đất đó không bằng lòng xuất lương, vẫn là mấy thương nhân buôn lương thực của nhà Lỗ Vương gom ra được, xem ra cũng là của tốt khó bỏ nha.
Xe ngựa vận chuyển đồ đạc cũng không xem là mới, dáng vẻ hơi tốt chút vừa hỏi đã biết, đều là đồ của "bá tánh thân sĩ" trên đất đó, xe ngựa cũng là như vậy, bệnh tật rất nhiều, tốt hơn một chút cũng đều là đồ trong dân chúng.
Càng khiến cho mọi người Triệu Tự Doanh không hiểu nổi chính là, số lượng binh khí còn lại cũng rất ít, mũi tên không quá con số ba ngàn, cung trù bị mới mấy chục cây.
Kẻ trầm mặc ít lời như Trần Thăng cũng liên tục hỏi mấy câu.- Rốt cuộc là quan quân cảm thấy chúng ta không chịu nổi một đòn sao? Hay là bọn chúng nghèo tới mức không lấy ra được quá nhiều đồ vật? Hoặc giả đây chính là khuôn phép hành quân đánh trận dưới gầm trời này, chúng ta mang quá nhiều?
Binh khí Triệu Tự Doanh mang theo gần như đủ cho một phần ba gia đinh đổi mới toàn bộ, còn ở doanh trại đằng sau vẫn có dự trù hàng đống, lại càng không cần nói tới Từ gia còn đang làm ra nhiều thêm nữa. Số lượng lẫn nhau cách xa quá lớn, thế cho nên Trần Thăng cảm thấy Triệu Tự Doanh có phải làm quá lên hay không.
Triệu Tiến tra lời một câu.- Hẳn là chúng ta mang quá nhiều rồi. Hắn nói chuyện hơi sức cũng không quá đầy đủ. Hắn vẫn luôn trao đổi với người mọi nơi, từng trò chuyện phần đông với quân tướng và lão binh phục dịch, dẫn binh trong quan quân, vốn không nghĩ tới mức độ như vậy.
Triệu Tiến nói xong lời này, trầm ngâm chốc lát, lại cảm thấy không nên khiến cho bọn huynh đệ quá mức khinh địch, lại thêm vào đôi câu.- Bảo Định dù sao cũng không phải biên quân. Khả năng vẫn là chỗ cung ứng không được đưa lên hàng đầu.
Tất cả mọi người đều tùy ý gật đầu. Lời này thật sự chẳng thuyết phục nổi ai, vốn cho rằng sẽ có không ít thu hoạch, lại không ngờ rằng đồ đạc trong doanh trại quan quân vốn dĩ chẳng có gì nhìn vào trong mắt mọi người, không chỉ một người trong lòng có ý niệm như vậy. Lần này lỗ vốn rồi.
Vốn trước đó hăng hái bừng bừng biến thành hờ hững thờ ơ. Sau khi xem xong, Triệu Tiến quét mắt một vòng lại nhìn thấy đội ngũ dân phu không xa.
Bất kể quan quân hay là "tráng dân thân sĩ" không ai ngờ được quan quân sẽ bại, càng không người nghĩ tới quân quân sẽ bại nhanh như thế, còn chưa thấy được thế nào đã đổ nát rồi. Tổng binh Bảo Định Lỗ Khâm ngược lại biết nặng nhẹ, tính mạng khẩn yếu, tiền tài là chuyện ngoài thân, vốn dĩ không đếm xỉa tới chuyện bên trong doanh trại.
Kết cuộc người trong doanh trại lúc nhìn thấy bại binh, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh cũng đã tới rồi, chỉ còn nước ngoan ngoãn bó tay chịu trói. Vốn ban đầu đội nhân mã còn không để ý tới đây, đợi lúc binh lính, dân phu trong cùng với bách tính thân sĩ trong doanh trại từ trong rúng động kịp sực tỉnh, suy xét bỏ chạy, người của đoàn thứ hai đã đuổi tới rồi, thoáng chốc đó ai cũng không dám có ý niệm khác trong đầu.
Lại nói tiếp, doanh trại này cách chiến trường quá gần, quan quân bại quá nhanh quá thẳng thừng, vốn dĩ không đưa ra phán đoán và suy tính kịp lúc.
Triệu Tiến quét mắt mấy lần, lại nhịn cười không được, vừa cười vừa nói.- Các đệ để ý tới hay không, mới rồi tù binh quan quân ở trước mặt chúng ta đều nơm nớp lo sợ, đầu cũng không dám ngẩng lên. Nhưng bá tánh Sơn Đông chỗ này lại thỉnh thoảng nhìn sang, còn muốn dò xét dòm ngó kỹ càng. Dưới gầm trời này cò bá tính gan lớn như vậy sao?
Mọi người sửng sốt, lập tức sắc mặt đều trở nên trịnh trọng, Triệu Tiến và Lưu Dũng liếc mắt nhìn nhau, thấy Triệu Tiến gật đầu, Lưu Dũng lập tức quay đầu lại hô gọi.
Không bao lâu, cái tên bị trùm vải che đầu giống như Bách hộ Kiều Sơn phủ Lỗ Vương kia bị mấy tên gia đinh đội Nội Vệ dẫn tới. Lưu Dũng nói thầm bên tai Triệu Tiến.- Họ Đoàn, Đoàn An Bình.
Triệu Tiến gật đầu, chỉ vào dân chúng Sơn Đông phía trước, nói.- Theo như lời ngươi, Hội chủ, Hương chủ bên trong đó nhất định không ít, ngươi đều nhận ra được không?
- Xin Tiến gia yên tâm, tiểu nhân đều nhận ra được. Đoàn An Bình kính cẩn đáp. Người này với Kim gia, Thôi gia của huyện Ngư Đài cùng với nghĩa dân "tương trợ" Triệu Tự Doanh. Nói trắng ra thì cũng chính là gian tế nội ứng do Văn Hương Giáo chui lọt vào. Chẳng qua tên Đoàn An Bình này lại tự xưng là bộ hạ cũ của Mộc Thục Lan cho nên mới lưu lại đến hôm nay. Vốn định quay lại Từ Châu rồi mới thẩm vấn cẩn thận nhưng giờ lại vừa đúng lúc phải dùng đến.
Tên Đoàn An Bình này cung khai ra không ít chuyện, chẳng hạn như chỉ bảo của Văn Hương Giáo chính là lệnh cho Hội chủ, Hương chủ các nơi đích thân ra tay giúp đỡ quan quân và Triệu Tự Doanh, tận lực khiến hai bên lưỡng bại câu thương. Mà người gia nhập Triệu Tự Doanh ít, đại đa số đều nghĩ quan quân nhất định thắng trận này, nên sớm đã đến nịnh hót, giúp sức, cũng chẳng đi quản lưỡng bại câu thương gì đó nữa, chỉ cần đến Từ Châu chiếm cơ hội phát tài là được rồi.
Bởi vì Văn Hương Giáo tai mắt nhiều, lớn nhỏ nhà tên Đoàn An Bình vẫn còn ở tại huyện Kim Hương, y tự mình đòi hỏi không phải lộ diện để tránh bản thân bại lộ liên lụy đến vợ con.
Triệu Tiến lạnh lùng hỏi.- Đều nhận ra được à? Ta nhớ rõ khuôn phép trong giáo phái các ngươi là chỉ quen biết một đường, giữa các Hương chủ đều không quen biết nhau, chả lẽ các ngươi còn biết Hội chủ của các nơi khác sao?
Đoàn An Bình dưới túi trùm đầu cười lớn, nghe thế nào cũng giống cười khổ, buồn bực nói.- Người ở Sơn Đông không ai dám quản chuyện của Văn Hương Giáo. Ở trong thành mọi người còn thu liễm một chút chứ còn ngoài thành đều là gióng trống khua chiêng thắp hương tụ chúng, dựa theo thân phận và địa vị xếp thứ bậc gặp mặt lẫn nhau, không người nào không quen biết.